Chương 1 - Bước Đường Hậu Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trước lúc lên kiệu hoa, ta mới biết.

Vị hôn phu của ta bên cạnh đã có một thiếp thất rất dễ đậu thai, từ lâu đã sinh cho hắn năm đứa con.

Không chỉ vậy, vị thiếp thất ấy còn chưa từng ỷ sủng sinh kiêu, tính tình vô cùng đoan trang hiền lương.

Đến mức, mẹ chồng tương lai còn đặc biệt tới dằn mặt ta trước khi ta lên kiệu:

“Công lao của Vân Anh, đủ để được một vị trí bình thê rồi. Là nàng ta rộng lượng bao dung, sợ tân phụ vừa vào cửa sẽ khó coi, nên mới chủ động lui xuống.”

“Sau này tân phụ phải kính trọng Vân Anh một chút.”

Nhà họ Quý chắc mẩm rằng kiệu hoa đã đến cửa, nhà ta chỉ có thể nhịn nhục nhận lấy.

Nào ngờ, mẫu thân ta quay đầu liền lôi thứ muội từ hậu viện ra, để nàng thay ta gả đi.

Ta sốt ruột:

“Sao có thể để a muội thay ta nhảy vào hố lửa này được?”

Mẫu thân lại cười lạnh:

“Con tưởng nó cũng là khúc gỗ ngốc nghếch như con à?”

“Thiếp thất kia thích giả vờ có phong thái chính thất, vừa hay cần một hồ ly tinh như muội muội con tới thu thập.”

“Còn con…”

Sau chuyện đổi hôn, ta không còn tìm được nam tử môn đăng hộ đối nữa.

Những người tới cầu hôn đều là mấy kẻ nghèo túng, nhân phẩm lại chẳng ra gì.

Thế là mẫu thân cắn răng, đưa ta vào hậu cung… làm cung nữ!

“Đã không thể dựa vào nam nhân, vậy thì dựa vào bản lĩnh của chính mình mà sống.”

“Nếu sau này con có thể ngoi lên trong hậu cung, vinh quy về dưỡng lão, cũng sẽ là một lão phu nhân tôn quý thể diện.”

Không phải chứ, mẫu thân, sao ta không biết mình còn có bản lĩnh ngoi lên trong hậu cung vậy?

1

“Chính là nàng ta phải không?”

“Kiệu hoa đến cửa rồi mà còn bị phu quân trả hàng.”

“Đúng đúng, người ta thà lấy một thứ nữ do thiếp sinh, cũng không chịu lấy nàng ta…”

“Đường đường là tiểu thư nhà quyền quý, giờ lại vào đây hầu hạ người khác cùng chúng ta. Các ngươi nói xem, nàng ta không đi am ni cô, vào cung làm gì?”

“Không phải là muốn bám víu quý nhân đấy chứ?”

“Sao có thể, ai mà thèm để mắt tới nàng ta, ha ha ha!”

Ta nghe tiếng cung tỳ cười nhạo cách đó không xa.

Chỉ mặt không cảm xúc làm việc của mình.

Mẫu thân nhét ta vào cung Từ Ninh để hầu hạ Thái hậu.

Thái hậu hiền hòa, nổi tiếng dễ hầu hạ.

Huống chi bà đã là người già, không cần tranh sủng.

Đồ tốt gì cũng đều ưu tiên cho bà dùng, bà cũng chẳng cần tranh với ai.

Nơi này thật sự là nơi ít đấu đá nhất.

Chỉ cần ngoan ngoãn sống sót, cũng không thành vấn đề.

Ngoại trừ những lời cười nhạo kia thật sự không tránh được.

Còn lại cũng chẳng có khuyết điểm gì.

Nghĩ vậy, ta liền tận tâm tận lực hầu hạ hoa cỏ của Thái hậu.

Thân là cung nữ tam đẳng, ta còn chưa đủ tư cách tới gần Thái hậu.

Chỉ có thể chăm sóc mấy chậu hoa cỏ quý như tim gan của bà.

Vừa hay, ta biết cách chăm hoa.

Nuôi mãi nuôi mãi, một chậu lan của Thái hậu vốn đã héo rũ từ lâu, lại nở hoa trong tay ta.

Thái hậu biết được, rất vui:

“Đề bạt ngươi làm cung nữ nhị đẳng.”

“Thưởng thêm một ngàn lượng bạc.”

“Sau này ngươi cũng không cần làm việc vặt khác nữa, chỉ cần chăm sóc tốt chậu lan này.”

“Mỗi ngày ôm nó vào điện cho ai gia xem.”

Trong đầu ta lập tức tính toán lợi ích khi được thăng lên cung nữ nhị đẳng, trên mặt cũng bất giác lộ ý cười.

Nhưng ngay đêm đó, khi ta ôm chậu lan vào phòng tránh mưa.

Cung nữ cùng phòng lại đẩy mạnh ta ngã xuống đất.

Chậu lan cũng vỡ nát.

Ta lồm cồm bò dậy cứu hoa.

Nhưng nàng ta hung hăng giẫm lên tay ta, nghiền hết lần này đến lần khác:

“Muốn nổi bật lắm à?”

“Cứ nhất định phải tranh cái danh này!”

“Ngươi chỉ là cung nữ tam đẳng, vậy mà cũng dám…”

Ta bật dậy, đè nàng ta xuống đất, dùng bàn tay còn lại chưa bị thương, tát nàng ta liên tiếp hai bên mặt.

“Thứ nhất, bây giờ ta là cung nữ nhị đẳng, địa vị cao hơn ngươi.”

“Thứ hai, ngươi chết chắc rồi.”

Trước kia ta chưa có bản lĩnh lộ mặt trước Thái hậu, chỉ có thể nhịn.

Bây giờ ta được sủng ái hơn nàng ta.

Còn muốn giẫm lên ta? Ta không bẻ gãy chân nàng ta đã là may.

Ta tố cáo nàng ta trước mặt Thái hậu.

Nào ngờ nàng ta cắn chết không nhận:

“Là chính ngươi trượt chân làm ngã chậu lan.”

“Lại cứ cố đổ tội lên đầu ta.”

Ta không có nhân chứng vật chứng.

Nhưng ta biết nuôi hoa.

Ta lập quân lệnh trạng với Thái hậu, thề sống chết cũng phải cứu chậu lan.

Thái hậu không nghĩ ngợi gì, liền đuổi cung nữ kia đi.

Đồ ngu.

Thái hậu chỉ muốn chậu lan bảo bối của bà.

Ai vô dụng.

Thì xử lý người đó.

Để tránh chuyện như lần này lại xảy ra.

Ta không chỉ cứu sống chậu lan.

Mà còn mở rộng phạm vi chăm hoa, nuôi ra cả một vườn lan cho Thái hậu.

Thái hậu rất hài lòng.

Ta một bước trở thành người được trọng dụng trước mặt Thái hậu.

Trên dưới cung Từ Ninh đều cung kính gọi ta một tiếng “cô cô”.

Sự thăng tiến địa vị ấy khiến ta càng hiểu rõ tầm quan trọng của Thái hậu.

Thái hậu chê thuốc đắng, khuyên thế nào cũng không chịu uống nữa.

Ta dùng cách xông trị, đốt dược thảo để mùi thuốc lan ra, giúp làm dịu chứng ho của Thái hậu.

Khi Thái hậu còn trẻ làm phi tần, từng bị sủng phi khác trách phạt, làm thương chân.

Mỗi khi trời âm mưa, hai chân bà lại đau rát khó chịu, đêm thường đau đến tỉnh giấc.

Ta liền rang nóng túi cát đá để sưởi chân cho Thái hậu.

Để tránh làm bỏng bà, cứ mỗi chén trà trôi qua ta lại đổi chỗ chườm nóng.

Dần dần, Thái hậu càng thân cận với ta.

Đến mức có khi ta quá mệt, lén gật gù ngủ, Thái hậu cũng đau lòng cho ta:

“Ai gia biết, đêm nào ngươi cũng thay thuốc cho ai gia, không ngủ được.”

“Ngươi ngủ gật, không phải lỗi của ngươi.”

Thái hậu sai hai cung tỳ tới phụ giúp ta, lập tức cả người ta nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đối với Thái hậu, ta cũng hơi lâng lâng, mất chừng mực.

Có khi nói chuyện cũng lắm lời thêm vài câu.

Có lẽ Thái hậu không thích.

Vì vậy hôm ấy, khi ta đang xoa vai cho Thái hậu.

Thái hậu đột nhiên thờ ơ hỏi ta một câu:

“Ngươi cũng xuất thân từ nhà quyền quý.”

“Sao lại biết hầu hạ người khác như vậy?”

Ta nghe xong, cúi đầu, từng chữ từng chữ bẩm lại:

“Bởi vì nô tỳ dung mạo không nổi bật.”

“Mẫu thân thường dạy nô tỳ rằng, nếu không giữ được lòng phu quân, thì phải hầu hạ tốt bà mẫu.”

“Chỉ cần bà mẫu che chở nô tỳ, nô tỳ sẽ có quyền quản gia, trở thành chủ mẫu cai quản hậu viện.”

Thái hậu nghe vậy, khẽ cười một tiếng, chỉ là trong mắt không có chút nhiệt độ:

“Nói vậy, ngươi đang xem ai gia như bà mẫu mà hầu hạ?”

“Ngươi muốn thông qua ai gia để leo lên long sàng của Hoàng đế sao?”

2

Các cung nữ có mặt đều không nhịn được hít sâu một hơi.

Ta lại khó hiểu nhìn Thái hậu:

“Không phải, là nương nương đối tốt với ta.”

“Ta không nỡ thấy nương nương chịu khổ.”

Chăm hoa cỏ.

Hiểu y dược.

Ngay cả xoa vai rửa chân cũng đều là cách hầu hạ bà mẫu.

Nếu ở hậu trạch, đó gọi là bổn phận của con dâu.

Nhưng Thái hậu lại thường vì thế mà ban thưởng cho ta.

Mấy hôm trước, Thái hậu còn thưởng cho ta một cây trâm ngọc bích hồi bà còn trẻ. Mẫu thân biết được thì khóc một trận rất dữ.

Phụ thân cũng vì thế mà khen ta một câu, đối với mẫu thân dịu dàng hơn nhiều.

Ngay cả a muội thay ta gả vào nhà họ Quý cũng được ta “chiếu cố”.

Nàng sinh ra xinh đẹp.

Lại mang vẻ phong tình đa tình.

Lão phu nhân nhà họ Quý rất không thích nàng, thường xuyên bắt nàng giữ quy củ.

Vị hôn phu cũ của ta, Quý Tùy, tuy bị nàng giữ chặt trái tim, cũng biết đau lòng nàng.

Nhưng hắn vẫn không vượt qua nổi chữ “hiếu” trên đầu.

Miệng thì đau lòng, nói giúp nàng vài câu, nhưng Quý phu nhân vừa làm ầm lên, hắn liền bó tay.

Còn mấy đứa con thứ thỉnh thoảng lại trêu chọc nàng, lục đồ cưới của nàng, trộm đồ của nàng.

Nàng cũng chỉ có thể khóc lóc kể lể đôi câu.

Dựa vào lương tâm của nam nhân để cầu “công đạo” cho mình.

Cho đến khi bên nhà họ Quý nghe nói ta được Thái hậu coi trọng.

Sợ đắc tội ta.

Quý phu nhân mới không còn làm loạn, đổi cách khác hành hạ a muội nữa.

Quý Tùy cũng chủ động đề nghị, đem những đứa trẻ do thiếp sinh giao cho a muội nuôi dưới gối.

Nếu không phải a muội cố ý tỏ ra lười biếng, kiên trì nói:

“Nàng ta sinh nhiều con như vậy, thì nên tự mình nuôi.”

“Ngày ngày ta ăn ngon uống tốt, sống tự do thoải mái, tội gì phải nuôi con của người khác.”

“Chẳng những mình phải hao tâm tổn sức, mà bọn trẻ cũng đã lớn rồi, ta nuôi chúng cũng chẳng được mấy câu tốt đẹp.”

Thì nhà họ Quý đã tự xử lý thiếp thất kia, dùng con cái để lấy lòng nàng.

Chỉ cần bỏ công sức, thật lòng làm việc, liền có thể đổi lấy nhiều thứ như vậy.

Sao ta có thể không càng thêm tận tâm với Thái hậu?

Sau cuộc trò chuyện ấy, Thái hậu càng đối tốt với ta.

Chỉ cần ta làm bà vui.

Bà liền thưởng cho ta.

Ngay cả vải thiều từ Lĩnh Nam đưa tới, bà cũng chia cho ta ba quả.

Phải biết rằng, thứ này từ trước tới nay đều là phần riêng của tiểu nữ nhi được Thái hậu yêu thương nhất, Minh Châu công chúa.

Nàng ấy không nhịn được mà ghen.

Nàng ấy xin Thái hậu cho ta tới bên cạnh hầu hạ.

Thái hậu không cho, nàng liền ăn vạ lăn lộn.

Thái hậu tức đến cả người run lên:

“Đúng là oan nghiệt mà…”

Ta kịp thời dỗ dành Thái hậu.

“Công chúa chỉ tò mò nô tỳ hầu hạ Thái hậu thế nào.”

“Nô tỳ qua đó hầu hạ công chúa cho tốt là được.”

Sao có thể để Thái hậu và công chúa vì ta mà sinh hiềm khích?

Dỗ xong Thái hậu, bà mới cho phép ta tới cung điện của Minh Châu công chúa.

Vừa tới nơi, ta liền tặng Minh Châu công chúa mấy bộ thoại bản do chính ta viết.

Trước khi tới, ta đã nghe ngóng sở thích của Minh Châu công chúa.

Nàng thích nhất là xem thoại bản.

Lại còn đặc biệt thích kiểu bá đạo công chúa cưỡng chế yêu.

Ta thức mấy đêm liền mới viết ra.

Cũng may không uổng công.

Minh Châu công chúa xem đến không nỡ rời tay:

“Mấy cái này đều do ngươi viết?”

Ta gật đầu:

“Công chúa thích, nô tỳ sẽ viết cho người.”

“Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

Làm chủ mẫu trong nhà.

Điều quan trọng nhất chính là biết quản gia. Thế nào là biết quản gia?

Chính là trong nhà hết tiền, cũng phải biến ra bạc.

Nhà có nền tảng dày thì có cửa tiệm.

Nhà nghèo thì tự kiếm tiền.

Mẫu thân vốn cũng cho ta một tú phường, nhưng ta kinh doanh bình thường.

Hơn nữa chẳng bao lâu sau, phụ thân muốn thăng chức, liền đoạt cửa tiệm ấy đem bán để lo lót.

Ta nhìn thấu đạo lý bên trong.

Nam nhân có bản lĩnh.

Nữ tử dù nghèo cũng không khổ.

Nam nhân không có bản lĩnh.

Nữ tử có núi vàng núi bạc cũng sẽ bị hắn phá sạch.

Chi bằng có một nghề trong tay.

Vì vậy, ta bắt đầu viết thoại bản.

Ta rất thích việc ấy.

Vừa giết thời gian.

Chi phí thấp, tiền đến nhanh…

Vốn là kỹ năng phòng thân trong đấu đá hậu trạch, nào ngờ vào cung rồi cũng có cách dùng như vậy.

Vì Minh Châu công chúa thích, nàng không còn làm khó ta.

Trái lại còn xem ta như tỷ muội.

Nhờ nàng nâng đỡ, thường xuyên khen ta.

Thậm chí ta còn được Thánh thượng nhớ mặt.

Đây vốn là chuyện tốt.

Nhưng đáng tiếc, trong cung lại có một Hoàng hậu hay ghen.

Nghe bệ hạ khen ta vài câu, nàng lập tức sai người bắt ta tới cung của mình.

3

“Tô đại nhân trong triều cũng không phải chức quan thấp.”

“Đích trưởng nữ của ông ta, dù làm cáo mệnh phu nhân cũng được.”

“Sao lại đưa ngươi vào đây làm nô tài?”

Hoàng hậu ngồi cao phía trên, khí thế mười phần hỏi.

Khóe miệng như có như không ngậm ý cười nhạo.

Ta rất thành thật nói:

“Bởi vì trước lúc lên kiệu hoa, hôn sự của nô tỳ mất rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)