Chương 5 - Bữa Sủi Cảo Cuối Cùng
Khi nghe thấy cách gọi ấy, dạ dày tôi cuộn lên từng cơn.
Bốn đứa cháu gái ruột chúng tôi, trong miệng bà vĩnh viễn là đồ con gái lỗ vốn, mấy đứa con gái vô dụng.
Một tên lưu manh tóc vàng chẳng có chút quan hệ máu mủ nào lại trở thành “cháu Hạo Hạo của bà”.
Trong lịch sử trò chuyện, bà nội đã chuyển cho Chu Hạo rất nhiều tiền.
Năm trăm, một nghìn, hai nghìn.
Lần nhiều nhất là mười lăm nghìn.
Phần ghi chú viết:
“Cho Hạo Hạo mua máy tính.”
Chu Hạo nhận tiền, đến một câu cảm ơn cũng không có.
Chỉ có một câu:
“Biết rồi, đừng làm phiền.”
Nhưng trong tin nhắn thoại tiếp theo của bà nội, giọng bà lại đầy vẻ lấy lòng:
“Hạo Hạo à, nếu không đủ thì nói với bà.”
“Bà vẫn còn ít tiền dưỡng già.”
“Cháu đừng để mình bị đói.”
Tôi nghe mà lạnh toát toàn thân.
Hóa ra bà không phải không biết yêu thương người khác.
Chỉ là bà chưa từng yêu thương chúng tôi.
Trong phòng thẩm vấn, Chu Hạo cuối cùng cũng chịu khai.
Hắn nói hắn quen bà nội từ ba năm trước.
Khi đó hắn thức trắng đêm chơi ở quán Internet trên thị trấn, ban ngày không có tiền ăn nên ra chợ ăn trộm bánh bao, bị chủ quầy bắt được.
Bà nội vừa hay đi mua thức ăn ngang qua nên trả tiền giúp hắn.
Hắn nói một câu:
“Cảm ơn bà.”
Chỉ một câu ấy, bà nội đã đưa hắn về nhà.
Từ đó về sau, cách vài hôm hắn lại đến căn nhà cũ ăn cơm và lấy tiền.
Bà nội hỏi nhà hắn có ai không, hắn nói bố mẹ ly hôn, chẳng ai quản.
Bà nội đau lòng vô cùng.
Chu Hạo nói đến đây còn đầy vẻ khinh thường:
“Bà ấy thích nghe tôi gọi bà nội.”
“Tôi gọi một tiếng, bà ấy cho tôi hai trăm.”
“Gọi thêm vài tiếng, bà ấy còn hầm gà cho tôi ăn.”
Chú út đứng bên ngoài nghe mà gân xanh trên trán nổi lên.
Còn tôi lại nhớ đến hồi nhỏ.
Năm Lâm Điềm năm tuổi, em ngồi xổm bên bếp nhìn nồi canh gà, bà nội liền tát một cái vào sau đầu em:
“Nhìn cái gì mà nhìn? Mày cũng xứng uống à?”
Con gà ấy cuối cùng được bưng lên bàn cho ba người con trai làm đồ nhắm rượu.
Mấy đứa con gái chúng tôi, mỗi người chỉ được nửa bát nước canh loãng.
Bà không nỡ cho cháu gái ruột một miếng thịt, nhưng lại có thể hầm cả con gà cho một người đàn ông xa lạ.
Chu Hạo còn khai rằng chuyện bảo hiểm là do hắn đề xuất.
Hắn nói có lần chơi game nợ tiền vay qua mạng, chủ nợ tìm đến cửa.
Bà nội không còn tiền, hắn liền mắng bà vô dụng.
“Chẳng phải bà nói mình có bốn đứa cháu gái sao?”
“Bây giờ bảo hiểm tai nạn bồi thường nhiều lắm, nếu chúng nó chết hết thì chẳng phải có tiền rồi à?”
Khi nói câu này, ban đầu hắn chỉ tùy miệng dọa bà.
Nhưng bà nội lại tưởng thật.
Bà bắt đầu hỏi hắn phải mua bảo hiểm thế nào.
Chu Hạo liền dẫn bà đến gặp một nhân viên bảo hiểm do người quen giới thiệu.
Nhân viên tư vấn vì muốn lấy hoa hồng, rõ ràng biết thủ tục có vấn đề nhưng vẫn giúp họ làm giả chữ ký và xác nhận điện tử.
Bà nội dùng thông tin căn cước của chúng tôi mà bà đã chép lại từ năm ngoái.
Bà còn từng lén ghi âm giọng nói của chúng tôi.
Dịp Tết, bà bắt từng người chúng tôi nói vào điện thoại của bà:
“Tôi là Lâm Khinh Khinh, tôi đồng ý.”
Lúc đó bà nói trong làng đang làm một loại xác nhận quan hệ họ hàng gì đó, người già không biết thao tác nên bảo chúng tôi đọc giúp một câu.
Chúng tôi thấy khó hiểu nhưng cũng không hỏi thêm.
Những chuyện nhỏ vụn vặt ấy đến tận bây giờ mới ghép thành một tấm lưới.
Một tấm lưới chết chóc bà đã sớm giăng sẵn cho chúng tôi.
Công an hỏi Chu Hạo:
“Anh có biết bà ấy định tạo ra vụ nổ không?”
Chu Hạo im lặng rất lâu, cuối cùng mới nhỏ giọng nói:
“Bà ấy nói mình không sống được bao lâu nữa.”
“Bà ấy nói mấy đứa con gái lỗ vốn kia từ nhỏ ăn của nhà họ Lâm dùng của nhà họ Lâm cuối cùng cũng nên để lại chút gì đó cho nhà họ Lâm.”
“Tôi nói tiền bồi thường có xuống thì cũng không đến tay tôi.”
“Bà ấy liền nói bà đã sắp xếp hết rồi, người thụ hưởng sẽ ghi tên tôi.”
“Bà ấy còn nói…”
Công an hỏi:
“Nói gì?”
Chu Hạo nuốt nước bọt.
“Bà ấy nói số bà không có cháu trai.”
“Nhưng ông trời đưa tôi đến trước mặt bà ấy, chính là để nhà họ Lâm không bị tuyệt hậu.”
Bên ngoài phòng thẩm vấn, bố tôi đột nhiên ngồi xổm xuống, hai tay ôm mặt, vai run dữ dội.
Tôi chưa từng thấy bố khóc như thế.
Giống như một ngọn núi luôn cố gắng chống đỡ cuối cùng cũng sụp xuống.
Nhưng chuyện khiến người ta lạnh sống lưng hơn vẫn còn ở phía sau.
Công an khôi phục được một đoạn ghi âm chưa gửi đi trong chiếc điện thoại cũ của bà nội.
Đó là đoạn ghi âm vào chiều ngày xảy ra vụ nổ.
Phía sau còn có tiếng cười của Lâm Dao và Lâm Điềm khi đang gói sủi cảo.
Giọng bà nội vang lên rất khẽ:
“Hạo Hạo, đợi bà làm xong chuyện này, cháu sẽ có tiền.”
“Mấy đứa con gái ấy vốn dĩ không nên sinh ra trong nhà họ Lâm.”
08
Nghe xong đoạn ghi âm ấy, rất lâu tôi không nói gì.
Bức tường trong đồn công an trắng đến chói mắt.
Tôi ngồi ở đó, đột nhiên nhớ lại câu bà nội vừa khóc vừa nói vào buổi chiều:
“Cháu gái cũng là máu mủ nhà họ Lâm.”
Hóa ra không phải trước lúc chết bà đã nghĩ thông.
Bà chỉ cuối cùng cũng nghĩ ra rằng máu mủ của chúng tôi cũng có thể đổi thành tiền.
Bác cả đấm mạnh vào tường, mu bàn tay lập tức rách da.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng