Chương 16 - Bữa Tiệc Đắng Cay
Trong 30 ngày này, anh ta lại dăm ba bận tìm tôi.
Khi thì đổi số điện thoại gửi tin nhắn.
Khi thì lái xe chặn tôi ở dưới sảnh công ty.
Khi thì nhờ bạn bè chung khuyên nhủ.
Nói đi nói lại, vẫn chỉ là những lời lẽ cũ rích.
Vì đứa con.
Vì thể diện.
Vì tình cảm hai năm qua.
Nhưng hễ nhớ lại đêm hôm đó.
Nhớ lại bàn tay trắng bệch vì ngâm nước của mẹ, nhớ lại chiếc thùng xốp bị anh ta xách đi biếu xén, nhớ lại chiếc giường xếp ngoài ban công phụ.
Thì bao nhiêu tình cảm trong tôi cũng vỡ vụn.
Đường Thanh nói đúng.
Con người một khi đã tỉnh ngộ, thì không thể nào nhắm mắt làm ngơ được nữa.
Mấy ngày cuối trước khi hết thời hạn hòa giải, Tạ Văn Bác yên ắng hơn hẳn.
Có lẽ anh ta cuối cùng cũng hiểu ra, lần này tôi không hề hờn dỗi.
Cũng có thể là tự bản thân anh ta đã rối tinh rối mù lên rồi.
Tôi nghe nói sau đó anh ta vẫn không được thăng chức.
Công ty điều chuyển nhân sự, đẩy anh ta khỏi mảng kinh doanh hái ra tiền.
Lý do đưa ra là “Sau khi đánh giá tổng hợp, năng lực không phù hợp với vị trí quản lý”.
Cách nói rất uyển chuyển.
Nhưng ý nghĩa thì ai cũng ngầm hiểu.
Lãnh đạo không còn tín nhiệm anh ta nữa.
Đám họ hàng của anh ta, cũng chẳng thiếu những lời mỉa mai cười chê sau lưng.
Trước đây anh ta hay khoe khoang nhà cửa, xe cộ, ban công view biển trong nhóm gia đình.
Bây giờ thì hay rồi, nhóm chat im lìm.
Có lần dì lớn của anh ta không biết là cố ý hay trượt tay, lại gửi nhầm một câu vào nhóm lớn.[Gáy cho to vào, cuối cùng đến cái nhà cũng là của vợ.]
Gửi xong lập tức thu hồi.
Nhưng những người cần thấy, đều đã thấy.
Mẹ tôi biết chuyện, chỉ nói một câu:
“Đáng đời.”
Tôi nghe mà bật cười.
Sau ba mươi ngày, chúng tôi đến cục dân chính một lần nữa.
Hôm đó người không đông lắm.
Lúc tôi xếp hàng lấy số, Tạ Văn Bác đứng cạnh tôi, im lặng đến lạ thường.
Anh ta gầy đi rất nhiều, quầng thâm dưới mắt đen sì, cổ áo sơ mi cũng không còn phẳng phiu như trước.
Đến lượt chúng tôi làm thủ tục, nhân viên xác nhận lại một lượt theo đúng quy trình.
Tài sản, nợ nần, quyền nuôi con.
Tất cả đều rõ ràng rành mạch đúng như trong thỏa thuận.
Đến lúc đặt bút ký tên cuối cùng, Tạ Văn Bác bỗng khựng lại.
Anh ta nhìn tôi.
Ánh mắt chất chứa vô vàn cảm xúc phức tạp.
“Tô Niệm.”
“Em thật sự không thể bỏ qua được sao?”
“Nói cho cùng, cũng chỉ vì một con bào ngư thôi mà.”
Nghe xong, tôi chẳng hề ngạc nhiên.
Đến tận ngày hôm nay rồi.
Anh ta vẫn nghĩ như thế.
Anh ta vẫn cho rằng tôi rời bỏ anh ta, chỉ vì đánh mất thể diện trong một bữa ăn.
Anh ta không bao giờ nhìn thấy.
Hay nói đúng hơn là, anh ta chưa từng muốn nhìn thấy.
Không nhìn thấy những lần tôi lùi bước thỏa hiệp trong suốt hai năm qua.
Không nhìn thấy tôi dốc cạn tiền bạc, nhà cửa, tâm sức, vun đắp cho cái gia đình này.
Không nhìn thấy tôi mang thai đứa con của anh ta, mà vẫn phải è lưng gánh vác cái thói hư vinh của anh ta.
Và càng không nhìn thấy, đêm hôm đó khi mẹ tôi bị ép đến mức móc ví ra đền tiền, trái tim tôi đã đau đớn đến nhường nào.
Tôi không thèm tranh cãi với anh ta.
Giờ có cãi vã những chuyện này, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi bình thản nhìn anh ta, và nói một câu:
“Anh tính toán rõ ràng giá trị của một con bào ngư.”
“Nhưng lại không tính được tại sao tôi không cần anh nữa.”
Nói xong, tôi cúi đầu ký tên.
Làm xong thủ tục, chúng tôi kẻ trước người sau bước ra khỏi cục dân chính.
Nắng ngoài cửa rất đẹp.
Chói lóa đến mức làm cay xè khóe mắt.
Tạ Văn Bác đứng tần ngần trên bậc thềm một lúc, dường như vẫn muốn nói điều gì đó.
Nhưng tôi không quay đầu lại.
Tôi đỡ lấy bụng, chầm chậm bước về phía bãi đỗ xe.
Từng bước, từng bước.
Cực kỳ vững vàng.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Tôi không thua trong cuộc hôn nhân này.