Chương 3 - Bước Qua Ngưỡng Cửa Tương Lai
Điện thoại rung lên, là WeChat Lưu Minh gửi tới.
“Phó Minh Châu, cô không còn lựa chọn nào nữa rồi.
“Cả trường đều biết cô đã mang thai con của tôi, không gả cho tôi thì cô chính là con điếm rách đã phá thai!”
Tôi lặng lẽ nhìn hai dấu chấm than cuối cùng, chúng như hai cái đinh, muốn đóng tôi lên cột nhục nhã.
Tôi bắt đầu mong đợi, khi Lưu Minh phát hiện, hắn bị chính chiêu gậy ông đập lưng ông của mình đánh trúng thì sẽ có cảm xúc gì.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua tôi không tỏ thái độ, tiếng hò hét xung quanh dần nhỏ xuống, cuối cùng hoàn toàn yên tĩnh.
Rồi từ từ vang lên những tiếng bàn tán rời rạc.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía Lưu Minh đang quỳ một gối bên trái, khẽ cong khóe môi.
“Lưu Minh, anh đúng là nên quỳ xuống nói với tôi một tiếng xin lỗi.
“Anh nói anh phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, vậy chúng ta cùng nghe xem, anh định nuôi gia đình thế nào?”
Tôi chậm rãi lấy từ trong túi ra một chiếc máy ghi âm, giơ thật cao lên.
Lưu Minh như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, trong mắt hắn lóe lên vẻ hoảng loạn, nhanh chóng lao tới, muốn giật lấy chiếc máy ghi âm trong tay tôi.
Tôi lùi lại mấy bước, lẫn vào trong đám đông, rồi nhấn nút phát!
【Chương 2】
6
Tất cả mọi người đều nín thở!
m lượng của máy ghi âm không lớn, nhưng cũng đủ để hơn chục người đứng quanh tôi nghe rõ ràng.
Giọng nói của Lưu Minh vang lên rõ ràng từ máy ghi âm.
“Con gái thì nhiệm vụ chính là sinh con, nối dõi tông đường!
“Cho dù cô có học tới tiến sĩ thì cuối cùng chẳng phải vẫn phải sinh con cho tôi sao.
“Tôi không chê học vấn đại học của cô, đừng có mơ đi học nghiên cứu sinh nữa, cứ yên tâm về nhà sinh con đi. Về kinh tế cô cũng đừng lo, bố cô sẽ không nỡ để cô chịu khổ đâu.
“Tôi đã dùng gần mười cái bao rồi cô mới mang thai! Cơ thể của cô cô rõ hơn tôi, cô dám phá thai không?
“Tiền của bố cô là tiền của cô, tiền của cô là tiền của con trai tôi. Tôi tiêu một chút thì sao chứ?”
Hiện trường lặng ngắt như tờ, vô số chiếc điện thoại đang giơ cao vốn là để ghi lại một màn cầu hôn lãng mạn, lại vô tình quay được bộ mặt xấu xa không ai biết của Lưu Minh.
Sau sự ngẩn ngơ ban đầu, các bạn học lấy lại tinh thần liền nhanh tay chia sẻ video ra ngoài.
“Phó Minh Châu, con tiện nhân này! Cô còn ghi âm nữa à!”
Mặt Lưu Minh đỏ bừng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, hắn ném bó hoa trong tay xuống, gầm lên lao về phía tôi.
Hắn nhanh, nhưng các bạn học xung quanh còn nhanh hơn, những nam sinh nữ sinh trẻ tuổi chắn trước mặt tôi, lại không ngừng có người từ bên kia chạy tới.
“Phó Minh Châu, cô cút ra đây cho tôi!”
Lưu Minh đứng giữa đám đông mà trút giận về phía tôi.
Tôi đứng sau đám người, lặng lẽ nhìn hắn.
Đám học sinh trẻ tuổi tầng này chồng lên tầng khác, chắn giữa tôi và hắn.
Lưu Minh tức đến đỏ mắt, hắn bất chấp tất cả lao thẳng vào đám người, định kéo tôi ra ngoài.
Hắn thô bạo hích văng từng người từng người đang chắn trước mặt tôi, hung hăng áp sát tới như một con súc vật đang gầm gừ.
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn.
Đột nhiên, có người vừa hét lên một tiếng “đồ tra nam”, một cốc trà sữa đã mở nắp không biết từ chỗ nào bay tới, nện thẳng lên người Lưu Minh.
Trà sữa dính dớp dội lên đầy đầu đầy mặt hắn, trân châu đen và viên khoai môn trắng bám loang lổ trên quần áo hắn, trông vô cùng nhếch nhác.
Có người mở đầu, mọi người như bừng tỉnh, trà sữa, nước ngọt trong tay, cả canh bún phở mua mang đi ở căn tin đều đồng loạt ném về phía Lưu Minh.
Ban đầu Lưu Minh còn vừa giận vừa chửi, muốn lôi ra tên đầu sỏ gây chuyện, nhưng theo những thứ ném lên người hắn ngày càng nhiều, hắn dần mất đi sức phản kháng, ngồi xổm dưới đất, ôm đầu, không dám nhúc nhích chút nào.
7