Chương 1 - Bức Màn Bí Ẩn Đằng Sau Tình Yêu Mạng
Sau ba năm bị hoa khôi lớp bắt nạt.
Tôi hèn hạ dùng ảnh của cô ta để yêu qua mạng với một cậu ấm con nhà giàu.
Người đàn ông đó dịu dàng, lịch sự, cho tiền cũng rất hào phóng. Khuyết điểm duy nhất là ham muốn hơi mạnh.
Chẳng bao lâu sau, tôi dựa vào miệng lưỡi ngon ngọt, lấy được từ anh ta tiền học phí bốn năm đại học.
Ngày quyết định chia tay, tôi giả vờ hỏi vu vơ:
“Cục cưng, nếu một ngày em đột nhiên biến mất, anh sẽ làm gì?”
Anh cười khẽ, giọng nguy hiểm:
“Bé yêu, đừng đùa kiểu đó. Anh không thích đâu.”
Tôi không chịu được áp lực, thẳng tay đơn phương xóa bạn bè với anh.
Sau này, tôi và hoa khôi lớp bất ngờ vào thực tập cùng một công ty công nghệ.
Ngày nhập chức, vừa hay gặp ông chủ lớn từ tổng bộ xuống thị sát.
Tôi đứng ở cuối đám đông, vừa ngẩng mắt lên đã nhìn thấy một gương mặt quen đến không thể quen hơn.
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Đã thấy ánh mắt người đàn ông đó rơi xuống gương mặt của hoa khôi lớp.
Đáy mắt anh bỗng sáng lên.
01
Người đàn ông yêu qua mạng với tôi suốt ba năm.
Cứ thế sống sờ sờ xuất hiện trước mắt tôi.
Sức công phá quá lớn.
Đầu óc tôi trống rỗng mất mấy giây.
Đến khi hoàn hồn lại.
Tôi thấy bước chân anh chợt khựng lại.
Ngay sau đó, anh đột ngột đổi hướng.
Đi thẳng về phía chúng tôi.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi cẩn thận ngẩng mí mắt lên.
Người đàn ông có gương mặt tuấn tú kia không chút biểu cảm, cả người tỏa ra khí chất lạnh lùng khiến người khác khó lại gần.
Anh mặc chiếc sơ mi đen mà tôi từng thấy trong ảnh. Bờ vai rộng, eo thon được đường áo phác họa gọn gàng, sắc nét.
Cổ tay lộ ra nơi ống tay áo, gân xanh mờ mờ nằm dưới lớp da, vừa kiềm chế vừa mạnh mẽ.
Tần Tụng.
Anh còn cao hơn trong ảnh, đẹp trai hơn trong ảnh, cũng khiến người ta khó rời mắt hơn trong ảnh.
Trưởng phòng nhỏ giọng nói với chúng tôi.
Tổng giám đốc Tần chỉ đến thị sát công việc thôi.
Bảo mọi người không cần căng thẳng.
Anh không có thời gian để ý đến đám thực tập sinh như chúng tôi đâu.
Vừa dứt lời.
Bước chân Tần Tụng bỗng chậm lại nửa nhịp.
Một chiếc khuy măng sét không hề báo trước tuột khỏi cổ tay anh.
Rơi xuống đất, nảy lên hai tiếng lanh lảnh.
Lăn qua chân tôi.
Rồi chuẩn xác dừng lại dưới chân Hạ Đào bên cạnh.
Không khí như lặng đi trong chớp mắt.
Tần Tụng dừng lại trước mặt chúng tôi.
Nói chính xác hơn.
Là dừng trước mặt Hạ Đào.
Hai người đứng đối diện nhau, khoảng cách rất gần. Một người lạnh lùng, một người rực rỡ.
Nhìn vào thật sự rất xứng đôi.
Tôi không nhịn được mà nín thở.
Trong đầu bật ra bốn chữ:
Trai tài gái sắc.
02
Thấy vậy, thư ký lập tức định bước tới nhặt chiếc khuy măng sét kia.
Nhưng Tần Tụng bỗng giơ tay.
Thong thả ngăn anh ta lại.
Hạ Đào chớp mắt.
Dường như hiểu ra điều gì.
Cô ta vội vàng cúi xuống nhặt lên.
Đỏ mặt đưa cho Tần Tụng:
“Tổng giám đốc Tần, đồ của anh rơi này…”
Tần Tụng không vội nhận.
Anh cụp mắt xuống.
Chậm rãi bước thêm hai bước về phía Hạ Đào.
Tôi đứng gần Hạ Đào nhất.
Theo sự tới gần của Tần Tụng.
Một mùi nước hoa thanh nhã lập tức quanh quẩn nơi chóp mũi tôi.
Hương linh sam hòa cùng cam quýt, trong trẻo nhưng lại mang chút ấm áp.
Mùi hương này tôi quen thuộc hơn ai hết.
Đó là món quà kỷ niệm một năm yêu qua mạng mà chính tay tôi chọn cho anh.
Tôi đã chạy qua rất nhiều quầy nước hoa, thử từng mùi từng mùi, cuối cùng mới chọn được chai này.
Tôi mím môi.
Lặng lẽ nghiêng mắt nhìn.
Tần Tụng đang nhìn đỉnh đầu Hạ Đào như thể xung quanh không có ai.
Đáy mắt anh cuộn lên sóng ngầm.
Có vui mừng vì tìm lại được thứ đã mất, có kích động vì gặp lại sau lâu ngày, còn có cả một tia tủi thân vì từng bị bỏ rơi.
Hạ Đào giơ tay mãi không thấy người đàn ông đối diện phản ứng, không nhịn được nhỏ giọng nhắc:
“Tần… Tổng giám đốc Tần?”
Tần Tụng như bị tiếng gọi ấy kéo về thực tại.
Anh hắng giọng.
Mặt không đổi sắc đưa tay nhận lấy:
“Cảm ơn.”
Ngừng một chút.
Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua lòng bàn tay Hạ Đào.
Tần Tụng lại thấp giọng bổ sung một câu:
“Hạ Đào.”
Giọng anh hơi nghẹn.
Mặt Hạ Đào đỏ bừng hoàn toàn:
“Vâng, tôi là Hạ Đào, Tổng giám đốc Tần…”
“…”
Tần Tụng im lặng hai giây.
Lại nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Đào suốt năm phút.
Cuối cùng mới lưu luyến xoay người rời đi.
Lúc này tôi mới dám thở.
Sờ lưng một cái, áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi ngồi phịch xuống chỗ làm, ngẩn người rất lâu, rồi lấy điện thoại ra tìm kiếm tên Tần Tụng.
Một loạt tin tức tài chính có tên anh lập tức hiện ra trước mắt.
Tôi hít ngược một hơi.
03
Ông chủ lớn nửa năm mới tới một lần.
Vừa tới đã để mắt tới một thực tập sinh.
Lại còn là một thực tập sinh trẻ trung xinh đẹp.
Đồng nghiệp đánh hơi được mùi drama.
Tất cả lập tức vây lại.
Hạ Đào nghịch tóc.
Giọng mềm mại trả lời câu hỏi của mọi người:
“Tôi không quen Tổng giám đốc Tần đâu, đây là lần đầu tiên tôi gặp anh ấy mà.”
“À, tôi chợt nhớ ra rồi, Tổng giám đốc Tần là đàn anh cùng trường cấp ba với tôi.”
“Hồi đó tôi là hoa khôi trường mà, nói ra thì trong trường có rất nhiều nam sinh thầm thích tôi.”
“Có lẽ…”
Hạ Đào nói lấp lửng.
Mấy người lão luyện trong văn phòng lập tức tiếp lời.
Mỗi người một câu, nhanh chóng bịa ra một câu chuyện thầm mến từ sân trường đến công sở.
Trong chốc lát.
Bầu không khí trong văn phòng trở nên vô cùng vui vẻ.
“Ôi, mọi người đừng nói linh tinh nữa mà.”
Hạ Đào vội vã cắt ngang suy đoán của bọn họ.
Vẻ mặt như đang hờn dỗi.
Nhưng khóe mắt lại lộ ý cười đắc ý.
Sau đó bọn họ còn nói gì nữa.
Tôi lại chẳng nghe lọt được chữ nào.
Tôi ngẩn ngơ nhìn trang tìm kiếm.
Năm đó, mẹ tôi làm giúp việc trong nhà họ Hạ.
Hạ Đào thua cược với người khác.
Cô ta xúi mẹ tôi giúp cô ta trộm cuốn nhật ký viết đầy tâm sự thầm mến của tôi.
Sau đó dán nó lên bảng thông báo của trường, còn chụp ảnh đăng lên diễn đàn trường.
Khiến mỗi học sinh đi ngang qua đều chỉ vào tôi rồi cười nhạo vài câu.
Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi, quay đầu trộm ảnh và tên Hạ Đào để đi lừa đảo trên mạng.
Chơi game bị đánh thành 0-28? Tôi mở mic nói thẳng tôi tên Hạ Đào.
Cãi nhau với cư dân mạng xa lạ đến mức người ta đòi tới đánh tôi? Tôi không chút do dự nói tôi tên Hạ Đào.
Tóm lại, hễ gây chuyện, chỉ cần người ta hỏi, tôi đều nói tôi tên Hạ Đào.
Tôi ác độc mong chờ một ngày nào đó sẽ có người tìm tới tận cửa, đánh Hạ Đào một trận thật đau.
Nhưng còn chưa chờ được ngày Hạ Đào bị đánh.
Tôi đã gặp Tần Tụng trước.
Con người Tần Tụng rất có giáo dưỡng, đối đãi với người khác chân thành, lịch sự, vung tiền cũng cực kỳ hào phóng.
Khuyết điểm duy nhất là ham muốn quá mạnh.
Đừng nhìn lúc nãy anh ấy áo mũ chỉnh tề, dáng vẻ như không vướng bụi trần.
Tôi quá hiểu con người riêng tư của anh ấy là kiểu gì.
Hai năm yêu qua mạng với anh, ngoại trừ lúc mới quen, gần như ngày nào tôi cũng phải nghe anh “tự xử” qua cuộc gọi thoại.
Hơn nữa, cứ đến những lúc như vậy, anh giống như bị người khác nhập vào, hình tượng công tử tao nhã, cao quý lập tức sụp đổ hoàn toàn.
Giọng nói bình thường lạnh nhạt, đứng đắn ấy lại được dùng để nói đủ loại lời người lớn khó nghe.
Thậm chí không câu nào trùng câu nào, nghe đến mức mặt già của tôi đỏ bừng, nhịn không nổi phải mắng anh đúng là không biết xấu hổ.
Anh cũng không giận.
Chỉ cười trầm hai tiếng, rồi dịu giọng dỗ dành tôi.
Sau này, hình như Tần Tụng phát hiện có gì đó không ổn, thái độ rất kiên quyết đề nghị gặp mặt.
Đến tận khoảnh khắc đó tôi mới bàng hoàng nhớ ra.
Hình như từ đầu tới cuối, tôi đều dùng thân phận của Hạ Đào.
Tôi luống cuống kéo lại lịch sử trò chuyện.
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng chết hẳn khi nhìn thấy câu “Em tên Hạ Đào”.
Những lời yêu thương từng nói trong đêm khuya.
Những dịu dàng từng trao đổi qua màn hình.
Những khoảnh khắc khiến tôi tưởng mình được yêu.
Hóa ra tất cả đều được xây dựng trên lời nói dối.
Thậm chí ngay cả tên của mình, tôi cũng lừa anh.
Đêm hôm đó.
Tôi nằm trên giường trằn trọc thế nào cũng không ngủ được.
Trái tim như bị một bàn tay lớn bóp chặt.
Tôi hối hận.
Thật sự hối hận.
Hối hận vì sao ngay từ đầu mình lại nói mình là Hạ Đào.
Tôi vùi mặt trong chăn khóc nghẹn.
Không biết đã khóc bao lâu.
Khi ngẩng đầu nhìn bản thân trong gương với đôi mắt sưng húp.
Tôi lại ngơ ngẩn nhận ra.
Tôi chỉ là một người bình thường như vậy.
Không có gương mặt rực rỡ của Hạ Đào.
Không có gia cảnh dư dả như cô ta.
Thậm chí ngay cả sự tự tin và kiêu ngạo của cô ta tôi cũng không có.
Một gương mặt bình thường.
Một con người bình thường.
Nếu không dùng ảnh của Hạ Đào.
Một thiên chi kiêu tử như Tần Tụng vốn dĩ không thể nào thích một con sâu nhỏ sống dưới rãnh nước như tôi.
Cuối cùng.
Tôi cưỡng ép đè xuống vị chua xót trong lòng.
Gửi cho Tần Tụng một câu “Xin lỗi”.
Rồi trực tiếp kéo đen, xóa bạn bè với anh.
Ngày thứ ba sau khi cắt liên lạc.
Tần Tụng gửi cho tôi một email.
Chỉ có sáu chữ ngắn ngủi:
“Hạ Đào, đừng bỏ anh.”
Từng chữ từng câu đều là cầu xin và sự hoang mang sau khi bị bỏ rơi vô cớ.
Chỉ tiếc.
Tôi không phải Hạ Đào.
Nghĩ đến đây.
Tôi không kìm được mà rùng mình.
Vừa ngẩng mắt lên đã thấy đồng nghiệp đều đang nhìn tôi.
Tôi kéo khóe miệng:
“Sao… sao thế?”
Những người khác chỉ cười mà không nói.
Chỉ có Hạ Đào bước tới, vẻ mặt vô tội:
“Hứa Nhân, vừa nãy cậu không nghe mọi người nói à?”
“Mọi người đều muốn thử quán trà sữa mới mở kia. Cậu có muốn đi mua giúp bọn mình không?”
“Cũng chỉ cách ba bốn con phố thôi. Cậu đạp xe công cộng chạy một chuyến, chẳng tốn sức mấy đâu.”
Nhân viên cũ bắt nạt thực tập sinh là chuyện thường thấy.
Chỉ là Hạ Đào lại có thể tự nhiên hòa mình với đám nhân viên cũ.
Đơn giản là vì thái độ vừa rồi của Tần Tụng với cô ta không bình thường.
Tôi nhìn Hạ Đào.
Lại nhìn đám người phía sau cô ta đang đứng cùng một chiến tuyến, như thể chỉ cần tôi từ chối là sẽ lập tức nhảy ra giúp Hạ Đào lên án tôi.
Cuối cùng tôi gật đầu:
“Được.”
Hạ Đào rất hài lòng với sự biết điều của tôi.
Cô ta cười tươi rồi quay người nói với mọi người:
“Ôi, mọi người đừng ngại mà.”
“Mẹ của Hứa Nhân trước đây từng làm giúp việc ở nhà tôi. Từ nhỏ cậu ấy đã theo mẹ làm việc, mấy chuyện chạy vặt kiểu này là cậu ấy giỏi nhất.”
“Sau này mọi người có việc gì cần sai vặt thì cứ bảo cậu ấy làm, cậu ấy thích lắm.”
Hạ Đào cứ đến một nơi mới.
Đều sẽ lôi chuyện mẹ tôi từng làm giúp việc ở nhà cô ta ra nói một lần.
Bao nhiêu năm nay vẫn luôn như vậy.
Tôi đã quen rồi.
Vừa hay tôi cũng muốn ra ngoài hít thở.
Tôi không để ý tới cô ta.
Cầm điện thoại xoay người.
Không ngờ lại vô tình va vào một người đàn ông.
Tôi ngẩng đầu lên.
Phát hiện đó là thư ký vừa đi theo bên cạnh Tần Tụng.
04
Nam thư ký có vẻ rất vội.
Anh ta mất kiên nhẫn đẩy tôi ra.
Tôi không phòng bị.
Bị anh ta đẩy đến lảo đảo.
Đầu gối đập mạnh vào chân bàn.
Đau đến mức tôi hít ngược một hơi.
Nhưng nam thư ký không có chút áy náy nào.
Chỉ tùy tiện liếc tôi một cái.
Rồi vội vã đi đến trước mặt trưởng phòng:
“Xin hỏi, ai là cô Hạ Đào? Tổng giám đốc Tần có chút việc muốn tìm cô ấy.”
Hạ Đào bị gọi tên.
Lại nghe nói Tần Tụng muốn tìm mình.
Cô ta lập tức bước nhanh tới:
“Tôi là Hạ Đào, tôi chính là Hạ Đào, có chuyện gì vậy?”
Nam thư ký đánh giá cô ta một lượt.