Chương 7 - Bữa Tất Niên Chưa Kết Thúc
13
Sau Tết, tôi quen bạn trai.
Anh ấy đối xử với tôi rất tốt.
Một năm sau, chúng tôi kết hôn.
Tôi rất muốn có một đứa con của riêng mình, nhưng trong lòng vẫn có một nút thắt chưa thể cởi bỏ.
Tôi không hiểu, trên đời này thật sự có người không yêu chính máu mủ của mình sao?
Đó là đứa trẻ mình đã trải qua bao đau đớn mới sinh ra mà.
Là bảo bối mà mình ngày đêm mong chờ được gặp mặt mà.
Không lâu sau, tôi mang thai.
Trái tim tôi lại một lần nữa trở nên mềm mại.
Ba thỉnh thoảng vẫn gọi cho tôi, nhưng tôi chưa từng bắt máy.
Ông không bỏ cuộc, liên tục nhắn tin cho tôi qua đủ các nền tảng.
【Mẹ con biết sai rồi, bà nói chỉ cần con quay về, bà sẽ xin lỗi con.】
【Con không nhớ ba mẹ sao? Còn nhớ hồi nhỏ ba mẹ đưa con đi công viên giải trí không? Con vui lắm mà.】
【Mẹ con dạo này không khỏe, đau dạ dày suốt, ăn uống chẳng ra sao, đêm nào cũng mất ngủ, toàn là vì nhớ con.】
Tôi tò mò không biết ông còn cố gắng được đến bao lâu.
Quả nhiên, ông không nhịn nổi.
【Ba mẹ dạo này túng thiếu lắm, tiền sưởi ấm trong nhà còn phải vay người khác mới đóng được. Con xem có dư dả thì cho ba mẹ mượn ít nhé.】
【Tiểu Dư à, con cứ chuyển thẳng vào thẻ của mẹ con là được, số thẻ con vẫn nhớ chứ?】
【Tiểu Dư à, mẹ con nhớ con quá, nhớ đến đau tim phải nhập viện rồi.】
【Con kết hôn rồi à? Sao không nói cho ba mẹ biết? Ba mẹ chuẩn bị cho con một bao lì xì lớn lắm đấy.】
Đọc đến đây, tôi bật cười thành tiếng.
Bao lì xì lớn sao? Bên trong đừng nhét một xấp giấy trắng là được, tôi không nhận nổi đâu.
Lại một mùa đông lạnh nữa.
Chị gái tìm đến.
Chị ta nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Cô đây là… sinh con rồi à?”
Tôi nhìn chị ta không cảm xúc: “Có việc gì không?”
Chị ta đảo mắt, liếc nhìn bài trí trong nhà tôi rồi lại nói:
“Bà nội bệnh nặng, trước giờ bà thương cô nhất, cô có muốn về gặp bà lần cuối không?”
Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy lòng mình đau vì thế giới cũ.
Tôi lo lắng đứng bật dậy:
“Chuyện khi nào vậy? Bà nội sao rồi?”
Chị ta lại lén cười:
“Mẹ nói không cho cô về. Cô bất hiếu. Trừ khi cô bỏ ra chút tiền, thể hiện thành ý.”
Các người nói không cho tôi về, thì tôi sẽ không về được sao?
Tôi nhờ người giúp việc tiễn khách, thu dọn hành lý đơn giản rồi lên đường về nhà.
14
Gặp lại mẹ, là trước giường bệnh của bà nội.
Tôi biết bà đứng ở đâu, nhưng tôi không nhìn lấy một lần.
Tôi chạy thẳng tới chỗ bà nội, ôm chặt lấy bà.
Bà nhắm mắt, nhưng bà biết tôi đã đến.
Bà khó nhọc thì thầm bên tai tôi, giọng rất nhỏ:
“Giỏi lắm… giỏi lắm Tiểu Dư… Đi đi, đừng quay về… Vĩnh viễn đừng quay về…”
Tôi òa khóc.
Giống như bao năm uất ức cuối cùng cũng có người hiểu.
Trong góc tối tăm nhất của lòng tôi, cuối cùng cũng thắp lên một ngọn đèn.
Những gì không buông được, lúc này đều buông xuống.
Những gì nghĩ không thông, lúc này cũng không muốn nghĩ nữa.
Tôi ở bên giường bệnh của bà nội, cho đến khi bà rời khỏi thế giới này.
Mẹ không có cơ hội nói chuyện với tôi.
Bà thử rất nhiều lần, nhưng đều bị họ hàng ngăn lại.
“Khoảng thời gian cuối cùng của Tiểu Dư và bà cụ, cô đừng quấy rầy.”
“Đúng đó, lúc nào cũng thích chen vào, không thấy chướng à?”
Ngày bà nội được an táng, trời bắt đầu rơi tuyết nhẹ.
Chẳng mấy chốc, tuyết dày lên.
Tất cả mọi người đều biến thành những ông già vừa buồn cười vừa sạch sẽ.
Tóc trắng, vai phủ đầy tuyết.
Tôi quay đầu nhìn về phía mẹ đang đứng.
Bà nhìn thấy tôi, ánh mắt sáng lên đầy vui mừng.
Bà khóc, dang rộng hai tay, như muốn ôm chặt tôi vào lòng.
Bà lẩm bẩm: “Dư… mẹ ở đây… Tiểu Dư… lại đây, mẹ ôm con…”
Tôi cũng dang rộng vòng tay: “Vi Vi, mẹ ở đây… lại đây, Vi Vi… mẹ ôm con…”
Tôi bước nhanh về phía trước, lướt qua mẹ, lao về phía người chồng đang bế con, ôm chặt đứa trẻ vào lòng.
Nút thắt ấy, tôi đã cởi bỏ.
Trên đời này, thật sự có những người mẹ không yêu con ruột của mình.
Họ không phải là vô tâm.
Họ ích kỷ và độc ác.
Họ không nên sinh con, để rồi khiến tất cả mọi người đều đau khổ.
Tôi nghe nói, trước lúc qua đời, mẹ cứ lặp đi lặp lại một câu:
“Con gái út của tôi… Nó chưa từng nói với tôi thêm một lời nào nữa… Tôi không hiểu… tôi không hiểu…”
Đúng vậy, bà không hiểu.
Có nói nữa, bà cũng không hiểu.
Vậy thì thôi đừng nói nữa.
Đỡ phải sinh thêm ràng buộc, đỡ phải tiếp tục dây dưa ở kiếp sau.
(HẾT TOÀN VĂN)