Chương 6 - Bức Thư Cuối Cùng
Đây là một tiểu viện rất nhỏ, trông có vẻ đã rất lâu không có người ở.
Trong viện cỏ dại mọc um tùm.
Chúng ta băng qua sân, đến một cánh cửa hậu không mấy nổi bật.
Cửa không khóa.
Cha nhẹ nhàng rút chốt cửa, thò đầu ra ngoài nhìn.
Bên ngoài cửa, là một con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Mưa rơi nặng hạt hơn.
Nước mưa xối xả gột rửa con đường lát đá xanh phát ra tiếng “rào rào”, che giấu mọi âm thanh động tĩnh của chúng ta.
Từ trong ngực, cha rút ra một chiếc nón lá, đội lên đầu.
Lại lấy ra một chiếc áo tơi, bọc ta vào trong, rồi cõng trên lưng.
“A Bảo, ôm chặt vào.”
Người thấp giọng nói một câu, liền bước vào trong màn mưa.
Chúng ta không đi đường lớn.
Sự am hiểu của cha về kinh thành vượt xa sức tưởng tượng của ta.
Người luôn có thể tìm ra những con hẻm vắng vẻ nhất, tối tăm nhất.
Cứ như vậy, chúng ta tựa như hai bóng ma trong đêm, luồn lách qua các ngóc ngách của kinh thành.
Ta nằm rạp trên lưng người, nước mưa làm ướt sũng tóc ta.
Ta cảm thấy hơi lạnh.
Nhưng ta không nói.
Ta biết, cha còn lạnh hơn ta.
Trái tim của người, nhất định đang hóa băng.
Chúng ta đi rất lâu.
Lâu đến mức ta sắp ngủ gật thì cha bỗng dừng bước.
Chúng ta đến dưới một gầm cầu.
Dưới gầm cầu, đang tụ tập một đám khất cái và lưu dân quần áo rách rưới.
Bọn họ dùng chiếu rách, dựng lên những mái lều tồi tàn trong lỗ hổng của chân cầu.
Thấy chúng ta, đám người kia chỉ mở hờ mi mắt, lạnh nhạt liếc nhìn một cái, rồi lại thụt đầu vào trong.
Cha chọn một góc khuất nhất.
Người thả ta xuống, cởi áo tơi ra, trải xuống đất.
“A Bảo, đêm nay chúng ta qua đêm ở đây.”
“Sáng sớm mai, chúng ta sẽ xuất thành.”
Ta gật đầu.
Ta nhìn những người xung quanh.
Bọn họ có người đang ho sụ sụ, có kẻ đang rên rỉ.
Trong không khí tràn ngập mùi chua loét hôi hám.
Đây chính là nơi nương đã nói trong thư, nơi nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất.
Cấm quân có lục soát gắt gao đến đâu, cũng tuyệt đối không ngờ tới một Vệ Quốc Công đường đường chính chính, lại chui rúc vào đống khất cái này.
Từ trong ngực áo, cha lấy ra một gói giấy dầu.
Mở ra, là hai chiếc bánh bột ngô vẫn còn hơi ấm.
Hẳn là chuẩn bị từ hộp thức ăn trong thạch thất kia, nương đã tính toán sẵn.
Người đưa cho ta một cái.
“Ăn đi.”
Ta nhận lấy bánh, cắn một miếng.
Rất cứng, còn hơi cứa vào cổ họng.
Hoàn toàn khác với những món điểm tâm tinh xảo ta từng ăn trước đây.
Nhưng ta vẫn ngoạm từng miếng lớn mà nhai.
Vì ta đói rồi.
Cha cũng đang ăn bánh, nhưng ánh mắt vẫn luôn cảnh giác quan sát tứ phía.
Mưa, dần tạnh.
Dưới gầm cầu, vang lên những tiếng ngáy rền vang.
Cha ôm ta vào lòng.
“Ngủ đi, A Bảo.”
“Có cha ở đây.”
Ta dựa vào lồng ngực ấm áp của người, ngửi mùi máu tanh nhàn nhạt và mùi bùn đất trên người người, từ từ nhắm mắt lại.
Đêm nay, ta ngủ không ngon giấc.
Ta mơ thấy nương.
Bà vẫn ngồi trước bàn trang điểm, mặc bộ y phục màu trắng nọ.
Bà quay lại mỉm cười với ta.
Bà nói: “Bảo Nhi, phải sống cho thật tốt.”
Sau đó, bóng dáng của bà, từ từ, từ từ phai nhạt dần.
Ta giật mình tỉnh giấc.
Trời đã tờ mờ sáng.
Cha ta thức trắng một đêm.
Đôi mắt người, vằn vện toàn tia máu đỏ.
Thấy ta tỉnh, người làm động tác “suỵt” bảo ta im lặng.
Người chỉ tay về phía đầu cầu bên kia.
Ta thấy, có mấy tên nha dịch mặc quan phục, đang ngáp ngắn ngáp dài, uể oải đi tới.
Trong tay họ cầm những bức họa chân dung.
Họ đang tra hỏi những đám lưu dân.
Cha lập tức kéo ta lùi sâu vào trong bóng tối.
Người dùng thân hình mình, che chắn toàn bộ cho ta.
Ta nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của tên nha dịch.
“Đứng lên hết, đứng lên hết!”
“Có ai từng thấy hai người trong bức họa này chưa?”
“Một lớn một nhỏ, nam là nam tử cao lớn, nữ là tiểu hài tử chừng bốn năm tuổi.”