Chương 3 - Bức Tranh Giấu Kín
Chưởng quầy quay đầu cười áy náy với Dung Thầm.
“Công tử, xin lỗi. Cây trâm này đã có chủ rồi, là Trần Thị lang Bộ Lễ trước đó đích thân đến đặt.”
“Nghe nói là tặng cho vị ngoại tôn nữ lên kinh thăm lão nhân gia.”
Dung Thầm nghe vậy thì sững ra, sắc mặt đột ngột thay đổi.
“Ngoại tôn nữ? Từ Vị Nam đến?”
Nha hoàn nghi hoặc nói:
“Sao công tử biết tiểu thư nhà ta?”
Dung Thầm vội vã lên ngựa, phóng đi.
Một trái tim hoảng hốt không biết đặt vào đâu.
Trần Thị lang chỉ có một nữ nhi, đó chính là mẫu thân của A Lăng.
Ngoại tôn nữ cũng chỉ có một mình A Lăng.
Người hắn khổ công tìm kiếm nhiều năm, cuối cùng đã có tin tức.
Nhưng Dung Thầm đứng trước cửa Trần phủ, chẳng hiểu sao lại có vài phần chần chừ.
Trong đầu hắn không đúng lúc nhớ đến Ôn Tiểu Kiều.
Hắn vốn không muốn trước khi cưới A Lăng lại dây dưa không rõ với nữ tử khác.
Nhưng Ôn Tiểu Kiều không giống.
Dù sao nàng cũng là thông phòng mẫu thân mua về cho hắn, lẽ ra nên cho nàng một danh phận.
Thôi vậy, thôi vậy.
Đợi hắn cưới A Lăng rồi, sẽ nạp Tiểu Kiều làm quý thiếp.
A Lăng thiện lương, nghĩ đến cũng sẽ không làm khó nàng.
Dung Thầm cứ như vậy thuyết phục bản thân.
Sau khi gia đinh gác cửa thông báo, Trần Thị lang gặp hắn ở chính đường.
Dung Thầm nói rõ ý định đến.
“Vãn bối và A Lăng có duyên cũ, những năm qua vãn bối vẫn luôn tìm nàng.”
“Hôm nay mạo muội đến cửa, là muốn cầu gặp A Lăng một lần.”
Trần Thị lang lộ vẻ kinh ngạc, nói A Lăng tháng trước đã thành thân rồi.
Dung Thầm sững tại chỗ, bên tai ong lên.
“Thành… thành thân rồi?”
“Thành thân với ai?”
Trần Thị lang càng kinh ngạc hơn.
“Người đó, thế tử cũng quen.”
“Chính là Thẩm Hàn lâm Thẩm Tễ.”
06
Dung thế tử cưỡi ngựa phóng như bay trong phố, không cẩn thận đâm đổ sạp hàng của tiểu thương.
Nghe nói hắn bị gãy một chân, được người khiêng về Hầu phủ.
Nha hoàn đến đưa trâm kể lại chuyện này một cách sống động.
Ban đầu ta có hơi kinh ngạc.
Dung Thầm xưa nay tự kiềm chế, sao lại thất thố trước mặt mọi người như vậy?
Nhưng rất nhanh, ta đã bị thực đơn trước mắt kéo về hiện thực.
Ngày mai là yến tiệc mùa xuân còn rất nhiều việc lặt vặt chờ ta quyết định.
Đây là lần đầu tiên ta tiếp khách với thân phận Thẩm phu nhân.
Người đến đều là phu nhân tiểu thư thế gia, không thể qua loa chút nào.
Khi ta đang suy nghĩ đặt bút, Thẩm Tễ mặc quan phục đỏ thẫm vén rèm bước vào.
Vừa hay đối mắt với ta.
Xuân quang tươi đẹp, ánh sáng vụn vặt nhảy trong đáy mắt chàng.
“Phu nhân.”
Còn chưa đến giờ Thân, Thẩm Tễ đã tan làm.
Nghĩ đến là vì muốn giúp ta xử lý việc yến tiệc ngày mai.
Chàng bước đến, cúi người ôm lấy ta.
Nha hoàn cúi đầu che miệng cười, lui ra ngoài.
Ta có vài phần ngượng ngùng, dùng tay chống lên ngực chàng.
“Giữa thanh thiên bạch nhật, phu quân câu dẫn ta làm gì?”
Trước đây, hai chữ này là điều cấm kỵ của ta.
Có lẽ vì ở chỗ Dung Thầm ta nghe quá nhiều, đến mức dù người khác vô tình nhắc đến, cũng có thể khiến cả người ta cứng đờ, bị nhấn chìm trong xấu hổ.
Giờ đây ta lại có thể thản nhiên nói ra, xem như một câu đùa giữa phu thê.
Thẩm Tễ khẽ cười, nụ hôn ấm áp rơi xuống trán ta.
“Vậy phu nhân đã mắc câu chưa?”
Ta không nhịn được cười, vươn tay vòng qua cổ chàng, vùi mặt vào hõm vai chàng.
Mắc câu rồi.
Đã mắc câu từ lâu rồi.
Một nụ hôn kết thúc, ta thở hổn hển, nghiêng đầu tránh nụ hôn đuổi theo của chàng.
Ngoài song cửa.
Ngày xuân chậm rãi, cảnh xuân ấm áp.
Ta nhớ đến ngày đầu tiên mình đến Thẩm phủ.
Cũng là một ngày đẹp trời như vậy.
07
Ngày ấy, Thẩm Tễ mời người trung gian, lập văn thư, chính thức thuê ta làm quản gia nương tử.
Chàng đặt một xấp văn thư dày trước mặt ta.
“Đây là toàn bộ khế đất, khế ruộng dưới danh nghĩa Thẩm gia, sau này đều giao cho cô nương quản lý.”
“Đây là bổng lộc hằng tháng của ta, tiền thuê cửa hàng, thu nhập từ trang tử. Sau này bạc tiền ra vào trong phủ, đều do cô nương làm chủ.”
Rõ ràng là giao toàn bộ gia sản cho ta.
Ta không khỏi có chút hoảng sợ.
Có lẽ nhìn ra sự bất an của ta, Thẩm Tễ cũng không ép buộc.
“Đây không phải việc ta cưỡng ép cô nương nhận.”
“Nếu cô nương làm không vừa ý, bất cứ lúc nào cũng có thể từ chức. Thẩm mỗ sẽ tặng thêm năm mươi lượng, xem như chút lễ mọn.”
Ta không tiện từ chối nữa.
Cũng may cuộc sống Thẩm gia giản dị, việc trong phủ tuy nhiều nhưng xử lý cũng không quá phiền phức.
Gặp chuyện khó giải quyết, cũng có Thẩm Tễ ở bên chỉ điểm.
Ta vốn không phải trời sinh ngu dốt, có cơ hội rèn luyện, rất nhanh đã quen tay.
Thẩm Tễ chưa từng tiếc lời khen ta.
Sổ sách chỉnh lý gọn gàng, món ăn sắp xếp thỏa đáng, ngay cả mài được một nghiên mực tốt, chàng cũng luôn tìm được lý do khen một câu.
Ngày tháng lâu dần, ta không còn gò bó bối rối như khi mới đến.
Không cần làm nô tỳ nữa, không cần cẩn thận nhìn sắc mặt người khác để sống qua ngày.
Ta ăn ngon, ngủ yên, người cũng đầy đặn hơn không ít.
Thẩm Tễ rất nhanh phát hiện ta không bao giờ mặc y phục màu sáng, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc đơn sơ.
Chàng cũng không nói nhiều, chỉ cách vài ngày lại bảo Triệu bá đưa đồ đến phòng ta.