Chương 15 - Bức Tranh Đổ Vỡ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thanh Diên, dù nói thế nào đi chăng nữa, anh vẫn là sư huynh của em.”

Cho dù bệnh viện nơi anh ta công tác vì vấn đề đạo đức cá nhân mà đuổi việc anh ta, thì với trình độ chuyên môn y khoa và lòng ái nhân tài của thầy, anh ta vẫn có thể tiếp tục yên tâm ở lại làm nghiên cứu dưới trướng của người hướng dẫn.

Cho nên, sau này anh ta và Tống Thanh Diên vẫn sẽ đụng mặt nhau hàng ngày.

Trong mắt Tống Thanh Diên xẹt qua một tia khó tin, rồi lại biến thành sự trào phúng vô tận.

Cô ta hoàn toàn không ngờ, đã đến nước cá chết lưới rách như thế này rồi, Lục Vọng Châu vẫn còn dùng những cái vỏ bọc đạo đức giả đó để chèn ép cô ta.

Nghĩ rằng người cha chính trực của cô ta sẽ vì một sinh viên có tài năng, mà vứt bỏ nhân phẩm và đạo đức của chính mình sao?

Cô ta cũng lần đầu tiên cảm thấy may mắn, bản thân thực sự đã đầu thai đúng chỗ, không phải là những nữ sinh có thể bị Lục Vọng Châu tùy ý nắm thóp nắn bóp.

“Không.”

Tống Thanh Diên nhìn Lục Vọng Châu, trong mắt mang theo sự chế giễu mà anh ta không thể nào hiểu được.

“Một kẻ như anh, cũng xứng làm sư huynh của tôi sao?”

“Một sinh viên bại hoại đạo đức và một đứa con gái ruột, anh đoán xem, giáo sư sẽ chọn ai?”

“Câu trả lời đã quá rõ ràng —— Lục Vọng Châu, đừng biến tất cả mọi người đều trở nên kinh tởm giống như anh.”

Lục Vọng Châu đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Thầy hướng dẫn của anh ta, cũng giống như Tống Thanh Diên, đều mang họ Tống.

Sau khi suy nghĩ cặn kẽ mọi chuyện, Lục Vọng Châu không thể gắng gượng thêm được nữa, lảo đảo lùi lại hai bước, rồi cắm đầu ngã nhào xuống đất.

15

Sau khi rời khỏi Lục Vọng Châu, cuộc sống dường như trở nên bình đạm.

Tôi dẫn mẹ một đường về lại ngôi nhà quen thuộc, chỉ cảm thấy thư thái chưa từng có.

Sau khi rời khỏi căn hộ cao cấp trước kia, tôi mới cuối cùng hiểu ra, hóa ra tôi chưa từng bao giờ được thực sự thả lỏng.

Tôi luôn trong trạng thái căng như dây đàn, bởi vì trong tiềm thức tôi luôn sợ sự rời đi của Lục Vọng Châu, cũng chưa từng coi nơi đó là nhà của mình.

Thật mỉa mai, vốn dĩ cũng là như vậy, tôi mãi mãi không thể giữ lại một người chưa từng có ý định dừng chân.

Sau khi cùng mẹ về quê ở đến ngày thứ ba, bà đã nhận ra có điều không ổn.

“Đám cưới của con và Vọng Châu, rốt cuộc là ngày nào?”

Tôi nhìn lịch, thờ ơ khẽ cười một tiếng.

“Hôm qua ạ.”

Chiếc chậu nhôm trong tay mẹ rơi loảng xoảng xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh giòn giã, làm bừng tỉnh một bầy chim trên cây.

Nhìn vẻ mặt khó tin của mẹ, tôi thu lại nụ cười, chỉ cảm thấy có chút xót xa.

Tôi không quan tâm bản thân mình có khó chịu hay không.

Thế nhưng mẹ tôi, bà thực sự mong muốn tôi được hạnh phúc.

Bà vì cuộc hôn nhân của tôi và Lục Vọng Châu mà chịu đựng biết bao nhiêu tủi hờn, đến cuối cùng, tôi lại lừa dối bà.

Thế nhưng nằm ngoài dự đoán của tôi, hốc mắt mẹ đột nhiên đỏ hoe, bà nắm chặt lấy cánh tay tôi, đôi bàn tay chùng nhão da thịt, chằng chịt nếp nhăn không ngừng run rẩy.

Cùng với đó là giọng nói của bà, cũng đang run rẩy theo.

“Bé con, con nói cho mẹ nghe, có phải nó có lỗi với con không?”

“Có phải nó đối xử tệ với con, nên con mới không muốn lấy nó nữa không?”

“Con chịu tủi thân, sao con không nói với mẹ hả!”

Tôi cứng đờ người.

Tôi đã từng nghĩ qua rất nhiều phản ứng của mẹ khi biết được sự thật, nhưng trong mỗi một phản ứng đó, bà đều khó hiểu, bối rối, hoặc thậm chí là tức giận.

Bà từ nhỏ sống ở nông thôn, là một người phụ nữ truyền thống không thể truyền thống hơn được nữa, ba tôi mất sớm bà cũng không đi bước nữa, tận tụy chăm sóc chu đáo tiễn đưa ông bà nội lâm trọng bệnh, rồi lại một tay nuôi tôi khôn lớn.

Tôi cứ nghĩ bà sẽ không thể nào thấu hiểu được hành động phản nghịch ly kinh phản đạo này của tôi.

Thế nhưng tôi lại quên mất rằng, bà là một người mẹ.

Lúc phát hiện Lục Vọng Châu ngoại tình tư tưởng tôi không gào khóc thảm thiết, lúc hạ quyết tâm hủy hôn với anh ta tôi không hề đau khổ vật vã, lúc dẫn mẹ dứt khoát rời bỏ anh ta, tôi thậm chí còn cảm thấy bình thản.

Thế nhưng khoảnh khắc này, đối diện với sự chất vấn của mẹ, toàn bộ sự phòng bị của tôi sụp đổ trong nháy mắt.

Đến trước cả âm thanh là nước mắt.

Trước mắt tôi nhòa đi, hai má ướt đẫm, đến cả khuôn mặt mẹ tôi cũng không nhìn rõ.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào diễn đạt không thành lời của chính mình, kể cho bà nghe toàn bộ sự tủi thân của tôi thời gian qua toàn bộ sự buồn tủi, toàn bộ những nỗi đau đớn không thể tỏ bày cùng người ngoài.

Tôi khóc hệt như một đứa trẻ đang bập bẹ tập nói, nói năng lộn xộn, không rõ chữ.

Giống hệt như hồi nhỏ vậy, ở trường bị bắt nạt, cứng cỏi nhịn suốt quãng đường về nhà, thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy mẹ lại lập tức vỡ òa không kìm nén nổi.

Tôi khóc đến mức thở không ra hơi, chỉ nghe thấy từng trận ù tai, cùng với tiếng xin lỗi loáng thoáng của mẹ.

Tại sao phải xin lỗi chứ?

Là do tôi chọn lầm người, lại còn bắt mẹ mình cũng phải chịu bao nhiêu tủi nhục.

Tôi đã không còn phân biệt được rốt cuộc mình đã nói gì, lại nghe thấy những gì, chỉ cảm thấy bầu trời dường như đang đổ mưa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)