Chương 1 - Bức Màn Hòa Ly

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thánh chỉ hòa ly vừa ban xuống, ta lập tức hạ lệnh kiểm kê mười năm giá trang .

Sáu mươi vạn lượng bạc trắng, hai ngàn mẫu ruộng tốt, mười tám gian cửa tiệm sầm uất chốn kinh kỳ, cộng thêm những rương trân bảo đầy ắp, chặn kín cả con phố dài trước cổng phủ tướng quân, đến một giọt nước cũng không lọt.

Sắc mặt Lâm Yến xanh mét: “Thẩm Tri Ý, mười năm phu thê, nàng lại tuyệt tình đến mức này sao?”

Ta liếc nhìn ả ngoại thất đang ôm con đứng sau lưng hắn, vẻ mặt vẫn chưa vơi vẻ đắc ý, khẽ bật cười thành tiếng.

“Lúc tướng quân dùng giá trang của ta, nuôi dưỡng sáu đứa con của ngài và ngoại thất, có từng nể nang nửa phần tình nghĩa nào không?”

Nhìn khuôn mặt thoắt cái trắng bệch của hắn, ta biết, kịch hay mới chỉ vừa bắt đầu.

01

Thánh chỉ hòa ly vừa hạ xuống, ta ngay trong đêm gọi người kiểm kê giá trang.

Mười năm.

Ròng rã mười năm.

Quản sự ma ma của ta dẫn theo hạ nhân, đem từng rương từng rương tài vật từ trong khố phòng chuyển ra ngoài.

Sáu mươi vạn lượng bạc trắng, niêm phong kín trong những chiếc rương gỗ nam lim nặng trịch.

Khế ước đất của hai ngàn mẫu ruộng tốt, dày cả một xấp.

Phòng khế của mười tám gian cửa hiệu phát đạt nhất kinh thành, mỗi một tờ đều đại diện cho việc ngày kiếm đấu vàng.

Còn có mấy trăm rương đồ cổ trân bảo, lăng la cẩm đoạn, danh nhân tự họa.

Đội ngũ kéo dài từ nội viện phủ tướng quân ra tận ngoài cổng lớn.

Chặn kín con phố dài trước cổng đến mức nước chảy không lọt.

Bình minh vừa hé, bách tính đến xem náo nhiệt đã vây kín trong ba tầng ngoài ba lớp.

Bọn họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía phủ tướng quân.

Lúc Lâm Yến xông ra, sắc mặt đen như đáy nồi.

Hắn mặc một thân trung y, tóc tai còn chưa buộc gọn, rõ ràng là vừa bị kinh động tỉnh giấc từ chốn dịu dàng.

Hắn một tay cản ta lại, hai mắt đỏ ngầu.

“Thẩm Tri Ý!”

Hắn nghiến răng nghiến lợi, giọng nói như nặn ra từ kẽ răng.

“Mười năm phu thê, nàng quả thực tuyệt tình đến thế ư?”

Ta nâng mắt nhìn hắn.

Cách sau lưng hắn không xa, có một nữ nhân đang đứng.

Lưu di nương, không, bây giờ phải gọi ả là Lưu Khanh Nhi rồi.

Trong ngực ả ôm một đứa bé trai ba tuổi, tay còn dắt một đứa bé gái năm tuổi.

Trên mặt là sự đắc ý và khiêu khích chưa kịp thu liễm.

Ả tưởng rằng Thẩm Tri Ý ta, cuối cùng cũng bị quét rác ra khỏi cửa.

Ta nhìn cảnh tượng chướng mắt này, nhịn không được bật cười.

Tiếng cười trong trẻo, vang vọng khắp con phố dài.

Sắc mặt Lâm Yến càng thêm khó coi.

“Nàng cười cái gì?”

Ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo như băng tháng Chạp.

“Tướng quân.”

Ta thản nhiên cất lời.

“Mười năm nay, ngài dùng tiền của ta, ở bên ngoài nuôi thê tử con cái đùm đề.”

“Một đứa, hai đứa, ba đứa…”

Ánh mắt ta lướt qua Lưu Khanh Nhi cùng cặp nam nữ của ả.

“Không thừa không thiếu, tròn trĩnh sáu đứa.”

“Tướng quân có từng nghĩ, chữ ‘Tình’ viết như thế nào không?”

Trong đám đông vang lên tiếng hít sâu.

Hơi thở của Lâm Yến đình trệ.

Ta bước lên một bước, giọng không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Mười năm nay, bạc trắng ta đắp vào phủ tướng quân, tròn hai trăm vạn lượng.”

“Bây giờ ta chẳng qua chỉ lấy lại đồ của mình.”

“Ngài lại còn mặt mũi đến chất vấn ta sao?”

Sắc mặt Lâm Yến, trong nháy mắt trắng bệch như giấy.

Cơn phẫn nộ trong mắt hắn cạn sạch, chỉ còn lại sự hoảng loạn và khó tin.

Có lẽ hắn chưa từng nghĩ, một người luôn ôn thuận như ta, lại dám phơi bày những sổ sách này dưới ánh mặt trời.

Hắn càng không ngờ, ta lại có thể tuyệt tình đến thế.

Sự đắc ý trên mặt Lưu Khanh Nhi cũng cứng đờ.

Bàn tay đang ôm con của ả, bất giác siết chặt.

Có lẽ ả mới nhận ra, cuộc sống vinh hoa phú quý của ả và các con, nguồn cơn là từ đâu mà có.

Và bây giờ, cái nguồn ấy sắp bị cắt đứt rồi.

Trên phố dài chìm vào tĩnh lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng của ta đang văng vẳng.

“Mười năm phu thê?”

Ta nhìn Lâm Yến, nhả từng chữ một.

“Gạo thóc của phủ tướng quân là do ta mua.”

“Nguyệt tiền của trên dưới cả phủ là do ta phát.”

“Quan phục của ngài, thọ lễ của mẫu thân ngài, đến cả nữ nhân và lũ con ngài nuôi bên ngoài, có món nào tiêu xài không phải là giá trang của ta?”

“Bây giờ, ta phải đi rồi.”

“Đem đồ của ta, nguyên vẹn không thiếu một cắc, trả lại cho ta.”

Quản sự ma ma của ta đúng lúc hô lớn một tiếng.

“Đi!”

Đám gia nhân đã đợi sẵn đồng loạt ra sức.

Chiếc xe ngựa đầu tiên chất đầy rương bạc, bắt đầu chầm chậm lăn bánh.

Bánh xe nghiến qua mặt đường lát đá xanh phát ra âm thanh trầm đục.

Mỗi một tiếng, đều như đang giáng thẳng vào mặt Lâm Yến.

Hắn muốn ngăn cản, nhưng lại phát hiện bản thân chẳng có lời nào để nói, chẳng có sức nào để cản.

Thánh chỉ hòa ly đã hạ, chúng ta đã ân đoạn nghĩa tuyệt.

Số giá trang này, vốn dĩ là tư sản của ta.

Hắn dựa vào đâu mà cản?

Hắn lấy cái gì mà cản?

“Tri Ý!”

Một giọng nói già nua mà đầy phẫn nộ từ trong phủ vọng ra.

“Cái đồ nữ nhân không biết liêm sỉ nhà ngươi!”

“Ngươi muốn vứt sạch mặt mũi của phủ tướng quân chúng ta sao!”

Mẫu thân của Lâm Yến, Từ lão phu nhân, dưới sự dìu dắt của nha hoàn lao ra ngoài.

Bà ta đầu cài đầy châu thúy, ăn mặc hoa quý, trên gương mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng tràn ngập lửa giận.

Bà ta chỉ thẳng vào mũi ta, há miệng mắng chửi.

Ta biết, màn thứ hai của vở kịch hay, mở màn rồi.

02

Từ lão phu nhân vừa xuất hiện, đã mang theo một luồng khí thế lấn lướt.

Bà ta làm Lão phu nhân của phủ tướng quân mười năm, được người người tâng bốc, sớm đã quen thói cao cao tại thượng.

“Thẩm Tri Ý!”

Bà ta cao giọng quát tháo.

“Ngươi điên rồi sao?”

“Lập tức! Ngay bây giờ! Đem toàn bộ những thứ này chuyển về cho ta!”

“Phu thê với nhau nào có thù qua đêm, có chuyện gì không thể đóng cửa bảo nhau?”

“Ngươi cứ nhất quyết phải làm rùm beng khắp thành, là rắp tâm gì!”

Một phen đạo lý của bà ta nói ra vô cùng lẫm liệt đại nghĩa.

Cứ như thể ta mới là kẻ vô cớ gây rối, không biết cố chấp đại cục vậy.

Bách tính xung quanh bắt đầu xì xào to nhỏ.

Ánh mắt một số người nhìn ta cũng mang theo chút không đồng tình.

Dù sao thì, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.

Ta nhìn bà ta, nội tâm không chút gợn sóng.

Mười năm rồi, bộ lý lẽ này ta đã nghe vô số lần.

Mỗi lần ta bị hạ nhân trong phủ ức hiếp, bà ta sẽ nói, vì thể diện của tướng quân, nhẫn nhịn một chút.

Mỗi lần Lâm Yến thâu đêm không về, bà ta sẽ nói, nam nhân ra ngoài tiếp khách, vì thể diện của tướng quân, hãy hiểu chuyện một chút.

Mỗi lần ta lấy ra số lượng lớn giá trang để bù đắp sự thiếu hụt trong phủ, bà ta sẽ nói, người một nhà không nói hai lời, tướng quân có thể diện, chúng ta mới có ngày tháng tốt đẹp.

Thể diện, thể diện.

Mọi thứ trong cái nhà này, dường như đều được xây dựng trên cái thể diện của Lâm Yến.

Còn uất ức và sự hi sinh của ta, lại chẳng đáng một cắc.

“Lão phu nhân.”

Ta bình tĩnh cất lời, trong giọng nói không nghe ra hỉ nộ.

“Thánh chỉ đã hạ, ta và Lâm Yến, đã không còn nửa điểm quan hệ.”

“Ta hiện tại chỉ là đang lấy lại tư sản của mình.”

Từ lão phu nhân bị ta làm cho nghẹn họng, tức đến mức lồng ngực phập phồng.

“Ngươi!”

Bà ta chỉ vào ta, ngón tay cũng đang run rẩy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)