Chương 7 - Bức Tường Bí Ẩn
“Nét chữ run, nhưng không phải vì sợ. Là tay người viết bị người khác nắm từ phía sau. Máu chảy từ trên xuống, chứng tỏ người viết đứng rất gần gương, nhưng vệt nước dưới chân thi thể lại cách gương nửa mét. Lưu Kiến Bình không đứng ở đó khi viết. Có thứ khác cầm tay hắn viết.”
Lục Minh nhìn ảnh, sắc mặt càng trắng.
Tạ Hành Chu nói: “Pháp y xác nhận thời gian tử vong khoảng mười giờ tối qua.”
Mười giờ tối qua.
Đúng lúc búp bê giấy gõ cửa đạo quán.
Tôi hỏi: “Sau gáy hắn có bùa không?”
“Không. Nhưng trong miệng hắn có một đồng xu.”
Tạ Hành Chu đưa ảnh cho tôi.
Đồng xu rất cũ, rỉ xanh giữa lỗ vuông buộc một sợi dây đỏ.
Tim tôi nặng xuống.
“Đây là thứ người mặc áo mưa đen lấy từ căn hộ Trần Dục.”
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
“Cô nhìn thấy?”
“Trong quẻ.”
Lục Minh thấp giọng hỏi: “Cô thật sự có thể nhìn thấy?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta.
“Cậu muốn thử không? Một quẻ tình duyên mười chín tệ chín. Cảnh sát không giảm giá.”
Lục Minh nghẹn lời.
Tạ Hành Chu đưa cho tôi một tấm ảnh khác.
“Đây là ảnh camera nhà nghỉ trước khi Lưu Kiến Bình chết.”
Trong ảnh, Lưu Kiến Bình cúi đầu đi qua hành lang. Phía sau hắn không có ai.
Nhưng trên mặt kính cửa sổ bên cạnh, phản chiếu một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng.
Người đó đeo kính, dáng cao gầy.
Gương mặt bị ánh sáng phản chiếu che mất.
Trên ngón út tay trái có một chiếc nhẫn bạc.
Tôi nhìn chiếc nhẫn đó, ngón tay lạnh đi.
“Đây mới là hung thủ chính.”
Lục Minh cau mày: “Camera không chụp được hắn, chỉ có kính phản chiếu được?”
Tôi gật đầu.
“Hoặc hắn dùng thuật che thân, hoặc hắn không hoàn toàn đứng trong dương gian.”
Lục Minh nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.
Nếu là hôm qua chắc cậu ta đã nói tôi mê tín.
Hôm nay cậu ta không nói nữa.
Tạ Hành Chu hỏi: “Có cách tìm hắn không?”
Tôi chỉ vào điện thoại trên bàn.
“Hắn đã xem livestream của tôi. Hơn nữa không chỉ một lần. Tối nay tôi mở live, hắn sẽ đến.”
Lục Minh lập tức nói: “Không được, quá nguy hiểm.”
Tôi nhìn cậu ta.
“Cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng câu này hôm qua cậu nói sẽ giống tiếng người hơn.”
Mặt Lục Minh lập tức đỏ lên.
“Chuyện hôm qua… tôi xin lỗi. Tôi không nên nói cô bịa.”
Tôi rộng lượng gật đầu.
“Không sao. Tôi thu phí vả mặt hai mươi chín tệ chín, quét mã bên cạnh lư hương.”
Lục Minh: “…”
Tạ Hành Chu nhìn tôi.
“Cô muốn dùng mình làm mồi?”
Tôi sửa lại: “Không phải làm mồi. Là câu cá.”
“Cô biết cá là gì không?”
“Biết. Cá rất hung, có thể ăn người.” Tôi nhấc bộ bài tarot lên. “Nhưng nó đã cắn dây rồi.”
Tạ Hành Chu nhìn tôi rất lâu.
“Lâm Vãn Chi, cô có biết mình đang đối mặt với gì không?”
Tôi quay đầu nhìn tượng Tam Thanh.
Vệt đen hình con mắt trên mặt tượng vẫn còn đó. Lau không sạch, cạo không ra.
Tôi nói: “Không biết.”
“Vậy cô còn dám?”
“Người chết đã gõ cửa đến đạo quán của tôi. Nếu tôi giả vờ không nghe, lần sau bị chôn trong tường có thể là tôi.”
Tôi dừng một chút.
“Hơn nữa, Trần Dục chưa đi được.”
Trong điện chính, gió không biết từ đâu thổi qua.
Trên bàn, bộ bài tarot tự động lật một lá.
The Hanged Man.
Người treo ngược.
Tôi nghe thấy tiếng gõ tường rất nhẹ.
Cộc.
Như người chết đang đồng ý.
________________________________________
6. Quẻ câu hồn
Tối hôm đó, cảnh sát dựng thiết bị trong phòng bên của đạo quán.
Tạ Hành Chu muốn nếu có chuyện ngoài kiểm soát thì lập tức cắt livestream, nhưng tôi từ chối.
“Không được cắt. Hắn đã chọn livestream làm đường nhìn, nếu cắt ngang, hắn sẽ trốn.”
Lục Minh hỏi: “Đường nhìn là gì?”
Tôi bày ba nén hương trước tượng Tam Thanh, đáp: “Con người nhìn livestream là xem náo nhiệt. Nhưng có vài thứ không dùng mắt xem. Chúng dùng ánh nhìn làm dây. Càng nhiều người xem, dây càng nhiều. Hắn trà trộn trong đó, tôi mới có cơ hội kéo hắn ra.”
Lục Minh nghe xong, sắc mặt càng khó coi.
“Vậy mấy trăm nghìn khán giả không nguy hiểm sao?”
“Nguy hiểm. Cho nên lát nữa nếu tôi bảo nhắm mắt, các anh cũng nhắm mắt.”
Lục Minh muốn nói gì đó, Tạ Hành Chu đã ngắt lời.
“Nghe cô ấy.”
Tôi hơi bất ngờ nhìn anh ta.
Anh ta mặt không cảm xúc: “Đã không nghe một lần. Không cần sai lần hai.”
Được.
Người này tuy mặt lạnh, nhưng não chưa đóng băng.
Đúng mười hai giờ, tôi mở livestream.
Số người xem lập tức tăng vọt.
Mười nghìn.
Năm mươi nghìn.
Một trăm nghìn.
Ba trăm nghìn.
Bình luận dày đặc đến mức gần như che kín màn hình.
【Đạo cô mở live rồi!】
【Tối nay có bói không?】
【Cảnh sát có ở đó không?】
【Tôi đến xem vả mặt tiếp. Hôm qua ai mắng cô ấy đâu rồi?】
【Đừng thần thánh hóa, vụ án còn đang điều tra.】
【Tôi không tin mê tín, nhưng tôi tin cô ấy hơi tà.】
Tôi đặt bộ bài tarot, ống thẻ trúc, la bàn nứt lên bàn.
Sau đó lấy ra một bát nước sạch, thả đồng xu cổ của mình vào.
Đồng xu chìm xuống đáy bát.
Mặt nước yên tĩnh.
Tôi nhìn camera, nói: “Tối nay không bói tự do. Tôi chỉ bói một quẻ cho người đã chết.”
Bình luận chậm lại.