Chương 3 - Bức Màn Bí Ẩn Đằng Sau Tình Yêu Mạng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn chìa khóa xe trong tay, ngơ ngác một giây.

Liên tục xua tay:

“Không, không được, tôi…”

Thư ký Trần không còn kịp để ý tôi.

Anh ta đã ôm bụng, chạy vèo vào nhà vệ sinh.

06

Tôi lại ngồi trên ghế dây dưa một lúc.

Nhưng thư ký Trần mãi vẫn không ra.

Cuối cùng tôi chỉ đành nhận mệnh, cầm chìa khóa xuống lầu.

Kết quả phát hiện bên dưới đậu một chiếc Rolls-Royce mà tôi chỉ từng thấy trên tivi.

Tôi hít sâu một hơi.

Đầu tiên đi vòng quanh xe một lượt.

Sau đó kéo cửa xe ngồi vào.

Thắt dây an toàn.

Lại đưa tay chỉnh gương chiếu hậu.

Rồi thông qua gương chiếu hậu.

Tôi nhìn thấy hàng ghế sau đang có một người đàn ông nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sống mũi cao thẳng, mày mắt tuấn tú, môi mỏng hơi mím.

Cổ áo sơ mi mở hai cúc, để lộ một đoạn xương quai xanh và vùng da hơi ửng đỏ.

Dáng vẻ khi ngủ toát ra chút lười biếng gợi cảm, hình như là uống rượu.

Đầu óc tôi “ong” một tiếng.

Theo phản xạ, tôi lập tức đưa tay che gương chiếu hậu.

Ảo giác.

Nhất định là ảo giác.

Tôi tự an ủi trong lòng.

Rồi lại lấy hết can đảm nhìn trộm qua kẽ tay.

Trong gương chiếu hậu.

Không biết từ lúc nào, người đàn ông đã mở mắt.

Đôi mắt đen sâu thẳm đang nhìn tôi không chớp.

Ánh mắt nặng nề.

Có lẽ là ảo giác của tôi.

Khoảnh khắc đối mắt.

Tôi dường như thấy cả người anh cứng lại.

Bàn tay đặt trên đầu gối cũng hơi cuộn vào.

Hô hấp dường như cũng không khống chế được mà chậm lại.

Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.

Siết chặt vô lăng.

Bây giờ nhảy xuống xe bỏ chạy đã không kịp nữa rồi.

Không chừng còn bị người ta tưởng tôi trộm thứ gì đó.

Tôi nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ.

Cố ý hạ thấp giọng:

“Tần… Tổng giám đốc Tần, chào anh. Thư ký Trần đau bụng, anh ấy bảo tôi giúp đưa xe của anh về. Tôi không biết anh cũng ở trên xe…”

Anh im lặng một lát, thu hồi ánh mắt.

Nhàn nhạt “ừ” một tiếng, rồi lại nhắm mắt, lông mày hơi nhíu.

Dù biết anh không thể nhận ra tôi.

Nhưng thấy anh nhắm mắt.

Tôi vẫn lén thở phào trong lòng.

Nhưng hơi thở này còn chưa kịp nuốt xuống, đã có một chuyện khác khiến tôi khó xử.

Không đúng, cái xe quái gì thế này, ổ khóa giấu ở đâu vậy?

Tôi tìm kiểu gì cũng không thấy, mồ hôi đầy đầu, hận không thể lật tung cả ghế lái.

Lúc này.

Bên tai bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp.

Người đàn ông phía sau lại mở miệng:

“Cô không biết lái à?”

Tôi lập tức ngồi thẳng người.

Xấu hổ gật đầu.

Rồi rất nhanh lại lắc đầu.

Trong lòng ngũ vị tạp trần, không nói rõ rốt cuộc là cảm giác gì, chỉ là không hiểu sao không dám ngẩng đầu.

Nhưng càng nghĩ càng thấy không đúng.

Tôi không biết lái chẳng phải rất bình thường à?

Sếp à, anh không biết tại sao tôi không biết lái sao?

Mức lương anh trả cho tôi còn không mua nổi một cái bánh xe Rolls-Royce, tôi biết lái mới kỳ lạ ấy…

Tôi cứ căng thẳng.

Là không nhịn được bấu ngón tay.

Thói quen này đã duy trì hơn hai mươi năm.

Giờ phút này đầu óc tôi trống rỗng.

Ngón tay đã không nghe lời mà xoắn vào nhau.

“Sếp, tôi…”

Tôi ngẩng đầu.

Phát hiện ánh mắt anh đang cố định trên tay tôi.

Lưng tôi lạnh toát.

Vừa định rụt tay lại.

Anh đã dời mắt đi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Yết hầu anh khẽ lăn lên xuống.

Trong xe bỗng trở nên rất yên tĩnh.

Tôi cẩn thận lấy điện thoại ra, mở trình duyệt, định tìm kiếm một chút.

Vấn đề mới nhập được một nửa, trước mắt bỗng phủ xuống một bóng đen, mùi cam quýt nhàn nhạt lập tức bao trùm lấy tôi.

“Ấn chỗ này.”

Giọng anh vang sát bên tai.

Hơi thở ấm nóng khẽ lướt qua vành tai.

Cả người tôi cứng đờ.

Gần quá.

Gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra dưới lớp sơ mi của anh.

Gần đến mức đuôi tóc tôi gần như sắp cọ vào cằm anh.

Tôi không dám động đậy.

Ngay cả hô hấp cũng quên mất.

Nhưng Tần Tụng chỉ dừng lại vài giây.

Rồi như không có chuyện gì ngồi lại hàng ghế sau.

Sắc mặt bình tĩnh.

Chắc là thật sự chỉ muốn dạy tôi khởi động xe.

Tôi cố ổn định tinh thần.

Động tác máy móc khởi động xe.

Cả đường không ai nói gì.

Cuối cùng cũng đến hầm để xe nhà Tần Tụng.

Tôi không nói hai lời.

Trực tiếp nhảy xuống xe:

“Sếp, tôi đi trước đây, tạm biệt.”

Nói xong không chờ Tần Tụng đáp lại.

Tôi co chân chạy thẳng.

Hoàn toàn không chú ý đến người phía sau đang nheo mắt.

Nhìn chằm chằm hướng tôi hoảng hốt bỏ chạy.

Rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

07

Tôi mơ một đêm toàn những giấc mơ lộn xộn.

Sáng hôm sau.

Tôi rửa mặt qua loa.

Mang hai quầng thâm mắt bò dậy đi làm.

Vừa bước vào văn phòng.

Tôi đã phát hiện Hạ Đào vốn nên ngồi ở tầng 34.

Lại đang ngồi giữa đám đông, cười tươi như hoa.

“Đúng đó đúng đó, sếp bảo tôi tạm thời quay lại.”

Giọng cô ta vẫn mềm mại như cũ, khuôn mặt trang điểm tinh xảo đỏ hồng, ánh mắt lấp lánh:

“Sếp nói tôi vừa tới đã lên tầng 34, chẳng có thời gian kết bạn, một mình sẽ cô đơn.”

“Ý của sếp là sợ tôi không hòa nhập được chăng? Tôi thấy anh ấy nói rất có lý, nên tạm thời quay lại trước.”

Nói rồi.

Cô ta quay đầu nhìn thấy tôi.

Vội vàng đi tới khoác tay tôi:

“Bảo bối, tớ về rồi, cậu thấy tớ có vui không?”

Cô ta vừa mở miệng thân mật như thế.

Tôi liền biết cô ta lại chuẩn bị hố tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)