Chương 22 - Bữa Cơm Tất Niên Đẫm Nước Mắt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuộc gọi thứ ba, là gọi cho một cái tên tôi chưa từng nghe thấy.

“Alo, lão Trương, tôi đây.”

“Tôi đang cần gấp một khoản tiền, bên anh có thể xoay xở được bao nhiêu?”

“Cứ tính là tôi mượn, trong vòng 3 tháng, tôi sẽ trả lại cả gốc lẫn lãi cho anh.”

Anh liên tục gọi hết cuộc này đến cuộc khác.

Trình tự rõ ràng, logic rành mạch.

Không có chút hoang mang hay do dự nào.

Anh dùng chính hành động của mình, để tuyên bố với tất cả mọi người, và cũng với cả tôi, về lập trường của mình.

Tôi là vợ anh, là ranh giới cuối cùng của anh.

Trách nhiệm của cái nhà này, một mình anh sẽ gánh vác.

Nhưng ranh giới cuối cùng của tôi, anh sẽ dùng tính mạng của mình để bảo vệ.

Nhìn bóng lưng kiên định của anh, hốc mắt tôi chợt cay xè.

Bố chồng tôi, ông Lý Chính nãy giờ vẫn lặng lẽ quan sát tất cả, chầm chậm đứng dậy.

Ông đi đến bên cạnh Lý Tấn, giơ tay lên, bấm tắt cuộc gọi thứ tư mà anh chuẩn bị gọi.

Lý Tấn quay đầu lại, khó hiểu nhìn ông.

Đôi mắt vẩn đục của Lý Chính lóe lên một cảm xúc phức tạp.

Có sự an ủi, có đau đớn, và cả một chút thanh thản như đã buông bỏ.

“Không cần gọi nữa.”

Từ trong túi áo trước ngực, ông rút ra một chiếc thẻ ngân hàng, nhét vào tay Lý Tấn.

“Tiền trong này, đủ rồi.”

“Tiền viện phí của mẹ anh, chưa đến lượt anh phải đập nồi bán sắt đâu.”

“Tôi vẫn chưa chết.”

**20**

Khi Lý Chính lấy chiếc thẻ ngân hàng đó ra, cả hành lang lập tức im bặt.

Lý Tấn và tôi đều sững sờ.

Lý Nguyệt càng trố mắt kinh ngạc, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin được.

“Bố… bố lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

Giọng Lý Nguyệt lẫn lộn giữa sự run rẩy và lòng tham.

Lý Chính lạnh lùng lườm cô ta một cái, ánh mắt đó như đang nhìn một kẻ xa lạ không liên quan.

“Đây là tiền cứu mạng tao để dành cho mẹ mày, cũng là tiền dưỡng lão của chính tao.”

“Không liên quan nửa xu tới mày.”

Nói xong, ông không thèm để ý đến Lý Nguyệt nữa, mà dúi chiếc thẻ sâu hơn vào tay Lý Tấn.

“Đi đi, đóng viện phí trước đã.”

“Mạng của mẹ con, quan trọng hơn tất thảy.”

Lý Tấn nhìn chiếc thẻ trong tay, lại nhìn khuôn mặt già nua mệt mỏi của bố, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Anh không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu thật mạnh.

“Bố, số tiền này coi như con mượn.”

“Con nhất định sẽ trả lại cho bố.”

Lý Chính xua tay, xoay người ngồi lại xuống ghế dài, bóng lưng của ông trông thật tiêu điều và cô độc.

Lý Tấn cầm thẻ, kéo tôi đi đến quầy thu ngân.

Trên đường đi, anh không nói một lời, nhưng bàn tay nắm chặt tay tôi vẫn không hề buông lơi.

Tôi biết, tâm trạng anh lúc này chắc chắn rất nặng nề.

Khoản tiền dưỡng lão của bố giống như một ngọn núi lớn, đè nặng lên trái tim anh.

Đóng viện phí xong quay lại, mẹ chồng tôi đã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, chuyển vào phòng chăm sóc tích cực (ICU).

Qua lớp kính dày cộp, chúng tôi nhìn thấy bà đang nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đầy ống tiêm và thiết bị, sắc mặt xám xịt, không còn chút sinh khí nào.

Người đàn bà từng hô mưa gọi gió, nói một là một hai là hai trong nhà, tinh thần lúc nào cũng hừng hực ấy, giờ đây lại biến thành một bệnh nhân yếu ớt, phải dựa vào máy móc để duy trì sự sống.

Tạo hóa trêu ngươi, cũng chỉ đến thế là cùng.

Lý Nguyệt gục đầu vào cửa kính, khóc không thành tiếng.

Lần này, trong tiếng khóc của cô ta bớt đi vài phần diễn kịch, nhiều thêm vài phần hoảng loạn và bi thương chân thật.

Có lẽ, mãi đến tận khoảnh khắc này, cô ta mới thực sự nhận ra.

Chiếc ô luôn che mưa chắn gió cho cô ta, có lẽ thực sự sắp sập rồi.

Chúng tôi túc trực ở bệnh viện cho đến tận rạng sáng.

Bác sĩ nói, 72 giờ tới là thời kỳ nguy hiểm then chốt.

Chỉ cần bình yên vượt qua coi như giữ được một mạng.

Những ngày tiếp theo đối với tất cả chúng tôi đều là một sự dày vò.

Lý Tấn chạy đôn chạy đáo giữa công ty và bệnh viện, gầy sọp đi trông thấy.

Ban ngày anh giải quyết công việc, tối lại đến bệnh viện thức đêm trông nom.

Tôi khuyên anh về nghỉ ngơi, anh luôn miệng nói không mệt.

Tôi biết, anh đang dùng cách này để trừng phạt bản thân, cũng là để bù đắp sự áy náy trong lòng.

Tôi không khuyên anh nữa.

Tôi chỉ tính toán thời gian mỗi ngày, nấu canh, chuẩn bị cơm ngon canh ngọt, mang đến công ty, rồi lại mang đến bệnh viện cho anh.

Tôi không giúp được gì nhiều.

Điều duy nhất tôi có thể làm là chăm sóc anh thật tốt, để anh không phải bận tâm việc bề bộn phía sau.

Để anh biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ ở bên anh.

Bố chồng tôi, ông Lý Chính, gần như sống luôn ở bệnh viện. Ông cứ lặng lẽ túc trực ngoài phòng ICU, hệt như một người chồng hóa đá chờ vợ.

Lý Nguyệt cũng ngày nào cũng đến.

Cô ta không còn gào thét mất trí như ngày đầu tiên nữa.

Cô ta chỉ ngồi im lặng ở một góc, mắt đỏ hoe, nhìn mẹ trong phòng chăm sóc tích cực.

Giữa chúng tôi không hề có một cuộc giao tiếp nào.

Cứ như có một bức tường vô hình ngăn cách chúng tôi ở hai thế giới khác biệt.

Tôi không hận cô ta.

Tôi chỉ hoàn toàn, triệt để thất vọng về cô ta mà thôi.

72 giờ trôi qua trong bình yên.

Tình hình của mẹ chồng tôi đã ổn định lại, được chuyển về phòng bệnh thường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)