Chương 6 - Bước Đường Hậu Cung
Hoặc dùng kinh nghiệm trước kia của ta, giúp Hoàng hậu quản lý hậu cung tốt hơn.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, ta cứ như vậy sống đến già.
Đợi thật sự già rồi, không muốn hầu hạ ai nữa.
Ta sẽ xuất cung, đi cùng công chúa giết thời gian.
Nào ngờ có một ngày Mạnh Thái phi tìm tới ta…
Nàng cũng sinh một nhi tử.
Theo quy củ, phải đến đất phong.
Nàng muốn nhi tử của nàng có được một vùng đất phong tốt, muốn đi theo nhi tử tới đất phong hưởng phúc.
Buồn cười là, lợi ích nàng đưa cho ta lại là hỏi ta có muốn gả cho Mạnh Hòa làm kế thất hay không.
Ta ngẩn ra.
Chỉ thấy nàng tự nói một mình:
“Đại ca đối với ngươi vẫn còn tình cảm.”
“Đại tẩu của ta thật sự phúc mỏng, nhi nữ song toàn, thiếp thất cũng ngoan ngoãn nghe lời.”
“Đại ca ta cũng cực kỳ tôn trọng nàng.”
“Ấy vậy mà bản thân lại sinh bệnh, mãi không khỏi…”
“Chẳng có chút bản lĩnh thủ đoạn nào, làm sao giống Như cô cô ngươi, hầu hạ liên tiếp ba vị chủ tử mà vẫn thần thái rạng rỡ như vậy.”
Trong miệng nàng toàn là lời hạ thấp.
Như thể thê tử của Mạnh Hòa là một cái hũ thuốc.
Nhưng rõ ràng, nữ tử kia là con gái võ tướng.
Thân thể vốn rất khỏe mạnh.
Nàng sẽ sinh bệnh.
Là vì từ khi xuất giá đến khi chết, mỗi ngày đều hầu hạ bà mẫu.
Là vì nàng đã mệt mỏi như vậy, nhưng vẫn phải quản lý tốt cả nhà.
Là vì không có nhi tử thì không có chỗ dựa, nàng còn buộc phải sinh con nối dõi.
Càng là vì dù nàng đã có dung mạo hạng nhất, Mạnh Hòa vẫn có bao nhiêu thiếp thất chọc tức nàng, gây thêm phiền cho nàng.
Thành thân mấy chục năm.
E rằng những ngày nàng được nghỉ ngơi chỉ có vài tháng ít ỏi ở cữ mà thôi.
Nàng giống như ngọn đèn dầu bị đốt cạn từng chút một, sống sờ sờ mà bị hao mòn đến chết.
Ta cứ nghe như vậy.
Đến khi Mạnh phi lại một lần nữa nhắc tới “tình ý” của Mạnh Hòa dành cho ta, ta không nhịn được nói:
“Hắn đối với ta rốt cuộc có tình nghĩa gì chứ?”
“Chẳng qua là thấy ta hầu hạ Thái hậu tốt, liền nghĩ ta chắc chắn cũng có thể hầu hạ tốt Mạnh lão phu nhân.”
“Thấy ta khuyên Hoàng hậu thiện đãi phi tần, liền cảm thấy sau này ta nhất định cũng có thể thiện đãi thiếp thất.”
“Chẳng qua là cảm thấy ta có thể làm hiền thê của hắn, thay hắn trấn an hậu trạch mà thôi.”
“Ta có nhiều điểm tốt như vậy để cho hắn, vậy hắn có gì có thể cho ta?”
“Thân phận địa vị sao?”
“Bây giờ hắn cùng lắm cũng chỉ là thị vệ đeo đao tòng tứ phẩm, phẩm cấp còn không cao bằng ta.”
“Nhà họ Mạnh gia tài bạc vạn… nhưng có mấy lượng bạc thật sự để cho ta tiêu?”
“Dung mạo tuấn tú, thân thể cường tráng… qua tay một vòng nữ nhân, một tháng hắn có thể vào phòng ta mấy lần?”
Mạnh Thái phi còn muốn nói gì đó.
Ta đã hành lễ rồi rời đi.
Sau lưng dường như truyền đến tiếng Mạnh Thái phi chửi mắng.
Mắng Mạnh Hòa.
Mắng hắn bị máu heo che mất tim.
Mắng hắn đang yên đang lành nạp thông phòng làm gì, sinh thứ tử làm gì.
Sống sờ sờ đắc tội ta.
Nếu ta trở thành Mạnh phu nhân.
Thì cũng có thể nói vài lời trước mặt bệ hạ, giúp con trai nàng tranh một đất phong tốt.
8
Nhi tử của Mạnh Thái phi cuối cùng vẫn bị đuổi tới một vùng đất phong hẻo lánh.
Mạnh Thái phi không muốn đi chịu khổ, liền không xuất cung.
Mà nghĩ đủ mọi cách tác hợp ta với Mạnh Hòa.
Nàng còn cảm thấy chỉ cần lấy lòng ta.
Nhi tử nàng sẽ có cách đổi được một đất phong tốt.
Nàng cũng có thể xuất cung hưởng phúc.
Mạnh Hòa càng tiếp tục mấy “chiêu trò” năm xưa.
Tặng đồ, nói lời ngon ngọt…
Nhưng có lẽ vì tuổi đã lớn, lại ở địa vị cao.
Hắn không còn dịu dàng săn đón ta như trước nữa, trong mắt luôn không nhịn được lộ vẻ ghét bỏ.
Dù sao hiện tại ta cũng đã hơn ba mươi tuổi, nhan sắc đã tàn.
Ta cũng lười xem tính toán của Mạnh Thái phi và Mạnh Hòa.
Vào một ngày nọ, ta xin hồi hương dưỡng lão!
Thực ra là dọn ra khỏi cung, ở trong tòa nhà bệ hạ ban cho ta.
Ta còn đón mẫu thân tới phủ của ta dưỡng lão.
Đỡ để bà ngày ngày ở nhà, chịu tức giận từ huynh trưởng và các tẩu tẩu.
Phủ công chúa của Minh Châu công chúa nằm ngay cạnh phủ ta, là hàng xóm sát vách.
Nàng thường nhớ ta.
Liền nằm bò trên đầu tường gọi ta một tiếng.
Lâu ngày.
Hai nhà chúng ta trực tiếp mở một cánh cửa trên tường viện, tự do qua lại.
A muội cũng đã có tuổi.
Dứt khoát dọn tới ở cùng ta.
Cùng ta hưởng phúc.
Ngày tháng thanh nhàn tự tại trôi lâu rồi.
Ta lại thấy hơi nhàm chán.
Vì vậy, ta mở một hiệu sách.
In những thoại bản do ta viết.
Hơn nữa chỉ viết những câu chuyện ta muốn viết.
Mặc kệ người khác có thích xem hay không.
Dù sao ta viết rất sướng.
Dù bị mắng khắp nơi, ta cũng khoái ý vô cùng…
Ngày tháng cứ thế nhàm chán trôi qua từng ngày.
Sau khi phò mã của Minh Châu công chúa không may bệnh mất.
Minh Châu công chúa bắt đầu tìm nam sủng.
Còn hào phóng chia cho ta và a muội mấy người.
Ta cũng chẳng có gánh nặng gì, đều nhận về hưởng dụng.
Đương nhiên, ta không phải người keo kiệt.
Ta trả tiền rất hào phóng.
Chỉ cần bọn họ hầu hạ tốt, ruộng đất, nhà cửa ta đều cho.
Nhưng dù bọn họ hầu hạ tốt đến đâu, bình thường sau hai mươi lăm tuổi, ta cũng sẽ chê họ già yếu sắc tàn.
Lại cho thêm một khoản bạc, rồi đuổi đi.