Chương 14 - Bữa Tiệc Đắng Cay
Bình thường bà ta là người ưa sạch sẽ nhất, ra khỏi cửa đi chợ cũng phải quẹt tí son.
Bây giờ thì tóc tai bù xù, mười đầu ngón tay nhăn nheo trắng bệch, trong chậu vang lên tiếng vỏ bào ngư va vào nhau loảng xoảng.
Giọng Tạ Văn Bác vang lên từ ngoài khung hình.
“Mẹ, mẹ sai ở đâu?”
Trần Quế Hương cúi gằm mặt, cắn răng lí nhí:
“Mẹ không nên nói bà thông gia không hiểu quy củ.”
“Mẹ không nên chê bào ngư bà ấy mang tới là đồ rẻ tiền.”
“Mẹ không nên ngăn bà ấy gắp thức ăn cho Niệm Niệm.”
“Mẹ sai rồi, mẹ đều sai cả rồi.”
Tạ Văn Bác lại hỏi:
“Còn gì nữa?”
Mu bàn tay bà ta cọ xát đến đỏ ửng, giọng nói ngày càng nhỏ dần.
“Mẹ không nên để họ hàng vào nhà, không nên động vào đồ của Niệm Niệm, không nên nói nhà là của con…”
Video dừng ở đây.
Tạ Văn Bác ngẩng đầu lên, dè dặt dò xét nét mặt tôi.
“Niệm Niệm, em thấy rồi chứ? Mẹ anh đã thật sự biết lỗi rồi.”
“Hôm nay mới năm giờ sáng bà đã theo anh ra chợ, ngồi cọ bào ngư cả buổi sáng.”
“Tay mẹ phồng rộp cả lên rồi.”
“Em tha lỗi cho bà lần này đi, được không?”
Tôi chằm chằm nhìn anh ta, sống lưng lạnh toát.
Hóa ra cái thứ gọi là nhận lỗi của anh ta.
Chính là lôi mẹ mình ra làm bia đỡ đạn một lần nữa.
Giống hệt như cái đêm anh ta đẩy mẹ tôi ra vậy.
Anh ta chưa bao giờ thấy bản thân mình có lỗi.
Anh ta chỉ biết tóm lấy một người, ép người đó cúi đầu, rồi dùng cái tư thế cúi đầu khúm núm đó, để đổi lấy thứ mình muốn.
Hôm nay có thể là mẹ anh ta.
Hôm qua là mẹ tôi.
Và sau này, cũng có thể là tôi.
Thậm chí là đứa con đang nằm trong bụng tôi.
Tôi chợt thấy thật đáng sợ.
Cực kỳ đáng sợ.
Tôi lùi lại một bước, né tránh chiếc điện thoại của anh ta.
“Tạ Văn Bác, anh khiến tôi tởm lợm.”
Anh ta sững người.
Có lẽ không ngờ tôi lại thốt ra những lời đó.
“Anh đã làm đến nước này rồi, em còn muốn gì nữa?”
“Mẹ anh cũng xin lỗi rồi!”
“Em còn bắt anh phải làm sao nữa?”
Tôi nhìn anh ta, chỉ thấy vô cùng nực cười.
“Anh có làm gì cũng vô dụng thôi.”
“Bởi vì anh hoàn toàn không hiểu vấn đề nằm ở đâu.”
“Anh tưởng bắt người khác chịu nhục nhã thêm một lần, thì gọi là xin lỗi à?”
“Anh tưởng quay cái video gửi cho tôi, là tôi phải cảm động rơi nước mắt à?”
“Tạ Văn Bác, anh cũng giống hệt mẹ anh. Cả hai người chỉ coi người khác là công cụ.”
Sắc mặt anh ta chùng xuống từng chút một.
Tôi chẳng buồn tốn nước bọt với anh ta nữa.
Tôi lôi từ trong túi ra một tập giấy, đập thẳng vào ngực anh ta.
“Đây là toàn bộ sao kê giao dịch tài chính của anh trong suốt hai năm qua.”
“Anh không phải là người tính toán giỏi nhất sao?”
“Vậy thì bắt đầu từ hôm nay, tính toán lại từng khoản một đi.”
**10.**
Tối hôm đó về đến nhà, tôi lôi toàn bộ các bản sao kê giao dịch trong hai năm qua ra đối chiếu.
Càng xem, càng thấy nực cười.
Và cũng thầm cảm thấy may mắn vì mình có thói quen ghi chép thu chi.
Sau khi kết hôn với Tạ Văn Bác, mặc dù tôi không sòng phẳng quá mức, nhưng những khoản chi tiêu lớn tôi đều ghi chú lại rõ ràng.
Bởi vì tôi nắm nhiều dự án trong tay, tiền ra tiền vào không thể lộn xộn được.
Lúc đó đó chỉ là thói quen nghề nghiệp.
Không ngờ hôm nay lại trở thành vũ khí sắc bén để tôi phản đòn.
Chiều hôm sau, tôi hẹn gặp anh ta tại một quán cà phê gần công ty.
Anh ta đến rất chậm chạp.
Vừa ngồi xuống đã châm một điếu thuốc.
Nhưng sau khi nhân viên phục vụ nhắc nhở không được hút thuốc, anh ta lại tiu nghỉu cất thuốc vào.
Bản tính anh ta là vậy.
Đứng trước người mạnh hơn mình, anh ta ngoan ngoãn như một con cừu.
Tôi không vòng vo chào hỏi.
Đẩy thẳng màn hình laptop về phía anh ta.
“Xem đi.”
“Xem xong thì ký.”
Trên màn hình là bảng tổng hợp tôi đã lập sẵn.
Cột thứ nhất, ngày tháng.
Cột thứ hai, số tiền giao dịch.
Cột thứ ba, mục đích sử dụng.