Chương 1 - Bữa Tối Đầy Kịch Tính
Buổi tối lướt mạng, tôi tình cờ thấy một bài đăng:[Gái xinh không m/ ặ/ c quần khi ra lấy đồ ăn, có phải đang ngầm ám/chỉ tôi điều gì không?]
Tôi nhấn vào xem thì thấy bình luận lọt top là:[Tới luôn đi người anh em, số ông đỏ thật đấy, vớ được cỗ ng/ o/ n thế này!]
Trong bụng tôi còn đang thầm nghĩ xem cô nàng nào xui xẻo thế, bị gã giao hàng nhắm trúng.
Nhưng giây tiếp theo, tôi không thể cười nổi nữa.
Chủ thớt cập nhật thêm một bức ảnh. Và trong bức ảnh đó, chính là cửa nhà tôi.
Chương 1
Tôi giật thót tim.
Điện thoại cũng vừa vặn ting lên tin nhắn của tài xế nhắc tôi ra lấy đồ ăn.
Không thể nào, nhân vật chính trong bài đăng này, lại chính là tôi sao?
Tôi bật ngay dậy khỏi giường.
Bức ảnh vừa được cập nhật, bài đăng lập tức nổ tung.
Khu bình luận nhao nhao bàn tán:[Cái tủ giày ngoài cửa trông nữ tính phết, chủ thớt trúng quả đậm rồi!][Để tôi xem con nào mà v/ ã đến mức đấy, bật đèn xanh rõ ràng thế cơ mà.][Tôi thấy trong tủ giày có cả giày nam kìa, nhìn là biết con này đời tư lộn xộn rồi.]
…
Tôi không kìm được mà nhảy vào phần bình luận để lên tiếng bảo vệ mình.
Nhưng những kẻ chửi bới tôi đã đẩy lên thành mấy tầng bình luận:[Ây da, đừng nói cô chính là cái loại không mặc quần ra lấy đồ ăn nhé?][Làm bộ thanh cao cái gì, toàn người lớn cả rồi, đứa ra lấy đồ ăn trong đầu nghĩ gì tự nó biết rõ nhất!]
…
Tôi tức đến mức suýt khóc.
Không hiểu bài đăng này thu hút cái thể loại người gì nữa.
Cứ như thể tất cả những gã giao hàng biến thái đều tụ tập hết vào đây.
Có kẻ còn bảo hắn sẽ cố tình gõ cửa thật mạnh khi khách ghi chú “đừng gõ cửa” chỉ để chọc tức người ta.
Có kẻ lại nói hắn đặc biệt thích giao hàng vào ban đêm, vì ban đêm hay có mấy em gái ăn mặc m/ á/ t m/ ẻ, dáng người b/ ố/ c l/ ử/ a, giúp hắn n/ o con mắt.
Tôi thực sự không thể xem tiếp được nữa.
Lập tức nhấn nút báo cáo bài đăng.
Trong lúc chờ kết quả báo cáo.
Tôi thấy chủ thớt lại bình luận:[Con bé này lần nào cũng đợi đúng mười phút sau khi đồ ăn giao tới mới ra lấy, may mà tôi đủ kiên nhẫn, chứ đổi lại là người khác chắc chịu không nổi nó rồi.]
[Anh em ráng đợi thêm chút nữa, chắc nó sắp ra rồi đấy.]
Tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn lên, phát hiện gã giao hàng còn gửi cả ảnh đồ ăn qua tin nhắn riêng.
Đồ ăn được đặt trên tấm thảm trước cửa.
Và bức ảnh đó, cũng chính là bức ảnh hắn vừa cập nhật trên bài đăng.
Tôi bắt đầu hối hận vì tối nay lại thèm ăn vặt.
Tối hôm qua tôi cũng đột nhiên thèm thịt nướng, mặc nguyên bộ đồ ngủ, đợi đúng mười phút sau khi tài xế bấm đã giao hàng rồi mới ra ngoài.
Tôi thấy đồ ngủ của mình cũng đủ dài, vả lại đang ở nhà, chỉ mở cửa lấy hộp đồ ăn một chút nên lười mặc thêm quần dài.
Nhưng tôi không ngờ, gã giao hàng đó vốn dĩ chưa hề rời đi mà vẫn luôn trốn ở góc khuất đợi tôi ra.
Thậm chí hắn còn tự cho rằng cách ăn mặc đó của tôi là đang “bật đèn xanh cho hắn.
Thật sự quá hoang đường!
Thấy bài đăng vẫn chưa bị xử lý, tôi nghiến răng nhấn báo cáo thêm lần nữa.
Cuối cùng, bài đăng cũng bị gỡ bỏ.
Bây giờ tôi không dám ra ngoài lấy đồ, báo cáo bài đăng này cũng coi như xả được cơn tức tưởi trong lòng.
Nhưng rất nhanh sau đó, chủ tài khoản lại lên một bài mới:[Bị bay bài rồi anh em ạ! Nhưng yên tâm, tối nay tôi nhất định phải tóm gọn con này!]
2
Tôi nuốt nước bọt, rón rén bước lại gần cửa chính, định bụng xem xét tình hình bên ngoài.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa “thùng thùng thùng” vang lên khiến tôi giật bắn mình.
Tôi định giả vờ như không có ai ở nhà, lờ tiếng gõ cửa đi.
Nhưng gã bên ngoài càng gõ càng mạnh, liên tục gọi tôi mở cửa.
Xem ra hắn sẽ không dễ dàng bỏ đi như vậy.
Tôi mở mục yêu thích trên điện thoại, trong đó có đoạn ghi âm mà bạn trai đã thu sẵn cho tôi.
Anh ấy thường xuyên phải tăng ca, sợ tôi ở nhà một mình gặp nguy hiểm nên đã chuẩn bị thứ này.
Không ngờ hôm nay lại thực sự phải dùng đến.
Hy vọng nó có thể dọa hắn bỏ đi.
“Ai đấy!”
Một giọng nam trầm ấm, đầy uy lực phát ra từ điện thoại của tôi.
Giọng nói vừa cất lên, tiếng gõ cửa lập tức im bặt.
Người bên ngoài cũng dịu giọng hẳn đi: “Xin lỗi anh, đồ ăn bị đổ rồi, phiền anh ra ngoài một chút để tôi đền tiền ạ.”
“Không cần đâu! Đi mau đi, đừng làm phiền tôi!”
Bên ngoài im lặng một lúc lâu.
Gã giao hàng có vẻ vẫn không cam tâm, đột nhiên nói tiếp: “Hôm qua tôi cũng nhận đơn của anh, anh còn cho tôi một chai nước. Hôm nay làm đổ đồ ăn của anh, tôi không đền thì áy náy lắm, phiền anh ra ngoài một chút đi!”
Tôi nín thở, bật một đoạn ghi âm khác: “Đừng gõ cửa nữa! Bạn gái tôi đang ngủ!”
Gã kia không đáp lại nữa.
Tôi áp sát tai vào cửa, nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang nhỏ dần.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra hắn đi rồi.
Thật là bực mình!
Đang yên đang lành thì chuốc phải cục tức vì cái gã giao hàng này!
Tôi nhắn tin than phiền với bạn trai về chuyện vừa xảy ra.
Bạn trai trả lời:[Anh vừa tan làm xong, giờ anh về với em đây.]
Tôi:[Lúc về anh nhớ nhìn kỹ xem ngoài hành lang còn gã giao hàng đó không nhé! Em tức chết đi được!]
Bạn trai:[Anh biết rồi.]
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, đợi bạn trai về nhà.
Nhưng không lâu sau, khi tôi tò mò bấm vào trang cá nhân của kẻ đăng bài kia…
Hắn đang bình luận trong bài đăng mới của mình:[Nó còn dám diễn trò với tôi cơ! Rõ ràng trong nhà không có đàn ông! Bạn trai nó bình thường về rất khuya cơ mà![Nó lộ đuôi rồi! Vừa nãy tôi không gõ cửa, vậy mà lại có tiếng nói bảo tôi đừng gõ nữa![Nó đã thích chơi với tôi, vậy thì tôi sẽ ch/ ơ/ i với nó tới bến!]
Tên khốn này.
Chẳng lẽ hắn vẫn chưa đi?!
Tôi lại tiến đến gần cửa, rón rén nhìn qua lỗ nhòm cửa.
Hành lang tối đen như mực, không có một bóng người.
Nhưng khi tôi mở ứng dụng đặt đồ ăn lên, vị trí của gã tài xế vẫn hiện rõ rành rành.
Trên đó hiển thị.
Ngay lúc này, khoảng cách giữa gã giao hàng và tôi là 0 mét.
Nói cách khác, hắn vẫn đang ở ngoài cửa!
Thậm chí rất có thể hắn đang trốn ngay sát mép cửa!
Vậy tiếng bước chân rời đi ban nãy, là do hắn cố tình tạo ra để tôi mất cảnh giác sao?
Thần kinh tôi căng như dây đàn, vô thức nhắn tin giục bạn trai mau về.
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng “phạch” vang lên, cả nhà đột ngột cúp điện.
Ổ khóa thông minh trên cửa thì liên tục phát ra giọng nói: [Nhập sai mật khẩu, vui lòng nhập lại.]
Trong bóng tối tĩnh lặng, tôi loáng thoáng nghe thấy một tiếng lẩm bẩm đầy nghi hoặc: “Lạ nhỉ, cái khóa này chẳng phải cúp điện là không dùng được nữa sao?”
3
Đến lúc này thì tôi không thể nào bình tĩnh nổi nữa.
Vì khóa cửa không chỉ báo [Nhập sai mật khẩu] một lần.
Tôi vội vàng nhắn tin cho bạn trai:[Chí Dũng, anh đến đâu rồi? Gã đó vẫn chưa đi! Hắn cúp cầu dao điện nhà mình rồi! Em sợ quá!
[Hắn vẫn đang bấm mật khẩu ngoài cửa!]
Bạn trai nhắn lại: [Anh đến dưới nhà rồi, đợi anh lên, anh phải cho hắn một bài học!]
Đọc được tin nhắn của bạn trai, tôi mới thấy an tâm hơn một chút.
Tôi ngồi trong nhà như ngồi trên đống lửa, chỉ mong anh mau chóng xuất hiện.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Cuối cùng, tôi cũng nghe thấy giọng nói quen thuộc khiến tôi thấy an lòng: “Này! Anh đang làm cái gì đấy!”
4
Tôi nghe thấy tiếng bạn trai hét lớn ngoài cửa.
Tôi vội vàng áp mắt vào lỗ nhòm.
Tiếp đó là tiếng bước chân chạy dồn dập.
Đèn hành lang chợt sáng lên trong tích tắc.
“Đứng lại! Hôm nay tao không dạy cho mày một bài học thì tao không phải là đàn ông!”
Tôi nhìn thấy bóng bạn trai đuổi theo cái bóng đen kia chạy đi khuất.
Tôi vội nhắn tin cho anh:
[Chí Dũng, đừng đuổi nữa, anh mau về đi.[Hắn đi là được rồi, em cũng không muốn chấp nhặt với loại người này!
[Chí Dũng?]
Bạn trai chậm chạp không trả lời.
Đèn trong nhà vẫn chưa sáng.
Bây giờ tôi đã chắc chắn gã giao hàng kia đã đi rồi, tôi hít sâu một hơi, từ từ hé cửa ra một khe nhỏ.
Một luồng gió lạnh thổi vào nhà.
Tôi thò đầu ra nhìn, hành lang không còn ai cả.
Tôi nhanh tay xách hộp đồ ăn vào, rồi lấy hết can đảm rón rén ra ngoài kéo cầu dao điện lên.
Đèn trong nhà bật sáng.
Tôi vội vàng chạy thục mạng vào trong.
Lúc này, bạn trai mới nhắn tin lại:[Y Y, em không tính sổ với hắn thì lần sau hắn còn dám làm thế nữa!
[Em yên tâm, hắn hứa sẽ xóa bài đăng và xin lỗi em rồi.[Anh về ngay đây.]
Tốt quá rồi!
Lời nói của bạn trai khiến tâm trạng tôi tốt lên hẳn.
Sự căng thẳng tột độ vừa nãy đã tiêu hao của tôi rất nhiều sức lực, tôi bóc túi đồ ăn ra, định ăn vài miếng lót dạ thì điện thoại bỗng nhận được một tin nhắn từ số lạ:[Chào người đẹp, tôi là tài xế vừa giao đồ ăn cho cô đây.[Đơn hàng trên ứng dụng tôi đã đóng rồi, bài đăng tôi cũng xóa rồi, ngại quá, thật ra tôi chỉ định đùa một chút thôi, không ngờ lại gây phiền phức lớn cho cô như vậy.[Đầu óc tôi nhiều lúc hơi chập cheng, thỉnh thoảng nóng máy lên là hay đùa dai.[Xin lỗi cô nhé, nể tình cô không báo cảnh sát bắt tôi, tôi nói thật cho cô biết, trong đồ ăn của cô tôi có pha thêm nư/ ớ/ c vui đấy.]
Nư/ ớ/ c vui?
Đó là thứ gì?
Tôi nhanh chóng lên mạng tìm kiếm, mới phát hiện đó là một loại thuốc khiến người ta bủn rủn, mất sức.
Tên tài xế này đúng là quá ác độc!
Tôi cầm điện thoại lên định khiếu nại hắn, nhưng lại hơi sợ hắn đã biết địa chỉ nhà tôi rồi, lỡ đâu hắn lại tìm đến thì sao.
Thôi bỏ đi.
Tôi tự nhận mình xui xẻo, bớt đi một chuyện vẫn hơn.
Tôi vứt hộp đồ ăn vào thùng rác.
Thời gian lại trôi qua mười mấy phút.
Bạn trai vẫn chưa về.
Tôi gọi điện thoại cho anh, đầu dây bên kia dập máy ngay lập tức.
Tôi đang thấy khó hiểu.
Thì bạn trai nhắn tin lại trong khung chat:[Y Y, anh biết hôm nay em chưa ăn uống đàng hoàng, anh đang mua cho em chút đồ ăn ở dưới lầu, anh lên ngay đây.]
Chương 2
5
Tôi gửi lại cho bạn trai một nhãn dán vui vẻ.
Nhưng chỉ một lát sau, tôi đã nghe thấy tiếng bạn trai gõ cửa bên ngoài.
Tôi nói vọng ra: “Anh gõ cửa làm gì? Bấm mật khẩu là vào được mà!”
Bạn trai đáp lời tôi: “Y Y, khóa cửa hình như bị khóa tạm thời rồi.”
Tôi suýt thì quên mất.
Tên giao hàng kia đã nhập sai mật khẩu quá nhiều lần.
Khóa nhà tôi hễ nhập sai quá số lần quy định thì sẽ tự động khóa vài tiếng đồng hồ.
Nhưng may là tôi đang ở trong nhà, tôi có thể mở cửa từ bên trong.
Bạn trai lại gõ cửa: “Sao còn chưa mở cửa? Đồ ăn nguội hết bây giờ.”
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa, thuận miệng hỏi một câu: “Chí Dũng, anh mua món gì đấy?”
Bên ngoài khựng lại một giây, sau đó mới lên tiếng: “À, anh mua bún.”
Bún sao?
Tôi chợt thấy lạnh toát sống lưng.
Có gì đó không đúng.
Rất không đúng.
Tôi không thích ăn bún, bạn trai tôi biết rõ điều đó mà.
Hơn nữa, lần trước chỉ vì anh ấy mua bún về cho tôi mà tôi đã không kiềm chế được tính khí, cãi nhau với anh ấy một trận ầm ĩ.
Chuyện đó mới xảy ra cách đây không lâu.
Chẳng lẽ anh ấy quên rồi sao?
Tôi sinh nghi, không vội mở cửa mà hỏi tiếp: “Sao anh lại mua bún?”
“Khuya rồi, nhiều quán đóng cửa lắm, Y Y, mở cửa nhanh đi, ngoài này hơi lạnh.”
Chỉ một câu nói tưởng chừng như bình thường lại khiến tôi suýt sụp đổ.
Tôi ngồi phịch xuống đất, lén lút bấm số gọi cảnh sát.
Người bên ngoài, rất có thể không phải bạn trai tôi.
6
Trước đây tôi đã dặn đi dặn lại bạn trai.
Dù tôi có đói lả đi chăng nữa, tôi cũng không bao giờ ăn bún.
Bởi vì tôi thực sự rất ghét món đó, mua về cũng chỉ tốn tiền vô ích.
Tôi bất giác nuốt nước bọt, cố gắng câu giờ với kẻ bên ngoài để đợi cảnh sát đến.
“Thùng thùng thùng.”
“Y Y? Sao em chưa mở cửa? Bún sắp nguội rồi.”
Đúng rồi.
Câu nói này đã nhắc nhở tôi.
Có khi nào bạn trai tôi đang bị uy hiếp, nên mới cố tình mua món tôi ghét nhất để tôi nhận ra anh ấy đang gặp nguy hiểm?
Giọng nói bên ngoài cửa quả thực là của bạn trai tôi.
Anh ấy chắc chắn vẫn còn sống, khả năng cao là đang bị khống chế.
Tôi nhắm một mắt, áp sát vào lỗ nhòm để xem tình hình bên ngoài.
Nhưng nhìn qua lỗ nhòm, bên ngoài chẳng có gì cả.
Tôi cố giữ bình tĩnh, cất tiếng hỏi: “Chí Dũng? Anh đâu rồi? Em không nhìn thấy anh, làm sao mở cửa được?”
“Chắc mắt thần bị hỏng rồi, Y Y, giọng anh ngay ngoài cửa đây, em không nghĩ anh là người xấu đấy chứ? Em nghĩ nhiều quá rồi, kẻ xấu đi lâu rồi.
“Em mà không mở cửa là anh giận thật đấy.”
Bạn trai nói anh giận, giọng điệu mang theo chút bực tức.