Chương 8 - Bùa Yêu Giữa Hai Người
Hắn chỉ vào Lâm Tử Hoa, mắng to:
“Đồ tiểu nhân đê tiện! Nếu không phải ngươi giả vờ cầu thân với Tần Ngọc Lâm sao ta lại để ngươi thừa cơ chen vào!”
Lâm Tử Hoa chắn trước mặt ta, ngăn ánh nhìn của Bùi Thanh Viễn, tiện thể mỉa mai một câu:
“Ta chưa từng biết Ngọc Lâm là ai, ta chỉ từng gặp một cô gái ngốc nghếch lấy chân tâm cầu Phật độ lượng. Huống hồ, ta từng khuyên ngươi rồi—cưới vợ phải cưới nữ nhi nhà họ Tần, ai bảo ngươi mắt mù, lấy mắt cá giả làm minh châu.”
Lúc ấy Bùi Thanh Viễn mới sực nhớ, túi hương gói bùa hộ mệnh mà hắn nâng như báu vật, vốn dĩ giống hệt cái mà Tần Ngọc Chi đã từng tặng.
Nhưng hắn nhận ra quá muộn. Mãi đến khi cắt đứt quan hệ với Tần Ngọc Lâm hắn mới biết được bùa ấy là Ngọc Chi từng bước từng bước lạy lên chùa xin cho hắn.
Ngực như bị xé toạc, mỗi khi nhớ đến nàng, cơn đau lại cuộn trào.
May mà còn được gặp lại.
“Ngọc Chi, ta biết nàng muốn làm đích mẫu là vì chuyện của mẫu thân nàng năm xưa.”
Nghe đến chữ “mẫu thân,” tay ta khẽ run—đó là bí mật chưa từng nói với bất kỳ ai.
Mẫu thân ta vì cứu Bùi Thanh Viễn khi hắn ngã ngựa mà bị thương. Với thể chất bình thường, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.
Nhưng mẫu thân cả trong nhà cứ ép người, bắt bà mỗi ngày đều phải chầu chực, hậu hạ, khiến thân thể bà ngày càng suy yếu.
Bệnh một trận, gần như mất nửa mạng. Ta đi mời đại phu, lại bị chặn đủ đường.
Cuối cùng chạy thoát được khỏi phủ, lại chẳng có đại phu nào dám nhận lời. Đành cầu cứu Bùi Thanh Viễn. Khi hắn đưa đại phu đến, mẫu thân ta đã hấp hối.
Bà dùng chút sức lực cuối cùng, cầu xin hắn cưới ta.
Lúc lâm chung, bà nắm tay ta nói: “Đừng bước theo con đường của mẹ.”
Ta khắc cốt ghi tâm.
“Đừng sợ, có ta ở đây.” Lâm Tử Hoa nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, giúp ta trấn tĩnh lại.
Bùi Thanh Viễn dõng dạc thề:
“Lâm Tử Hoa là kẻ gian trá, nàng đừng để bị lừa! Hắn địa vị cao, tương lai khó tránh khỏi có thêm cơ thiếp, sớm muộn gì cũng phụ nàng thôi!”
“Ta, Bùi Thanh Viễn, xin thề: nguyện đời đời kiếp kiếp bên Ngọc Chi, vĩnh viễn không chia lìa, tuyệt đối sẽ không để nàng chịu tổn thương như mẫu thân nàng!”
Ta nghiến răng, gằn giọng:
“Ngươi không xứng nhắc đến mẫu thân ta. Kẻ bội tín vô nghĩa như ngươi, mới chính là loại người làm mẫu thân ta tổn thương!”
Nói rồi ta vung chổi, thẳng tay đuổi hắn ra khỏi nhà.
Tối đến, Lâm Tử Hoa có vẻ u sầu. Ta cứ ngỡ là vì hắn bị chuyện cũ của ta làm phiền, trong lòng bực bội.
Nào ngờ hắn ghé tai ta, ấm ức thì thầm:
“Bùi Thanh Viễn là cái thứ gì chứ… Dám giành phát thề trước cả ta…”
11
Lâm Tử Hoa hồi kinh bẩm báo công việc, nhờ công lao trị lý Thanh Châu xuất sắc, hoàng thượng hạ chỉ bổ nhiệm chàng kế nhiệm chức Thừa tướng, nhà họ Lâm nhất thời vinh hiển rạng danh.
Phụ thân sai người truyền tin vài lần, mong ta về nhà ăn cơm. Ta từ chối nhiều lần, cũng khó tránh bị người đời đàm tiếu.
Trước khi Lâm Tử Hoa xuất môn, ta từng nhắc đến chuyện này, chàng bảo sau khi hạ triều sẽ đến phủ họ Tần đón ta.
“Phu nhân, có xe ngựa theo sau. Hình như là xe phủ Bùi gia.” Phu xe bẩm báo thật thà.
“Cứ mặc kệ, chỉ cần đừng ảnh hưởng đến chúng ta là được.”
Phụ thân hôm nay khác hẳn thường ngày, dẫn cả nhà ra tận cửa nghênh đón.
Ngoại trừ Tần Ngọc Lâm cả phủ đều có mặt đông đủ.
Biết ta mềm lòng vì mẹ, phụ thân cố tình đưa ta vào từ đường để tế bái.
“Mẹ con mất sớm, ta luôn áy náy với bà ấy, nên đã cầu xin tộc trưởng cho bà nhập mộ tổ, vào từ đường thờ cúng.”
“Cũng may bà ấy sinh được đứa con gái xuất chúng như con, là đại công thần của Tần gia ta.”
Trong lời nói ẩn ý nhắc nhở ta khuyên Lâm Tử Hoa đề bạt ông ta.
Ta khách sáo đáp: “Tử Hoa sớm đã muốn cùng phụ thân hàn huyên, chỉ là chưa có dịp. Chàng còn đặc biệt nhờ người tra xét công tích của phụ thân, định tìm cơ hội dâng tấu lên thánh thượng.”
Phụ thân cả người chấn động, nhớ tới những chuyện từng nhận hối lộ, nếu bị Lâm Tử Hoa phát hiện, với tính cách của chàng chắc chắn không buông tha.
“Con và Lâm Tử Hoa sống hạnh phúc là nguyện vọng lớn nhất của ta. Những chuyện khác, ta không quan tâm.”
Sự hoảng hốt trong mắt phụ thân không thoát khỏi ánh nhìn của ta.
Hắn càng đau khổ, ta càng vui lòng.
Năm xưa khi mẹ con ta lâm bệnh nặng, nếu không phải ông ta làm ngơ, Tần Ngọc Lâm và mẹ nàng ta sao dám lộng hành trong phủ?
Nhất định phải khiến ông ta nếm chút mùi đau khổ mới được.
Lâm Tử Hoa cho người đến Tần phủ báo tin, nói chàng còn bận việc, bảo ta về trước.
Lần này về thăm nhà, mọi chuyện suôn sẻ bất ngờ, hoàn toàn trái ngược với phong cách của Tần Ngọc Lâm