Chương 4 - Cá Yêu Mang Thai và Hải Thần Mất Trí Nhớ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Uyên Lan nâng chén rượu lên, chuyển hướng câu chuyện: “Chư vị, hãy cùng cạn ly chúc mừng công chúa Triều Tịch bình an trở về.”

Bầu không khí có chút gượng gạo.

Một vị lão thần khác vội vã hòa giải: “Chủ thượng công vụ bận rộn, đợi qua đợt này chắc chắn sẽ tổ chức.”

“Đúng đúng, dù sao cũng là đích thân Hải Hoàng ban hôn, chuyện sớm muộn thôi.”

Bình luận lại nổi lên: 【Tiểu ngư yêu nghe thấy chưa?

Người ta là vị hôn thê danh chính ngôn thuận, cậu chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi.】

【Buồn cười chết, cậu ta tưởng mình có thể thượng vị sao?

Mơ mộng hão huyền.】

【Chờ xem, đợi lúc Triều Tịch biết chuyện đêm đó, lột da cậu ta là cái chắc.】

Mũi tôi cay xè, hốc mắt nóng lên.

Chỉ đành cúi đầu, giả vờ như đang ăn.

Nhưng cơn sóng cuộn trong dạ dày càng lúc càng dữ dội.

“Tiểu Thanh?”

Uyên Lan nắm lấy tay tôi.

Tôi ngẩng lên, chạm phải ánh mắt ngài.

“Sao vậy?

Sắc mặt kém thế này.”

Tôi nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu Chủ thượng.”

Triều Tịch liếc nhìn tôi một cái, thản nhiên nói: “Thị tùng này của Uyên Lan ca ca yếu ớt thật đấy.”

Đạn mạc bắt đầu ồn ào: 【Công chúa ghen rồi!

Hahaha!】

【Chính cung nhìn tiểu tam ngứa mắt, quá bình thường luôn.】

【Đánh nhau đi!

Đánh nhau đi!】

Uyên Lan nhìn Triều Tịch, giọng điệu không mặn không nhạt: “Nó vừa mới hóa hình, linh lực chưa ổn định, yếu ớt một chút cũng là bình thường.”

Triều Tịch hừ lạnh một tiếng: “Uyên Lan ca ca sủng nó thật đấy.”

“Thị tùng của ta, tự nhiên phải sủng.”

Lúc nói câu này, Uyên Lan còn đưa tay xoa xoa chiếc vây trên đỉnh đầu tôi.

Tôi cứng đờ cả người.

Ánh mắt Triều Tịch lập tức lạnh hẳn xuống.

Đạn mạc bùng nổ: 【Trời đất trời đất, Hải Thần đang bênh vực người nhà kìa!】

【Toang rồi, công chúa ghen thật rồi, tiểu ngư yêu ăn đủ nhé.】

【Haha Tu la tràng!

Tu la tràng kìa!】

Tôi vội vàng né tránh tay Uyên Lan, đứng phắt dậy: “Chủ thượng, con thấy trong người không khỏe, xin phép cáo lui trước.”

Nói xong, tôi quay người bơi thẳng.

7. Chân tướng bại lộ giữa rặng hải quỳ

Tôi bơi ra khỏi San Hô Cung.

Cắm đầu lao thẳng vào sâu trong rặng hải quỳ.

Ngồi sụp xuống bãi cát, không thể nhịn thêm được nữa.

“Ọe——” Tôi nôn thốc nôn tháo đến tối tăm mặt mũi.

Ruột gan phèo phổi như muốn trào hết ra ngoài.

Bình luận lại bay qua 【Haizz, nhìn tiểu ngư yêu nôn mửa thế kia, tự nhiên thấy hơi xót.】

【Xót cái gì mà xót?

Đáng đời!

Ai bảo lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để trèo lên giường?】

【Đúng đấy, nếu không phải ngài ấy mất kiểm soát trong kỳ thủy triều, thì cậu ta có cửa hôm nay à?】

【Các bà đừng cãi nhau nữa, tôi chỉ tò mò đứa trẻ sinh ra sẽ trông như thế nào thôi.】

Tôi nôn xong.

Nằm bẹp xuống nền cát, toàn thân vô lực.

Nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã chảy xuống.

Mằn mặn, chẳng phân biệt được đâu là nước biển, đâu là nước mắt.

Tôi lau mặt.

Hít sâu một hơi, bám vào cành san hô đứng dậy.

Vừa quay lưng lại…

Liền đối mặt với một đôi mắt lạnh lùng.

Công chúa Triều Tịch không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng tôi.

Tôi sợ đến nhũn cả chân, suýt ngã quỵ.

“Công…

Công chúa…”

Nàng chằm chằm nhìn tôi từ đầu đến chân.

Cuối cùng, ánh mắt rơi xuống bụng tôi.

Tôi theo bản năng đưa tay lên che bụng.

“Ngươi trốn ở đây làm gì?”

“Ta…

ta thấy không khỏe, ra ngoài hít thở chút.”

Triều Tịch tiến lên một bước.

Tôi lùi lại.

Nàng lại tiến.

Tôi lại lùi.

Đến khi lưng tôi đụng phải tảng đá san hô.

Hết đường lui.

Triều Tịch vươn tay, tóm chặt lấy cổ tay tôi.

Tay còn lại của nàng ấn mạnh lên bụng tôi.

Cả người tôi cứng đờ.

Linh lực từ đầu ngón tay nàng tràn vào, chạy một vòng trong cơ thể tôi.

Sau đó, nàng cười gằn một tiếng.

“Ra là vậy.”

Nàng hất tay tôi ra, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống: “Ngươi chính là tên tặc tử bò lên giường Uyên Lan đêm đó.”

Tôi trợn tròn mắt: “Không, không phải, ta không…”

“Kỳ thai nghén của ngươi hoàn toàn trùng khớp với đêm hôm đó, ngươi còn dám chối?!”

Tôi run bẩy bẩy: “Không phải đâu Công chúa, đứa trẻ không phải của Chủ thượng, là do ta lên bờ ham chơi nên không cẩn thận…”

“Lên bờ ham chơi?”

Triều Tịch cười lạnh.

“Một con cá dọn bể vừa mới hóa hình mà đòi lên bờ?

Mấy ngày Uyên Lan trong kỳ thủy triều, ngươi rõ ràng vẫn luôn ở bên cạnh huynh ấy.”

Tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời.

Đạn mạc nhảy như điên: 【Xong xong xong, toang hẳn rồi!】

【Công chúa thông minh quá, dò một phát ra ngay.】

【Tiểu ngư yêu kỳ này chết chắc.】

Triều Tịch cúi đầu nhìn tôi, trong mắt ngập tràn sự kinh tởm: “Quả nhiên là loại yêu vật ti tiện, không biết liêm sỉ!”

Nước mắt tôi lã chã rơi.

“Thừa dịp Chủ thượng mất kiểm soát mà làm ra chuyện cẩu thả đê tiện, ngươi cũng xứng làm thị tùng của huynh ấy sao?”

“Ta…”

“Cái thứ dơ bẩn thế này, không xứng ở lại bên cạnh Uyên Lan.”

Nàng ta vừa nói vừa vươn tay bóp chặt cằm tôi.

Ép tôi phải ngẩng lên nhìn nàng.

“Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không giết ngươi.”

“Nếu giết ngươi, Uyên Lan sẽ điều tra.

Cho nên, ta sẽ để ngươi tự mình biến mất.”

Tôi liều mạng lắc đầu: “Công chúa, chuyện này chỉ là sự cố, là do Chủ thượng ngài ấy…”

“Sự cố?”

Nàng ngắt lời.

“Ngươi có biết ta và Uyên Lan là đạo lữ do đích thân Hải Hoàng ban hôn không, ngươi tính là cái thá gì!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)