Chương 4 - Bữa Tiệc Đắng Cay
Bà vội vàng luống cuống gắp trả con bào ngư vừa cho vào bát tôi về chỗ cũ.
Động tác luýnh quýnh đến mức cầm đũa không vững.
Nước sốt “bộp” một tiếng, nhỏ xuống chiếc khăn trải bàn.
Tạ Văn Bác cau mày.
Không phải anh ta xót mẹ tôi.
Mà là anh ta chê bà làm bẩn khăn trải bàn nhà mình.
“Dì à, dì làm thế này thật sự không hay chút nào.”
“Con mời lãnh đạo đến nhà, là để mọi người ăn uống vui vẻ thoải mái, chứ không phải để người ta xem trò cười.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Đột nhiên cảm thấy khuôn mặt trước mắt mình xa lạ đến đáng sợ.
Đến Mạnh tổng cũng không xem tiếp được nữa.
Ông lên tiếng:
“Văn Bác, thôi đi, chuyện chẳng có gì to tát, đừng xé ra to chuyện làm gì.”
Ai ngờ Tạ Văn Bác cứ khăng khăng muốn thể hiện.
Anh ta đứng dậy, đi đến bên cạnh mẹ tôi, ngang nhiên rút đôi đũa chung khỏi tay bà.
“Lãnh đạo nể mặt con nên mới bảo không sao.”
“Nhưng sai là sai.”
“Dì à, trên bàn tiệc phải có quy củ của bàn tiệc. Nếu dì thật sự xót Niệm Niệm, đợi khách về hết rồi, đồ thừa con sẽ chừa lại cho cô ấy.”
Sắc mặt những người trên bàn mỗi người một vẻ.
Người cúi đầu húp canh.
Người giả vờ bấm điện thoại.
Mẹ tôi là người bối rối nhất.
Bà cuống quýt móc ví từ trong túi ra.
Vẫn là chiếc ví vải kẻ sọc mà bà dùng suốt bao năm qua.
Góc ví đã sờn rách cả.
Những tờ tiền giấy bên trong được gấp phẳng phiu, tờ mười tệ, hai mươi tệ, năm mươi tệ, kẹp lẫn những đồng tiền lẻ và tờ biên lai ngoài chợ.
“Văn Bác, dì không hiểu mấy cái quy củ này. Gắp dư một con này, dì đền, dì đền tiền cho con.”
Đền tiền.
Nghe thấy từ đó, mắt tôi tối sầm lại.
Số tiền mà bà thức khuya dậy sớm bán từng con cá con tôm mới tích cóp được, lại phải đem ra đền cho một con bào ngư của nhà con rể bà ư?
Sắc mặt Tạ Văn Bác càng khó coi hơn.
Có lẽ trong mắt anh ta, hành động móc tiền của mẹ tôi làm anh ta quá mất mặt.
Anh ta không nhận mấy tờ tiền đó.
Mà quay người xách luôn chiếc thùng xốp để cạnh cửa.
Chính là thùng bào ngư tươi mà mẹ tôi mang lên cho tôi.
“Dì à, nói chuyện tiền nong thì dung tục quá.”
“Nếu dì đã mang hẳn một thùng thế này đến, vậy con xin mượn hoa dâng Phật.”
“Mạnh tổng, sếp xách về ăn thử đi, coi như là để đền bù chút sự cố cỏn con hôm nay.”
Nói xong, anh ta đưa luôn cái thùng cho tài xế thật.
Mẹ tôi vội vàng bước lên một bước.
“Văn Bác, đồ đó là để cho Niệm Niệm, con bé…”
“Ngày mai con sẽ mua thứ tốt hơn.”
Tạ Văn Bác đến cả đầu cũng không thèm quay lại.
Tốt hơn sao?
Anh ta đến việc dạo này tôi ăn gì nôn, ăn gì mới nuốt trôi còn chẳng biết.
Dựa vào đâu mà anh ta dám bảo là tốt hơn.
Tôi nhìn bàn tay chết trân giữa không trung của mẹ tôi.
Nhìn đôi môi bà nhấp nháy, nhưng cuối cùng lại không thốt ra được nửa lời.
Bà sợ.
Sợ làm tôi khó xử.
Sợ cuộc hôn nhân của tôi trở nên khó coi.
Sợ tôi vác cái bụng bầu mà còn phải đứng giữa chịu đựng sự tức giận.
Nên bà nhịn.
Nhưng tôi không muốn nhịn nữa.
Quá đủ rồi.
Tôi đứng bật dậy.
Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, tôi túm chặt lấy chiếc thùng xốp đó, đập mạnh trở lại bàn ăn.
“Không ai được đụng vào.”
Sắc mặt Tạ Văn Bác sầm lại.
“Tô Niệm, em làm cái trò gì đấy?”
“Tôi làm cái trò gì à?”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, giọng nói lạnh toát.
“Mẹ tôi xách thùng bào ngư này ngồi bốn tiếng đồng hồ trên tàu cao tốc mang lên cho tôi, anh lại lấy nó đi tạ lỗi với lãnh đạo. Mặt mũi anh để đâu mà lớn thế?”
“Còn bà nữa.”
Tôi quay ngoắt sang nhìn Trần Quế Hương.
“Chỉ vì một con bào ngư thôi mà, có cần ép người ta đến mức này không?”
Trần Quế Hương “phắt” cái đứng bật dậy.
“Mày ăn nói với ai kiểu đó hả! Tao đang lập quy củ cho nhà chồng mày đấy—”
Tôi không để bà ta nói dứt câu.
Hai tay tôi bấu chặt mép mâm xoay, dùng sức hất tung lên.
Cả một bàn bát đĩa rung bần bật.