Chương 4 - Bước Cuối Cùng Để Bạc Đầu Bên Nhau
Rồi nhảy lên người anh làm nũng đòi ôm.
Mỗi lần đẩy cửa tủ ra, tay anh đều run rẩy không ngừng.
Đừng tìm nữa, Thẩm Tự Tắc.
Tôi đi theo sau anh, khẽ nói.
Đáng tiếc anh không nghe thấy.
“Sao lại không có…”
Thẩm Tự Tắc quỳ sụp xuống đất.
Giang Trứ mang tới một túi niêm phong, đưa cho anh.
“Di vật của cô ấy không nhiều, đều đã đốt cho cô ấy rồi. Chỉ còn cái này.”
Bên trong là điện thoại của tôi.
Mẫu cũ từ mấy năm trước, nhưng năm đó giá rất đắt.
Là món quà sinh nhật Thẩm Tự Tắc làm liền ba công việc để mua cho tôi.
Bây giờ màn hình vỡ nát, còn thấm cả máu.
Bấm sáng màn hình, hiện lên ảnh chụp chung của Thẩm Tự Tắc và tôi.
Tôi chưa từng đổi.
Thẩm Tự Tắc chỉ nhìn một cái,
đôi mắt đầy tơ máu lập tức trợn lớn.
Giây tiếp theo, anh ngất lịm đi.
8
Thẩm Tự Tắc tỉnh lại trong bệnh viện.
Giang Phù đã canh cả đêm, hai mắt đỏ hoe, vội hỏi:
“Anh tỉnh rồi! Có chỗ nào khó chịu không?”
Thẩm Tự Tắc như không nghe thấy.
Anh rút kim truyền trên mu bàn tay, máu chảy ra cũng hoàn toàn không để ý.
Ngay cả giày cũng không mang đã xông ra ngoài.
Giang Phù ôm chặt lấy eo anh.
“Tự Tắc, anh bình tĩnh một chút.”
Anh gỡ từng ngón tay cô ra.
“Buông ra.”
Giang Trứ ngoài phòng bệnh nhìn không nổi nữa.
Hắn xông vào trấn an cô em gái đang hoảng sợ, rồi nói với Thẩm Tự Tắc:
“Đừng phát điên nữa, tôi đưa cậu đến mộ cô ấy.”
Có lẽ là lương tâm bất an, Giang Trứ chọn cho tôi một khu mộ rất đắt.
Nói ra cũng trùng hợp, khu nghĩa trang này nằm ngay dưới chân ngôi chùa.
Những năm đó sống không tốt, tôi chẳng để lại tấm ảnh nào.
Di ảnh đen trắng vẫn là ảnh thẻ chụp khi tôi làm ở hội quán.
Gầy gò, tái nhợt, ánh mắt không có chút sáng nào.
Khác hẳn dáng vẻ rạng rỡ trong tấm ảnh chụp chung.
Thẩm Tự Tắc lẩm bẩm:
“Thì ra em gầy đi nhiều như vậy…”
Tôi lắc đầu:
“Rõ ràng là trước đây em quá mập thôi.”
Trước kia tôi thường hay ốm, Thẩm Tự Tắc nói tôi quá gầy quá yếu, nghĩ đủ cách dỗ tôi ăn cơm.
Anh ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt qua bia mộ.
“Tống Trăn Trăn, tôi dựa vào hận ý dành cho em mới đi được đến hôm nay. Sao em có thể… không còn nữa chứ?”
Tôi không nhịn được bật cười:
“Năm đó chẳng phải anh hận không thể để em chết đi sao?”
Rõ ràng anh không nghe thấy, nhưng lại giống như đang đáp lại:
“Tôi đúng là căm hận em, nhưng khi em thật sự chết rồi, tại sao tôi chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào?”
Thẩm Tự Tắc cúi đầu.
“Không phải em khinh thường tôi, thậm chí sợ tôi dây dưa với em sao?”
“Vì sao đã chia tay nhiều năm như vậy, hình nền điện thoại vẫn chưa đổi?”
“Tống Trăn Trăn, em đúng là nhẫn tâm.”
“Dù sống hay chết, em cũng muốn xoay tôi như chong chóng.”
Thẩm Tự Tắc luôn thích nói tôi trêu đùa anh.
Năm đó khi theo đuổi đóa hoa cao lãnh khoa Luật lúc nào cũng nghiêm mặt này, tôi có thể nói là vắt óc suy nghĩ.
Tôi cố tình chọn cùng lớp với anh, mượn cớ hỏi vấn đề pháp luật để tiếp cận anh.
“Bạn học Thẩm, cậu nói xem, dùng nhân dân tệ hối lộ lãnh đạo mà lãnh đạo không nhận, có thể kiện ông ta vì từ chối nhận nhân dân tệ không?”
“Đi học đã đóng học phí, nhưng tôi học không hiểu, có tính là trường lừa đảo không?”
“Tử hình mà kiên quyết không thi hành, có bị đưa vào danh sách tín dụng xấu không?”
Thẩm Tự Tắc đỏ bừng mặt vì nhịn:
“Em… em đang trêu tôi.”
Nhớ lại những chuyện này, tôi luôn thấy buồn cười.
Dường như Thẩm Tự Tắc cũng nghĩ vậy.
Anh cúi đầu, cười đến bả vai run lên.
Chỉ là giây tiếp theo,
những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống đất, loang thành vệt sẫm.
Một giọt, hai giọt, rơi xuống như mưa.
Một cơn gió thổi qua.
Dải cầu phúc mà tôi không kịp nhặt lên, rơi xuống bia mộ.
Thẩm Tự Tắc lau mạnh mắt, nhặt nó lên, phủi bụi.
【Nguyện tình yêu này, xuyên suốt luân hồi.】
Anh cứ im lặng nhìn rất lâu.
Sau đó đi đến dưới gốc cây bên cạnh.
Anh kiễng chân, quấn hết vòng này đến vòng khác, buộc dải đỏ lên cành cao nhất.
Thành kính như tôi năm đó.
Mấy lần Giang Trứ muốn nói lại thôi.
Nhưng cuối cùng, hắn chẳng nói gì.
Cũng đúng, chuyện đã đến nước này.
Nói gì cũng vô ích.
Trở về biệt thự.
Thẩm Tự Tắc cố gắng kìm nén cảm xúc, còn xin lỗi Giang Phù vì sự mất kiểm soát ban ngày:
“Xin lỗi Tiểu Phù, năm đó là em ở bên anh vượt qua khó khăn. Dù có đau lòng đến đâu, anh cũng không nên đối xử với em như vậy.”
Có lẽ Giang Phù đã khóc rất lâu, mắt sưng như quả óc chó.
Nghe vậy vẫn cố nặn ra một nụ cười:
“Cả ngày chưa ăn gì đúng không? Hôm nay em lại làm sườn xào chua ngọt cho anh đó.”
Sắc mặt Thẩm Tự Tắc lại càng đau đớn hơn.
“Sườn xào chua ngọt… Trăn Trăn cũng từng làm.”
Đúng vậy.
Còn bị dầu bắn vào tay, để lại rất nhiều vết sẹo.
Anh che đôi mắt lại đang ngấn lệ, vội vã trở về phòng.
Nhưng khi nghe thấy âm thanh trên tivi, bước chân anh bỗng khựng lại.
“Là một cô gái. Suốt nhiều năm liền, cô ấy thường đến quầy của tôi xem quẻ, xem một lần là kéo dài trọn sáu năm.”
“Cô ấy không cầu giàu sang phú quý, chỉ cầu bạn trai cũ mọi chuyện thuận lợi.”