Chương 9 - Cá Vược Và Những Lời Thơ Chưa Đối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ nhẹ giọng nói:

“Mẫu thân, thật ra ta cũng thích ăn bụng cá.”

Mẫu thân sững sờ.

Ta nhìn bà.

“Nhưng Sở gia không có, ta chỉ có thể đến nơi khác tìm.”

Sắc mặt bà từng chút một trắng bệch.

Ta lại nói:

“Cá của Sở gia, ta không cần nữa.”

“Sở phủ, ta cũng sẽ không trở về.”

Thân hình mẫu thân lảo đảo.

Giống như đến lúc này bà mới cuối cùng hiểu ra.

Ta không phải giận dỗi, cũng không phải đang chờ bà tới dỗ dành.

Mà là thật sự không cần nữa.

Trước đây bà dựa vào việc ta là nữ nhi Sở gia, luôn bắt ta phải nhường.

Bây giờ bà mới nhớ ra, ta đã là Nhiếp chính vương phi.

Nếu ta không quay đầu, môn đình Sở gia chưa chắc còn có thể đứng vững.

Ngày đại hôn, sính lễ trải dài mười dặm.

Sính lễ của phủ Nhiếp chính vương được khiêng kín cả con phố dài.

Trước khi lên kiệu, Bùi Chiêu sai người đưa tới một chiếc hộp gấm.

Ta vốn tưởng bên trong là châu báu.

Mở ra mới biết đó là một chiếc quạt tròn mới.

Trên mặt quạt vẽ trăng sáng và mây trôi.

Ánh trăng trong trẻo treo cao, mây cuộn mây giãn.

Trên quạt là câu thơ đối với câu dưới của ta, do chính tay Bùi Chiêu viết.

“Trăng sáng rạng ngời tới soi tỏ, nguyện nghe lòng nàng đến bạc đầu.”

Ta vuốt ve chiếc quạt, hiểu ý mỉm cười.

Từ nay về sau, mây có nơi trở về, trăng có người soi sáng.

Không cần phải một mình gửi lòng theo gió thanh nữa.

— Hết —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)