Chương 14 - Bụng Thai Của Thứ Muội
Hắn có thể toàn thân trở về, lại còn nhổ được mấy khối u độc, đủ thấy thủ đoạn và quyết đoán thế nào.
Ta không hỏi nhiều, chỉ đưa chén trà tới bên tay hắn.
“Điện hạ vất vả rồi.”
Hắn đặt tấu chương xuống, nhận chén trà nhấp một ngụm rồi bỗng hỏi:
“Những ngày ta không ở đây, có ai tới gây phiền phức cho nàng không?”
Ta biết hắn hỏi gì, lắc đầu.
“Không. Trên dưới Đông cung đều rất yên ổn.”
Hắn “ừ” một tiếng, không hỏi nữa, cúi đầu tiếp tục uống trà.
Ánh nến lặng lẽ cháy, phát ra tiếng nổ lép bép khẽ.
Ta nhìn hàng mày mắt cụp xuống của hắn, nhìn đường nét gương mặt nghiêng được ánh nến làm mềm đi, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác kỳ lạ—
Giống như chúng ta đã sống bên nhau rất lâu.
Lâu đến mức những khoảnh khắc bình thường này đều trở thành điều hiển nhiên.
“Điện hạ.”
Ta khẽ nói.
“Người đã từng nghĩ tương lai sẽ sống những ngày thế nào chưa?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt sâu xa.
Hắn không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược:
“Nàng muốn cuộc sống thế nào?”
Ta nghĩ một lúc rồi nghiêm túc đáp:
“Ta muốn một mái nhà yên ổn. Không cần đại phú đại quý, không cần quyền thế ngút trời. Chỉ cần người một nhà bình an, hòa thuận ở bên nhau là đủ.”
Hắn im lặng một lúc, đặt chén trà xuống rồi nắm tay ta.
Lòng bàn tay rộng lớn ấm áp bao trọn tay ta.
Lực không mạnh nhưng lại có sự kiên định không cho phép thoát ra.
“Được.”
Hắn nói.
“Ta cho nàng.”
Ba chữ đơn giản.
Nhưng khiến ta yên lòng hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
Hai năm sau, Hoàng đế băng hà.
Thái tử Tiêu Cảnh Uyên kế vị, đổi niên hiệu thành Vĩnh Hy.
Ngày đại lễ đăng cơ, ta mặc đầy đủ triều phục Hoàng hậu, đầu đội Cửu Long Tứ Phượng quan, đứng bên cạnh hắn nhận trăm quan triều bái.
Ánh mặt trời chiếu lên mái ngói lưu ly vàng, phản xạ ánh sáng rực rỡ.
Khắp quảng trường trước Thái Hòa điện cờ xí tung bay, trống nhạc vang trời.
Hắn ngồi trên long ỷ, mặc long bào vàng sáng, miện lưu rủ trước trán, che hơn nửa gương mặt nhưng không che được đôi mắt trầm tĩnh kiên định.
Hắn quay sang nhìn ta.
Ngay trước mặt văn võ bá quan, hắn đưa tay nắm lấy tay ta.
Tay hắn vẫn ấm như vậy.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng nhớ tới một đêm rất nhiều năm trước.
Trong đình nghỉ Ngự Hoa viên, hắn từng nói với ta:
“Thẩm Thanh Chỉ, nếu có ngày nàng không muốn gả cho Lục Chỉ Qua nữa, Đông cung của bản cung vĩnh viễn chừa cho nàng một vị trí.”
Khi đó ta tưởng hắn đùa.
Tưởng đó chỉ là câu khách sáo thuận miệng.
Đến bây giờ ta mới hiểu.
Hắn chưa bao giờ nói lời suông.
Mỗi một chữ hắn nói đều tính.
Sau khi trở thành Hoàng hậu, cuộc sống của ta không thay đổi quá nhiều.
Tiêu Cảnh Uyên vẫn ngày ngày bận triều chính.
Ta chủ trì việc hậu cung, xử lý đâu vào đấy.
Hắn chưa từng can thiệp vào quyết định của ta, cũng chưa từng để ta chịu ấm ức.
Trong hậu cung có vài phi tần không an phận, muốn khiêu khích quyền uy của ta, đều bị ta không tiếng động xử lý.
Hắn biết xong chỉ thản nhiên nói:
“Nàng tự làm chủ là được.”
Một năm sau, ta sinh hạ một Hoàng tử.
Tiêu Cảnh Uyên ôm cục nhỏ nhăn nhúm ấy, gương mặt lạnh lùng hiếm khi lộ nụ cười.
Hắn vụng về đỡ gáy đứa trẻ, cẩn thận như đang nâng một bảo vật hiếm có, động tác cứng đến mức nhũ mẫu bên cạnh cũng không nhịn được cười trộm.
“Nó giống nàng.”
Hắn nhìn đứa bé trong lòng rồi nói với ta.
Ta ghé tới nhìn, cười nói:
“Thần thiếp lại cảm thấy mày mắt nó giống điện hạ hơn.”
Hắn không phản bác.
Chỉ cúi nhìn sinh mệnh bé nhỏ kia thật lâu rồi khẽ nói:
“Trẫm nhất định sẽ làm một phụ thân tốt.”
Ta nhìn gương mặt nghiêm túc nghiêng của hắn, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.
Ta tin hắn sẽ làm được.
Bởi vì mọi chuyện hắn từng hứa với ta đều đã thực hiện.
Mấy năm sau, ta lần lượt sinh thêm một Hoàng tử và một Công chúa.
Ba đứa trẻ quấn quýt bên gối, trong cung tràn đầy tiếng cười.
Tiêu Cảnh Uyên tuy công vụ bận rộn nhưng mỗi ngày đều dành một canh giờ ở cùng bọn trẻ.
Dạy Đại hoàng tử biết chữ.
Cho Nhị hoàng tử cưỡi trên lưng chơi.
Để Tiểu công chúa ngồi trên cổ hái hoa.
Hắn là một Hoàng đế tốt.
Cũng là một phụ thân tốt.
Càng là một phu quân tốt.
Còn ta, dưới sự mài giũa của năm tháng, cũng dần trở thành một quốc mẫu đủ tư cách.
Ta giúp Tiêu Cảnh Uyên xử lý chính sự, ổn định hậu cung, liên hệ triều thần, hoàn thành vai trò Hoàng hậu không để người ta bắt được sơ hở.
Triều dã trên dưới đều khen ngợi ta, nói ta có “phong thái mẫu nghi thiên hạ”.
Thỉnh thoảng, ta cũng nghe được vài tin về phủ Vĩnh Ninh hầu.
Vĩnh Ninh hầu mất bệnh hai năm trước.
Tước vị Hầu phủ được ấu tử của Lục Chỉ An kế thừa.
Sau trận trượng hình năm ấy, thân thể Lục Chỉ Qua vẫn luôn không tốt, quanh năm nằm bệnh, rất ít ra ngoài.
Có người nói hắn ngày ngày uống rượu sống qua ngày, say sống mộng chết.
Cũng có người nói hắn từng nhiều lần dâng sớ xin ra biên cương, nhưng đều bị triều đình bác bỏ.
Hắn cả đời không cưới.
Nghe nói hắn từng nhờ người truyền cho ta một câu.
Chỉ có bốn chữ.
“Chúc nàng hạnh phúc.”
Khi nghe câu ấy, ta đang cùng Tiểu công chúa ba tuổi bắt bướm trong Ngự Hoa viên.