Chương 1 - Cái Chết Không Phải Là Kết Thúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tiết Thanh minh đầu tiên sau khi tôi chết, bố tôi lại bắt tôi gánh tội thay cho đứa con gái nuôi.

Ông ta và anh trai tôi xông vào căn hộ thuê, nhưng thứ nhìn thấy lại là giấy chứng nhận xóa hộ khẩu do đã chết và giấy chứng nhận hỏa táng đặt trên bàn.

Bố tôi cầm lên xem qua cười lạnh một tiếng rồi xé làm đôi.

“Giỏi thật đấy? Đến cả giấy tờ giả cũng làm đủ bộ cơ à?”

Anh trai tôi cũng đá lật cái ghế, bảo tôi mau cút ra ngoài.

Ông lão chủ nhà nghe thấy động tĩnh liền đi tới, nhìn họ như nhìn lũ điên.

“Thẩm Tịch chết rồi. Năm ngoái đã bị tuyên án tử hình, người cũng mất gần một năm rồi.”

“Cả tòa nhà này ai mà chẳng biết.”

“Tử hình? Ông già, ông đừng có đùa.”

Bố tôi hoàn hồn lại, giọng còn cao hơn lúc nãy.

“Con gái tôi đang sống sờ sờ ra đấy, sao lại tử hình được? Có bịa thì cũng bịa cho giống một tí chứ.”

Ông lão Triệu không muốn nói thêm, quay người định đi.

Anh trai tôi chộp lấy cánh tay ông ấy.

“Ông già, chắc chắn là nhầm rồi. Em gái tôi…”

“Nhầm cái gì mà nhầm?” Ông lão Triệu hất tay anh ta ra, giọng lạnh hẳn xuống. “Thông báo đã gửi tới nhà các người từ năm ngoái rồi, các người không nhận được à?”

Bố và anh trai tôi nhìn nhau.

Năm ngoái đúng là đã nhận được một phong thư bảo đảm, đóng dấu đỏ, nói rằng Thẩm Tịch đã bị thi hành án, mời người nhà đến lo hậu sự.

Bố tôi liếc qua mấy lần rồi xé nát.

Ông ta nói, bây giờ lừa đảo chiêu trò gì chẳng có, ngay cả công văn cũng làm giả được.

“Làm sao mà chết được? Hàng tháng nó vẫn chuyển tiền cho tôi đấy thôi.”

Giọng bố tôi lại cứng lên.

Ông lão Triệu nhìn chằm chằm ông ta ba giây, như nhìn một sinh vật hiếm có: “Người chết rồi thì chuyển tiền kiểu gì? Có phải ông đến đây để ăn vạ tôi không?”

Không khí như bị bóp nghẹt.

Mặt bố tôi lúc đỏ lúc trắng, môi run run, đột nhiên gào lên.

“Láo xược!”

Ông ta quay phắt người xông vào trong nhà, vừa đi vừa đập tường ầm ầm.

“Thẩm Tịch! Mày đừng có giả vờ nữa! Lần trước giả chết trốn được một năm, lần này lại định dùng chiêu cũ à?”

“Ra đây! Đi với bố đến đồn cảnh sát ký tên! Chuyện của Quý Vi nếu mày không lo thì ai lo?”

Ông lão Triệu tức đến mức đặt cả lồng chim xuống đất, đuổi theo tới cửa.

“Thứ làm bố như ông rốt cuộc có lương tâm không hả!”

“Đứa nhỏ mất một năm rồi, ông không thèm lộ mặt một lần nào!”

“Hai đứa bé chưa đầy năm tuổi, suốt một năm trời không ai ngó ngàng! Toàn nhờ hàng xóm láng giềng thay phiên nhau đút cho miếng cơm mới sống được tới giờ đấy!”

Dì Lý nhà bên nghe thấy cũng chạy ra, trên vai còn vắt một chiếc khăn lông.

“Chẳng phải sao, đứa nhỏ nhất mùa đông năm ngoái sốt cao bốn mươi độ, sốt đến mức mê man bất tỉnh, cũng là chồng tôi nửa đêm cõng nó chạy đến bệnh viện.”

“Gọi điện cho các người, thì số máy tắt, thì ngắt luôn.”

“Cả năm trời, đúng là không có lấy một người thân nào đến thăm.”

Mặt anh trai tôi đỏ bừng.

“Chúng tôi… lúc đó cứ tưởng nó đang làm mình làm mẩy…”

Ông lão Triệu đập mạnh tay lên khung cửa.

“Làm mình làm mẩy? Người chết rồi mà các người còn bảo là làm mình làm mẩy?”

Bố mặc kệ họ, lục tung từng phòng một. Từ tủ quần áo, ngăn kéo cho đến đống đồ lặt vặt ngoài ban công, ông ta hận không thể lật cả gạch lát nền lên.

“Thẩm Tịch! Bố biết mày đang trốn ở đó nghe đây! Đừng ép bố nói những lời khó nghe!”

“Bố mẹ của Quý Vi chết là vì cứu mẹ mày! Mày không gánh cho nó thì ai gánh?”

Tôi lơ lửng ở góc trần nhà, cổ họng nghẹn cứng một thứ mùi tanh ngọt.

Một năm trước, tôi đứng trước mặt đồng nghiệp, bẻ gãy thẻ điện thoại, gấp đi gấp lại tấm ảnh cả nhà rồi nhét vào lớp lót áo bông.

Đồng nghiệp hỏi, cô nghĩ kỹ chưa? Con đường này, đã đi là không thể quay đầu nữa.

Tôi nói, tôi nghĩ kỹ rồi.

Tôi thuận nước đẩy thuyền, nhận tội gây tai nạn xe cho Quý Vi. Nửa tháng sau, tin tức “bị tuyên án tử hình” được công bố ra ngoài.

Tôi biến mất. Đi làm nằm vùng. Đi làm chuyện mà chồng tôi và mẹ tôi còn dang dở.

Tôi tự thuyết phục mình rằng, chỉ cần bố nhận được thông báo thì ông sẽ tỉnh ngộ, ít nhất cũng sẽ đón hai đứa trẻ đi.

Tôi nhờ đồng nghiệp báo cho họ, nhờ anh ấy chăm sóc Niệm Niệm và An An.

Kết quả, thông báo bị coi là lừa đảo. Hai đứa trẻ bị coi như không hề tồn tại.

Hôm nay bố tôi đứng trong nhà tôi, không phải đến nhận tro cốt của tôi, mà là đến để bắt tôi lần nữa gánh tội thay cho Quý Vi.

“Thôi đi bố, đừng gọi nữa.” Anh trai tôi lục hồi lâu mà chẳng tìm thấy gì, bực bội vung tay, “Nếu nó chết thật thì thôi, bên Quý Vi không đợi được đâu.”

“Cái gì mà thôi?” Bố tôi đập mạnh tay xuống mặt tủ.

Ông ta nhìn thấy mấy bức cờ khen thưởng xếp trên tủ. Ông ta không nhận ra chữ trên đó, chỉ thấy tấm thẻ nhân viên công ty ngoại thương ở góc tủ.

“Diễn. Mày cứ diễn tiếp đi.”

Ông ta giật phắt một bức cờ xuống, xoẹt một tiếng xé làm đôi.

Anh trai tôi cũng lao vào giúp, thẻ nhân viên bị bẻ gãy, bằng khen bị vò thành cục rồi ném xuống đất.

Những bức cờ đó là đồng nghiệp mạo hiểm giữ lại cho tôi. Đằng sau mỗi bức là một mạng người đổi lấy.

Tôi lao xuống định ngăn lại. Nhưng tay tôi xuyên qua người ông ta.

Bố tôi giẫm lên những mảnh giấy vụn, loạng choạng bước vào phòng trong. Ông ta lục đến chiếc tủ thấp.

Ông ta thấy rồi.

Một chiếc la bàn cũ. Một hộp nhạc pha lê đã nứt.

Là mẹ để lại cho tôi. Và là thứ chồng tôi để lại cho con.

Cũng là những kỷ vật duy nhất còn sót lại trên thế gian này về họ.

Bố tôi chộp lấy hai thứ đó, giơ cao quá đầu.

“Thẩm Tịch! Mày còn không ra đây, tao đập nát hết mấy thứ này!”

“Ba — hai —”

Hai món đồ tuột khỏi tay, rơi thẳng xuống sàn.

Hai bóng người nhỏ xíu đột nhiên lao ra từ sau cửa phòng ngủ.

“Đừng mà!”

Niệm Niệm nhào xuống đất, dùng thân thể gầy gò của mình che chặt lấy chiếc la bàn và hộp nhạc.

An An lảo đảo chạy theo sau, chân trần, lòng bàn chân đầy những vết nứt vì rét.

Thằng bé ngồi thụp xuống, hai bàn tay nhỏ xíu cố nhặt những mảnh vụn của hộp nhạc bị vỡ.

Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt rồi vặn xoắn.

Niệm Niệm vẫn mặc chiếc áo bông từ mùa đông năm ngoái, ống tay áo ngắn đi cả một đoạn, hai cánh tay lộ ra gầy guộc như que củi khô.

An An còn nhỏ hơn, khoác một chiếc áo len cũ không biết của ai cho, cổ áo rộng đến mức có thể nhét vừa hai đứa bé như nó.

Bố tôi sững người.

Hai giây sau, ông ta ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào mặt Niệm Niệm.

“Niệm Niệm? Sao cháu gầy thành thế này? Mẹ cháu đâu?”

Niệm Niệm không nhìn ông ta. Con bé nhét chiếc la bàn vào trong áo bông, ôm thật chặt.

“Mẹ… lâu lắm rồi không về nhà.”

“Ít nói nhảm đi, mẹ mày trốn ở đâu?” Anh trai ở phía sau thúc giục.

Niệm Niệm ngẩng đầu lên, nhận ra anh ta, lùi lại nửa bước.

“Cậu. Mẹ thật sự không ở nhà rồi. Ông lão Triệu nói là thật đấy.”

“Láo.” Bố vừa đưa tay ra giật chiếc la bàn trong lòng nó, vừa nói, “Mẹ mày dạy mày nói dối à?”

Niệm Niệm ôm chặt lấy, các đốt ngón tay trắng bệch cả ra.

An An bị động tác của bố dọa cho sợ, lập tức “oa” một tiếng khóc lớn, ôm lấy chân chị.

Niệm Niệm nghiêm túc nhìn bố.

“Ông ơi, ông mở cái điện thoại của mẹ ra là biết. Trước khi mẹ đi đã cài camera rồi, tài khoản đám mây ở trong chiếc điện thoại dự phòng, có thể thấy cả năm nay mẹ chưa từng về nhà.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)