Chương 1 - Bữa Tiệc Giang Hồ Và Cái Kết Đẫm Máu
Đại ca giang hồ làm tiệc mừng thọ, chỉ đích danh phải có cá đù vàng tự nhiên và bào ngư thượng hạng trị giá 8 vạn tệ (hơn 270 triệu VNĐ) để chốt hạ.
Ông cậu chuyển cho tôi đúng 800 tệ (khoảng 2,7 triệu VNĐ) bảo tôi đi lo liệu.
Tôi quay xe đi thẳng ra bãi rác ở chợ nông sản, hốt nguyên một xe ba gác toàn chạch chết trắng bụng với ốc bươu vàng.
Tính cả tiền nhân công vận chuyển, vừa khéo hết đúng 800 tệ.
Lúc dọn đầy một bàn toàn cua cá chết lên, đại ca giang hồ tức điên, hất tung cả bàn.
“Khá lắm, đến tiền của tao mà mày cũng dám ăn chặn? Tao thấy mày chán sống rồi phải không?”
Ông cậu lập tức đẩy tôi ra đỡ đạn:
“Đại ca, mấy món này là thằng Hứa Dương đi mua. Là cái thằng ranh con này ăn chặn tiền của anh! Hứa Dương, mau dập đầu đền tiền cho đại ca mau!”
Tôi mặt không đổi sắc, mở lịch sử giao dịch chuyển khoản 800 tệ, phóng to lên rồi giơ cao giữa không trung.
“Cậu mở to mắt ra mà nhìn, 800 tệ mà đòi đớp cá đù vàng à? Cậu tưởng đại ca mở trại trẻ mồ côi làm từ thiện chắc!”
1
Sắc mặt cậu tôi thoắt cái trắng bệch, nhào tới định cướp điện thoại của tôi.
“Mày ăn nói xà lơ! Cái ảnh này là mày photoshop!”
Tôi lách người né tránh, tiện đà bồi thêm một cước vào đầu gối ông ta.
“Bịch” một tiếng, ông cậu quỳ rạp trước mặt Long ca.
Long ca tay đang xoay xoay con dao dính máu.
“800 tệ?” Giọng Long ca lạnh như băng.
Cậu tôi toàn thân run rẩy, chỉ vào tôi chửi bới om sòm:
“Đại ca, anh đừng nghe thằng súc sinh này nói hươu nói vượn!”
“Rõ ràng tôi đã đưa cho nó 8 vạn tiền mặt!”
“Là nó! Là nó nuốt trọn số tiền đó rồi lấy cái lịch sử giao dịch 800 tệ ra để bịp anh đấy!”
Tôi cười khẩy:
“Cậu à, cậu đưa tiền mặt cho cháu? Thế cậu có sao kê rút 8 vạn tệ từ ngân hàng không?”
Ông cậu nghiến răng: “Tao lấy tiền mặt từ nhà! Tao tiết kiệm quỹ đen nửa năm nay đấy!”
Long ca liếc mắt ra hiệu cho gã đàn em đầu trọc đứng phía sau.
Gã đầu trọc bước tới, giật phắt điện thoại của tôi. Gã lướt màn hình vài cái rồi đưa cho Long ca.
“Đại ca, lịch sử chuyển khoản là thật, chuyển qua Wechat, lúc 8 giờ sáng nay.”
Long ca vung tay tát thẳng vào mặt cậu tôi một cái “bốp”. Cậu tôi bị đánh tới rớm máu khóe miệng, văng cả một cái răng.
“Trần Kiến Quốc, mày dám nuốt tiền của tao?”
Ông cậu sợ hãi dập đầu liên tục:
“Đại ca! Tôi bị oan mà!”
“Thằng ranh này biết xài máy tính, chắc chắn nó thuê hacker hack Wechat của tôi, cố tình làm giả cái lịch sử chuyển khoản!”
“Nó không những nuốt tiền hải sản của anh mà còn muốn gắp lửa bỏ tay người!”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cậu tôi.
“Trần Kiến Quốc, cậu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”
“Sáng nay lúc cậu chuyển khoản, cháu đang đứng ngay ở sạp hàng của cậu.”
“Camera ở sạp hàng của cậu quay lại rõ mồn một đấy.”
Cậu tôi cứng đờ người, mặt mũi trắng bệch, ấp úng nửa ngày không nặn ra được chữ nào.
Đúng lúc này, từ trong đám đông bỗng lao ra một người phụ nữ béo ịch, giáng một cái tát nổ đom đóm mắt vào mặt tôi.
Là mợ tôi – Vương Thúy!
Bà ta chỉ thẳng tay vào mũi tôi mà chửi rủa: “Đồ bạch nhãn lang vô ơn bạc nghĩa này! Nhà tao tốt bụng cho mày việc làm, thế mà mày dám ăn chặn tiền của Long ca!”
“Đừng tưởng tao không biết, cái con mẹ đoản mệnh của mày lên cơn đau tim đang nằm chờ chết trong viện kìa! Mày vì muốn gom 8 vạn tiền phẫu thuật nên bán mạng đi hãm hại nhà tao đúng không!”
Cậu tôi nghe xong, mắt sáng rực lên. Ông ta lập tức tát nước theo mưa, chỉ vào tôi gào thét:
“Đúng rồi! Đại ca nghe thấy chưa! Thằng này vã tiền quá nên phát điên rồi! Nó không những ăn cắp tiền mà còn thuê người làm giả camera để kéo tôi xuống nước!”
“Tử Hào! Tử Hào con mau ra đây!”
Anh họ tôi là Trần Tử Hào từ trong đám đông chen ra. Trên tay hắn đang xách một cây gậy bóng chày.
“Bố, có chuyện gì thế?”
Cậu tôi chỉ vào tôi: “Cái thằng súc sinh này nuốt tiền mua hải sản của Long ca, lại còn định vu oan cho tao! Đánh nó!”
Trần Tử Hào không nói hai lời, giơ gậy bóng chày lên nện thẳng vào đầu tôi.
Tôi lách người né qua cây gậy đập trúng chiếc mâm inox đựng đồ ăn dự phòng, phát ra tiếng chát chúa. Chạch chết và ốc bươu vàng văng tung tóe khắp nơi.
Long ca tung một cước đạp đổ cái bàn.
“Dừng tay lại hết cho tao!”
Trần Tử Hào sợ hãi đứng sững lại.
Long ca bước tới trước mặt tôi, gí mũi dao vào ngay ngực tôi.
“Nhóc con, mày nói ở sạp hàng của nó có camera?”
Tôi gật đầu: “Đúng, camera kết nối thẳng vào điện thoại của ông ta, đại ca có thể tự kiểm tra điện thoại.”
Ông cậu hoảng hốt, lập tức ôm khư khư cái túi quần:
“Đại ca, điện thoại tôi hỏng rồi! Vừa rơi vỡ sáng nay xong!”
Long ca nháy mắt. Hai tên đàn em lao tới đè sấp cậu tôi xuống đất, móc điện thoại từ trong túi ra.
Màn hình điện thoại vẫn sáng trưng, nguyên vẹn không một vết xước.
Gã đầu trọc bẻ ngoặt ngón tay của ông cậu để mở khóa vân tay. Nhấp vào app camera. Hình ảnh buổi sáng hiện ra cực kỳ rõ nét.
Trong màn hình, ông cậu tôi cầm điện thoại, chỉ trỏ dạy dỗ tôi:
“Hứa Dương, cầm 800 tệ này đi, ra ngoài mua đại mấy con cá chết tôm ươn về đối phó là xong.”
“Cái loại nhà quê như Long ca thì ăn thế đéo nào phân biệt được ngon hay dở!”
Giọng nói của ông cậu vang lên rõ mồn một. Sắc mặt Long ca xanh mét. Gã giẫm một cước lên mặt cậu tôi.
“Nhà quê hả?”
Cậu tôi hét lên thảm thiết như heo bị chọc tiết:
“Đại ca! Tôi sai rồi! Lúc đó tôi say rượu nên nói xàm nói bậy!”
Long ca quay sang nhìn tôi.
“Nhóc con, mày to gan thật, dám vác chạch chết đến phá nát cái sân chơi này của tao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Long ca không hề chớp.
“Đại ca, 800 tệ, cháu chỉ có thể mua được ngần này thứ.”
“Nếu cháu cầm 800 tệ đi mua vài con cá tạp nhỏ, thì đó mới là cùng Trần Kiến Quốc hùa nhau lừa ông.”
“Cháu cố ý xé to chuyện này ra, là để ông nhìn rõ bộ mặt thật của ông ta.”
Long ca cười khẩy:
“Mày tưởng mày thông minh lắm à?”
“Mày phá hỏng tiệc mừng thọ 80 tuổi của tao, món nợ này tính sao đây?”
2
Tôi bình tĩnh đáp:
“Đại ca, tiệc thọ còn chưa bắt đầu.”
“Bây giờ đi mua hải sản vẫn kịp.”
Long ca thu dao lại.
“Đi mua? Lấy cái đéo gì mua?”
Tôi chỉ vào ông cậu.
“Bắt ông ta ói 8 vạn kia ra.”
Cậu tôi nằm dưới đất vùng vẫy kịch liệt:
“Tôi không có tiền! Tiền không ở chỗ tôi!”
Long ca dồn thêm lực ở gót chân: “Tiền đâu?”
Cậu tôi đau đến mức lật cả mắt trắng.
Trần Tử Hào bỗng “bịch” một tiếng quỳ xuống:
“Long ca! Tiền bị Hứa Dương ăn cắp rồi!”
Tôi sững người.
Trần Tử Hào chỉ vào tôi, khóc lóc bù lu bù loa:
“Long ca, bố em quả thật có ý định nhúng chàm số tiền đó, nhưng ông ấy còn chưa kịp tiêu!”
“Sáng hôm nay, Hứa Dương nhân lúc bố em đi vệ sinh, đã trộm 8 vạn tiền mặt từ trong ngăn kéo!”
“Nó cố ý lấy 800 tệ đi mua chạch chết, chính là để vừa ăn cướp vừa la làng!”
Tôi tức đến bật cười:
“Trần Tử Hào, mày bịa chuyện cũng phải có logic chứ.”
“Tao ăn cắp 8 vạn, rồi còn đứng ngây ra đây chờ bọn mày bắt à?”
Trần Tử Hào rút từ trong túi ra một tệp biên lai.
“Long ca, anh xem đi! Đây là biên lai Hứa Dương gửi tiền vào ngân hàng sáng nay!”
Gã đầu trọc nhận lấy bức ảnh rồi đưa cho Long ca. Long ca liếc qua rồi ném xuống trước mặt tôi.