Chương 3 - Bùa Yêu Giữa Hai Người
“Ta từng hứa sẽ bù đắp cho nàng thì nhất định sẽ làm được, cần gì phải khiến tỷ tỷ nàng sinh lòng áy náy.”
“Trừ vị trí chính thê ra, những gì tỷ tỷ có, nàng cũng sẽ không thiếu.”
“Ngọc Chi, nghe lời, đừng quậy nữa.”
Thật nực cười thay.
Chính thê vốn thuộc về ta bị cướp mất, giờ lại phải mang ơn vì được ban cho chút an ủi bù đắp.
“Không còn chuyện gì, ta xin cáo lui.”
Ta lạnh nhạt nói.
“Tiểu thư xin dừng bước!”
Chưởng quầy từ trên lầu mang xuống một tấm vải quý của cửa hàng, chính là thứ ta từng hỏi dùng để làm lớp ngoài của áo cưới.
Ánh mắt Tần Ngọc Lâm sáng lên, chăm chăm nhìn vào cuộn vải.
“Chưởng quầy, có thứ quý giá thế này sao không lấy ra sớm hơn?”
Chưởng quầy hướng về phía ta mà nói:
“Tấm vải này là vị tiểu thư đây đặt trước từ lâu rồi.”
Tần Ngọc Lâm cắn môi, nhẹ nhàng quay sang nhìn Bùi Thanh Viễn.
“Thiếp… thiếp…”
Nhìn bộ dạng nàng ta, ta biết nàng lại sắp bày trò.
Quả nhiên, Bùi Thanh Viễn mắc bẫy không ngoài dự đoán.
Hắn nghiêm mặt nói:
“Ngọc Chi, muội đã làm hỏng áo cưới của Ngọc Lâm tấm vải này cứ coi như là bồi thường, đưa cho Ngọc Lâm đi.”
Ta không phản đối, trái lại còn tiếc nuối nói:
“Tấm vải này ta đã chọn riêng để may áo cưới. Nếu tỷ tỷ thích, cứ lấy đi.”
Lời ấy lại nằm ngoài dự tính của Tần Ngọc Lâm.
Nghe nói gần đây ta ngày đêm chuyên tâm thêu áo cưới, lại còn dùng loại vải tốt thế này, nàng ta đương nhiên nghĩ đó là một bộ giá y lộng lẫy chưa từng có.
“Là ta hiểu lầm rồi. Muội muội còn cần gì, cứ việc nói.”
Bùi Thanh Viễn cũng gật đầu, ra hiệu sẽ thanh toán.
Ta đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Dẫn hai người dạo khắp các cửa hàng lớn trong kinh thành—vải vóc, trang sức, đồ trang trí… đầy đủ cả.
Chỉ đợi đến ngày xuất giá sẽ đến lấy đi hết.
Không tốn một đồng mà chuẩn bị đủ sính lễ, ta vui.
Nghĩ đến việc lại có thêm mấy rương đồ cưới, đích tỷ vui.
Thấy ta và đích tỷ “hóa thù thành bạn”, Bùi Thanh Viễn cũng vui.
Quả là một chuyện đại hỉ, đáng mừng vô cùng.
Để tránh hiềm nghi, ta một mình lên xe ngựa về phủ trước.
Vừa đến nơi, đã thấy sính lễ từ phủ họ Lâm được đưa đến Tần gia.
5
Bùi Thanh Viễn là người đầu tiên xuống ngựa, định đưa tay đỡ ta từ xe ngựa bước xuống.
Ta còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy đích tỷ ôm chân rưng rưng nước mắt.
Bùi Thanh Viễn không màng đến ta, lập tức bế ngang đích tỷ, sải bước lớn đi thẳng vào Tần phủ.
Ta tìm được tiểu đồng truyền tin từ phủ họ Lâm áy náy nói:
“Ngọc Chi mất mẹ từ sớm, trong nhà tự nhiên sẽ không có được hồi môn phong phú. Làm phiền huynh báo lại với Lâm đại nhân, xin hãy mang sính lễ trở về.”
“Tần Tiểu thư không cần lo. Đại nhân nhà ta đã suy tính rất chu toàn, những món đồ này đều là của hồi môn được ngài ấy đặc biệt chuẩn bị cho tiểu thư.”
Ta nhìn hồi môn bày ngang dọc giữa sân Tần phủ, thế nào cũng không nghĩ ra mình từng có mối giao tình nào với Lâm đại nhân.
Một nữ nhi con quan bát phẩm như ta, muốn gả cho vị Tể tướng tương lai vốn đã là trèo cao. Nếu lại không có hồi môn đàng hoàng, ắt hẳn sẽ trở thành trò cười. Vậy mà chàng lại cẩn trọng đến mức này.
Không biết sau này phải lấy gì để báo đáp ân tình của Lâm đại nhân đây.
Phụ thân còn lúng túng hơn cả ta, con gái xuất giá mà phải để nhà trai chuẩn bị của hồi môn, đúng là làm ông mất hết thể diện.
Ông đi qua đi lại trong sân, vừa hay đụng phải Bùi Thanh Viễn đang bế Tần Ngọc Lâm trở về.
Bùi Thanh Viễn nhận ra tiểu đồng của Lâm phủ, bởi khi xưa lúc Lâm Tử Hoa dò hỏi về tiểu thư Tần phủ, tiểu đồng ấy cũng có mặt.
Khi đó Bùi Thanh Viễn và Lâm Tử Hoa đang cùng nhau lên núi dẹp phỉ, ta vì lo hắn gặp nguy hiểm nên đã một bước một lạy đến chùa cầu bình an phù.
Vì thể chất yếu ớt, ta phải ở lại chùa tĩnh dưỡng vài hôm mới trở về.
Đến khi quay lại kinh thành, Bùi Thanh Viễn đã chuẩn bị xuất phát. Đích tỷ thấy ta đi đứng khó khăn, chủ động xin được mang bùa đến cho hắn thay ta.
Khi ấy ta chẳng hề mảy may nghi ngờ, còn biết ơn nàng hết mực.
Nào ngờ nàng ta giữ luôn bùa bình an ấy cho mình, chiếm lấy công lao vốn là của ta.
Bùi Thanh Viễn cảm động khôn xiết, cuối cùng cũng hiểu rõ lòng nàng.
Lâm Tử Hoa từng trêu một câu: “Lấy vợ phải lấy nữ nhi nhà họ Tần.”
Câu nói ấy khiến Bùi Thanh Viễn như gặp đại địch.
Hắn bèn dứt khoát dùng quân công đổi lấy hôn sự với Tần Ngọc Lâm.
Tần gia đâu chỉ có một nữ nhi, cớ sao Bùi Thanh Viễn lại chắc chắn người ấy là đích tỷ?
Ta cũng từng hỏi hắn: Nếu người Lâm Tử Hoa nhắc đến là ta thì sao?