Chương 11 - Bút Mực Bay Màu Và Số Phận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Từ đây, hoa tươi tự tặng chính mình, cưỡi ngựa đạp hoa đi về phía tự do.

Ngoại truyện 1

Tôi đổi số điện thoại, chặn tất cả phương thức liên lạc của họ.

Sau khi ổn định ở Bắc Kinh, cô chuyển cho tôi hai trăm nghìn tệ.

Cô nói đây là khoản tiền bố đã chuẩn bị trước cho tôi, để bốn năm đại học tôi không cần kham khổ, yên tâm chuyên tâm học hành, không phải phiền lòng vì tiền bạc.

Tôi đứng trên đường phố Bắc Kinh, bật khóc thành tiếng.

Hóa ra cha mẹ thương con, thì sẽ tính đường dài cho con, là như thế này.

Cậu út nói với tôi, sau khi tôi rời đi, hiện trường hỗn loạn một mảnh.

Đợi mọi người bình tĩnh lại, nhân viên phục vụ đến tính tiền. Lưu Phương Hoa quay đầu tìm tôi mới phát hiện tôi đã biến mất từ lâu.

Bà về nhà tìm tôi, mới biết căn nhà đã bị ba người đàn ông lực lưỡng thuê ở.

Chuyện ầm ĩ đến đồn cảnh sát. Sau khi tra rõ nguyên do, hai người họ cũng chỉ có thể bất lực rời đi.

Họ ở tạm vài ngày trong xưởng trại chó của cậu út, sau đó mới tìm được một căn một phòng khách một phòng ngủ rộng ba mươi mét vuông. Lưu Phương Hoa ngủ ở phòng khách.

Mạnh Sảng làm loạn đến trời long đất lở, suýt nữa gây ra án mạng. Lưu Phương Hoa bất đắc dĩ đồng ý cho chị ta học lại.

Vì mưu sinh, bà một ngày làm ba công việc để nuôi con gái.

Tình mẹ con hòa thuận ấm áp ngày xưa hoàn toàn tan thành mây khói. Hàng xóm đều nói trong nhà ngày nào cũng cãi nhau không dứt.

Phần lớn thời gian đều là Mạnh Sảng tùy ý mắng chửi, còn Lưu Phương Hoa một mình rơi nước mắt.

Cặp mẹ con cực phẩm này, cứ khóa chết với nhau đi.

Ngoại truyện 2

Năm năm sau, ngay lúc tôi tưởng chúng tôi sẽ không còn giao nhau nữa, tôi nhận được điện thoại của Lưu Phương Hoa. Giọng bà mang theo cầu xin.

“Nặc Nặc, mẹ bệnh rồi. Con là con gái mẹ, có thể về thăm mẹ được không?”

Nghe thấy giọng bà, tim tôi khựng lại, trong lòng chỉ toàn cảm giác khó chịu.

“Con gái của bà chưa từng là tôi. Bà có con gái khác.”

Ở đầu dây bên kia, Lưu Phương Hoa lập tức sụp đổ khóc lớn.

“Mạnh Sảng không phải con gái mẹ. Cả nhà họ từ đầu đến cuối đều lừa mẹ.”

Sau khi biết toàn bộ sự thật, tôi chấn động không thôi, tam quan như vỡ vụn.

Mạnh Sảng là con của chồng trước bà với người thứ ba.

Còn con gái ruột của Lưu Phương Hoa, hai tháng sau khi sinh đã chết yểu.

Trùng hợp là hai đứa trẻ sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, lại thừa hưởng nét giống chồng trước, ngoại hình gần như giống hệt nhau. Lưu Phương Hoa hoàn toàn không phát hiện đây là một màn đánh tráo con trắng trợn.

Mạnh Sảng vẫn luôn biết chuyện. Từ đầu đến cuối, chị ta đều lừa gạt Lưu Phương Hoa.

Sau khi sự thật bại lộ, Lưu Phương Hoa đổ bệnh không dậy nổi.

Cậu út nói với tôi, bà nhiều lần khóc đến ngất đi, khi hôn mê trong miệng cứ lặp đi lặp lại “mẹ xin lỗi Nặc Nặc”.

Lưu Phương Hoa cẩn thận hỏi tôi:

“Nặc Nặc, con hận mẹ không?”

Tôi khẽ cười một tiếng:

“Không hận.”

Ở đầu dây bên kia, bà lập tức thở phào, hơi thở cũng nhẹ nhõm hơn.

Ngay sau đó, tôi thản nhiên mở miệng:

“Nếu không phải bà gọi điện tới, tôi đã sớm quên bà là ai rồi. Đã quên rồi thì lấy đâu ra hận.”

Hết.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)