Chương 28 - Bức Tường Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nghe cô gái hét lên.

Tôi lập tức ném lá bùa vàng trong tay về phía trước.

“Trần Dục!”

Một luồng sáng xanh nhạt bùng lên từ chiếc nhẫn trên bàn.

Trần Dục lao về phía cô gái.

Trong ánh sáng chớp nhoáng, tôi thấy người đàn ông áo trắng đứng sau cô ấy, một tay cầm cổ tay cô ấy, tay còn lại cầm lá bùa đỏ, chuẩn bị dán lên sau gáy cô.

Tôi cắn đầu ngón tay, ấn máu lên lá The Lovers.

“Duyên còn chưa đứt, mệnh chưa đến lượt anh chôn!”

Lá bài bốc cháy.

Ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả phòng.

Người đàn ông áo trắng bị đẩy lùi nửa bước.

Tạ Hành Chu lập tức xông lên, nhưng hắn vung tay, nước đen từ dưới sàn bắn lên như dây thừng, quấn lấy cổ chân Tạ Hành Chu.

Lục Minh từ ngoài hành lang lao vào, ném một bình bột trắng theo lời tôi dặn từ trước.

Gạo nếp xay trộn tro bùa.

Bột trắng rơi xuống nước đen, lập tức phát ra tiếng xèo xèo như dầu sôi.

Người đàn ông áo trắng cuối cùng cũng nổi giận.

Gương mặt mờ nhòe của hắn rách ra từ giữa.

Bên trong không phải máu thịt, mà là vô số sợi chỉ đen quấn vào nhau.

Hắn nhìn tôi.

“Cô đúng là phiền phức.”

Tôi cười lạnh.

“Cảm ơn. Từ nhỏ sư phụ tôi cũng nói vậy.”

Tôi cầm ống thẻ trúc lên, lắc mạnh.

Từng thẻ trúc rơi xuống đất.

Số một.

Số chín.

Số mười bảy.

Số hai mươi sáu.

Không có thẻ số bốn mươi bảy.

Ống thẻ Thanh Hư thiếu thẻ bốn mươi bảy từ rất lâu. Sư phụ nói đó là thẻ đại hung, mất rồi cũng tốt.

Nhưng đêm nay, khi tất cả thẻ trúc rơi xuống, trong ống lại vang lên một tiếng cạch.

Một thẻ trúc màu đen rơi ra.

Số bốn mươi bảy.

Tôi ngẩn người.

Trên thẻ không viết quẻ từ.

Chỉ có một chữ.

Trấn.

Tôi chưa kịp nghĩ, tay đã tự cầm thẻ trúc lên.

Một cảm giác xa lạ mà quen thuộc tràn qua cổ tay, như có ai đó đứng phía sau tôi, nắm lấy tay tôi viết xuống một nét giữa không trung.

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên.

Rất lạnh.

Rất nhẹ.

Không giống tôi.

“Âm dương có giới, sinh tử có luật. Kẻ chôn mệnh người khác, tự chịu phản phệ.”

Thẻ trúc màu đen vỡ ra.

Một luồng sáng trắng bắn thẳng vào người đàn ông áo trắng.

Hắn hét thảm.

Lần đầu tiên, tôi thấy thứ trên mặt hắn lộ ra vẻ sợ hãi.

“Không thể nào… đạo quán Thanh Hư sao còn có…”

Hắn chưa nói hết, Trần Dục đã lao tới ôm chặt lấy hắn từ phía sau.

Nửa khuôn mặt phủ xi măng của Trần Dục nứt ra từng mảng, nhưng anh ta không buông.

Cô gái khóc hét: “Trần Dục!”

Trần Dục quay đầu nhìn cô ấy.

Anh ta không thể nói.

Nhưng tôi đọc được khẩu hình.

Đừng sợ.

Người đàn ông áo trắng bị ánh sáng từ thẻ trúc và oán hồn Trần Dục kéo về phía bức tường đã vỡ.

Hắn gào lên: “Mệnh đã chôn thì không thể đào! Cô cứu không được bọn họ! Hội sẽ không bỏ qua cho cô!”

Tôi hỏi lớn: “Hội nào?”

Hắn cười điên.

Gương mặt rách toạc, hai hốc mắt đen ngòm nhìn chằm chằm tôi.

“Vô Tướng.”

Cái tên vừa vang lên, tất cả thiết bị trong phòng đồng thời nhiễu sóng.

Livestream đứng hình.

Bình luận biến thành một mảng trắng xóa.

Bức tường phía đông phát ra tiếng nứt.

Răng rắc.

Răng rắc.

Người đàn ông áo trắng bị kéo vào vết nứt trên tường, thân thể hắn vỡ thành vô số sợi chỉ đen.

Trước khi biến mất, hắn nhìn tôi, cười ác độc.

“Lâm Vãn Chi, cô nghĩ mình đang cứu người sao?”

“Không.”

“Cô đang tỉnh lại.”

Ầm!

Bức tường sụp xuống.

Ánh sáng trở lại.

Người đàn ông áo trắng biến mất.

Chỉ còn chiếc nhẫn bạc rơi trên nền đất.

Trên mặt nhẫn khắc một con mắt không đồng tử.

Và trong phòng khách, bóng Trần Dục đang chậm rãi tan đi.

________________________________________

10. Người chết nói lời tạm biệt

Cô gái lao về phía Trần Dục.

Nhưng tay cô ấy xuyên qua thân thể anh ta.

Cô ấy khựng lại, nước mắt rơi xuống từng giọt, môi run đến mức không nói nổi.

Trần Dục đứng trước mặt cô ấy, nửa khuôn mặt phủ xi măng đã biến mất. Anh ta trở lại dáng vẻ trong tấm ảnh, sạch sẽ, dịu dàng, chỉ là thân hình trong suốt đến mức gần như tan vào ánh đèn.

Tôi biết, trận chôn mệnh đã phá.

Hắn có thể đi rồi.

Nhưng người sống luôn thấy ly biệt quá tàn nhẫn.

Cô ấy nghẹn giọng: “Anh có đau không?”

Trần Dục nhìn cô ấy, lắc đầu.

Nói dối.

Người bị đánh chết, bị xây vào tường, bị dán bùa chôn mệnh, sao có thể không đau.

Nhưng trước mặt người mình yêu, người chết cũng sẽ nói dối.

Cô ấy lại hỏi: “Anh có trách em không?”

Trần Dục lắc đầu rất nhanh.

Lần này không phải nói dối.

Anh ta cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay cô ấy, ánh mắt dịu xuống.

Tôi nhìn không nổi nữa, quay đầu đi.

Tạ Hành Chu đứng bên cạnh tôi, giọng rất thấp: “Có cách để họ nói chuyện không?”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh tin rồi?”

Anh ta không phủ nhận.

“Tôi tin thứ tôi thấy.”

Tôi lấy một tờ bùa trắng từ trong túi ra.

Đây là loại bùa rất hao tâm thần. Sư phụ từng cấm tôi dùng bừa, vì người sống nghe lời người chết quá nhiều sẽ tổn thọ. Nhưng tối nay, tôi nghĩ có vài câu nếu không nói ra, cả người sống lẫn người chết đều không qua được.

Tôi đốt bùa, tro rơi vào bát nước.

Mặt nước hiện lên bóng Trần Dục.

Lần này, giọng anh ta vang lên rất khẽ.

“Miên Miên.”

Cô gái bật khóc.

Cô ấy quỳ sụp xuống đất, ôm chặt chiếc nhẫn.

“Em đây. Em ở đây.”

Trần Dục nói: “Xin lỗi. Anh đến muộn.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)