Bữa tối tất niên ăn lẩu, mẹ tôi mở riêng cho tôi một bàn, nhưng tôi cứ cảm thấy nước lẩu ở bàn mình không ngon bằng bàn của chị gái.
Tôi đang định nếm thử thêm chút nữa thì mẹ vỗ mạnh vào tay tôi:
“Có gì mà khác nhau đâu, mẹ đối xử với con và chị con đều công bằng như nhau!
Đừng có cậy đang mang thai mà trở nên đa nghi như tào tháo thế.”
Cho đến khi bụng đau quặn lên từng cơn, tôi nghe thấy tiếng lòng của th/ ai n/ hi trong bụng:
【Bà ngoại đưa cho mẹ ăn chắc chắn không phải cốt lẩu chính tông đâu, là loại dầu nước miếng tái chế đấy!】
【Mẹ ơi, mẹ tin con đi, chủ quán… à nhầm, con đây kiếp trước là dân sành ăn chính hiệu, người Xuyên Du thứ thiệt, sao có thể không nhận ra mùi dầu nước miếng cơ chứ.】
Sắc mặt tôi sa sầm lại, lập tức đặt mua giấy thử dầu b/ ẩn (dầu địa tô).
Khi kết quả hiện ra, tôi hất tung cả cái bàn.
Cho tôi ăn dầu nước miếng à? Bà đây sẽ đ/ á/nh cho cả nhà chúng bay chảy nước miếng không ngừng!
Bình luận