Chương 24 - Bức Tường Bí Ẩn
【Cô nhìn thấy rồi.】
【Đến lượt cô.】
【Đến lượt cô.】
【Đến lượt cô.】
Tôi lập tức quát: “Nhắm mắt!”
Trong phòng bên, Tạ Hành Chu và Lục Minh lập tức làm theo.
Nhưng khán giả thì không phải ai cũng nghe.
Bình luận vẫn có người hoảng loạn.
【Tại sao phải nhắm mắt?】
【Tôi không nhắm, tôi muốn xem!】
【Màn hình của tôi đen rồi!】
【Có ai đứng sau tôi!】
【Mẹ ơi, điện thoại tôi tự bật camera trước!】
Tôi cắn rách đầu ngón tay, vẽ một nét máu lên lá The Lovers.
“Trần Dục!”
Sư phụ nói, không gọi tên người chết vào đêm mưa.
Nhưng đêm nay không gọi không được.
“Anh chết oan, mệnh bị chôn, hồn bị khóa. Nếu còn muốn đi, chỉ đường cho tôi!”
Trong điện chính, gió lạnh bỗng cuộn lên.
Ba lá bài trên bàn bay khỏi mặt bàn, xoay quanh bát nước.
Bóng Trần Dục xuất hiện phía sau tôi.
Lần này, rất nhiều khán giả nhìn thấy.
Anh ta đứng dưới tượng Tam Thanh, nửa mặt vẫn phủ xi măng, nhưng con mắt còn lại không còn tuyệt vọng như đêm đầu tiên. Anh ta giơ tay, chỉ vào màn hình.
Tôi nhìn theo.
Giữa vô số bình luận màu xám, có một bình luận màu đen rất ngắn.
【Tây giao. Kho lạnh số 7.】
Tôi đọc thành tiếng: “Tây giao, kho lạnh số 7.”
Tạ Hành Chu lập tức mở mắt.
Anh ta lao tới cầm bộ đàm.
“Đội ba, kiểm tra kho lạnh số 7 khu Tây giao ngay!”
Người đàn ông áo trắng trong màn hình bỗng biến mất.
Thay vào đó, camera livestream của tôi hiện ra một căn phòng tối.
Trong phòng có rất nhiều tường gạch nhỏ.
Từng bức từng bức.
Trên mỗi bức tường đều dán một lá bùa đỏ.
Trong tường có tiếng gõ.
Không phải một người.
Là rất nhiều người.
Cộc cộc cộc cộc cộc.
Tiếng gõ dày đặc vang qua loa điện thoại, truyền vào tai hàng trăm nghìn người xem.
Bình luận hoàn toàn phát điên.
【Tôi nghe thấy tiếng khóc!】
【Không chỉ có Trần Dục!】
【Kho lạnh số 7 là đâu? Cảnh sát mau đi!】
【Tôi vừa tra rồi, khu Tây giao thật sự có kho lạnh bỏ hoang!】
【Mấy người hôm qua mắng streamer đâu? Ra đây nói nữa đi!】
Tôi nhìn những bức tường trong màn hình, ngực như bị đá đè.
Trần Dục đã nói trong mơ.
Không chỉ có tôi.
Không chỉ có tôi.
Bỗng nhiên, trong căn phòng tối trên màn hình, người đàn ông áo trắng xuất hiện.
Hắn đứng giữa những bức tường gạch, ngón út đeo nhẫn bạc, nhẹ nhàng vỗ tay.
Dù không thấy mặt, tôi vẫn biết hắn đang cười.
Hắn nói: “Tìm được rồi.”
Sau đó hắn giơ tay, chỉ vào tôi qua màn hình.
“Nhưng cô cứu được mấy người?”
Màn hình livestream đột nhiên tối đen.
Tôi nghe thấy một tiếng rắc.
Bát nước trên bàn nứt làm đôi.
Máu từ mũi tôi chảy xuống, nhỏ lên lá bài Death.
Trong phòng bên, Tạ Hành Chu đỡ lấy tôi trước khi tôi ngã.
Trước khi mất ý thức, tôi nghe thấy bộ đàm vang lên giọng cảnh sát gấp gáp.
“Đội trưởng Tạ! Kho lạnh số 7 có vấn đề!”
“Chúng tôi tìm thấy tường gạch bên trong!”
“Không chỉ một bức!”
________________________________________
7. Kho lạnh số 7
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên ghế dài trong đạo quán.
Trên trán dán một miếng khăn ướt, bên cạnh là Tạ Hành Chu đang nghe điện thoại. Lục Minh ngồi xổm gần cửa, sắc mặt trắng như giấy, hai mắt nhìn chằm chằm nền đất như vừa trải qua cú sốc thế giới quan sụp đổ.
Tôi ngồi dậy.
Tạ Hành Chu lập tức quay lại.
“Đừng cử động.”
Tôi hỏi: “Kho lạnh số 7 thế nào?”
Anh ta im lặng một lúc.
Tôi nhìn phản ứng đó, trong lòng chìm xuống.
Tạ Hành Chu nói: “Tìm thấy sáu bức tường gạch. Bên trong có bốn thi thể, hai bức trống.”
Lục Minh khàn giọng bổ sung: “Đều có bùa đỏ sau gáy.”
Trong điện chính yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa nhỏ từ mái nhà rơi xuống chậu đồng.
Tách.
Tách.
Tách.
Tôi hỏi: “Hai bức trống là sao?”
Tạ Hành Chu đáp: “Đã xây xong, nhưng chưa có người.”
Tôi nhìn xuống tay mình.
Đầu ngón tay vẫn còn vết máu khô.
“Hắn đang chuẩn bị tiếp tục.”
Tạ Hành Chu gật đầu.
“Kho lạnh thuộc sở hữu một công ty đã phá sản. Người đứng tên hiện tại là một công ty vỏ bọc. Chúng tôi đang điều tra chuỗi sở hữu.”
Tôi hỏi: “Người đàn ông áo trắng đâu?”
“Không tìm thấy. Camera gần kho lạnh bị hỏng toàn bộ trong khoảng thời gian từ 0 giờ đến 0 giờ 17.”
Tôi không bất ngờ.
Nếu dễ bắt như vậy, hắn đã không dám nhìn thẳng vào livestream của tôi.
Lục Minh đứng dậy, đi đến trước mặt tôi.
Cậu ta cúi đầu thật sâu.
“Xin lỗi.”
Tôi nhìn cậu ta.
Cậu ta nói tiếp, giọng rất nặng: “Tôi đã xem thường cô, còn nghi ngờ cô lợi dụng vụ án câu view. Nếu không có cô, chúng tôi không tìm được kho lạnh đó nhanh như vậy.”
Tôi im lặng một giây, rồi nói: “Không sao. Cậu chuyển khoản hai mươi chín tệ chín là được.”
Lục Minh ngẩn ra.
Tạ Hành Chu liếc tôi.
Tôi nghiêm túc nói: “Phí vả mặt. Tổ sư gia chứng giám, tôi không lấy đắt.”
Lục Minh nghẹn mất mấy giây, cuối cùng thật sự lấy điện thoại ra quét mã công đức đặt bên lư hương.
Thông báo nhận tiền vang lên.
Hai mươi chín tệ chín.
Tâm trạng tôi tốt hơn một chút.
Đúng lúc đó, điện thoại livestream của tôi rung liên tục.
Dù buổi live đã kết thúc bất thường, video ghi lại vẫn đang lan truyền. Những người không tin từ đầu bị đào bình luận cũ ra treo. Cư dân mạng bắt đầu tổng hợp từng câu tôi nói, từng chi tiết ứng nghiệm.