Chương 4 - Bữa Cơm Im Lặng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ừ.”

Chị dâu từ bếp bước ra: “Em dâu, ở lại ăn cơm nhé?”

“Thôi, Trần Trác đang đợi.”

Lúc tôi bước ra khỏi tòa 12, câu hỏi trong lòng đã có một nửa đáp án.

Trần Trác thường xuyên sang nhà chị dâu.

Chị dâu dặn Điềm Điềm giữ bí mật.

Nửa còn lại, tôi phải lấy từ mẹ chồng.

Thứ Bảy.

Lại đến bữa cơm gia đình.

Lần này tôi đến rất sớm.

Chưa nấu xong món nào tôi đã có mặt ở nhà mẹ chồng.

“Mẹ, để con giúp mẹ thái rau.”

Bà có chút bất ngờ, nhưng không nói gì.

Tôi vừa thái rau vừa chuyện trò.

“Mẹ, dạo này chị dâu thế nào? Anh cả cứ đi công tác mãi, chị ấy một mình chăm con chắc vất vả lắm.”

“Chứ còn gì.” Mẹ chồng thở dài. “Công việc của thằng cả, nhà cửa chẳng lo được. May mà có Tiểu Trác giúp đỡ.”

“Tiểu Trác giúp nhiều lắm à?”

“Ừ. Thay bóng đèn, sửa ống nước, đón Điềm Điềm tan học. Tiểu Trác tốt bụng, chị dâu nó cảm kích lắm.”

Giọng bà rất đều.

Quá đều.

Như đã luyện tập sẵn.

Tôi đổi đề tài.

“Mẹ, dạo này Tiểu Trác có phải áp lực công việc không? Con thấy anh ấy có vẻ thiếu tiền.”

“Thiếu tiền?” Bà ngẩng lên nhìn tôi. “Lương nó không thấp mà?”

“Không thấp, nhưng tiêu cũng nhanh.”

“Ngoài kia bọn trẻ tiêu tiền chẳng biết tính toán.”

“Anh ấy có từng mượn tiền mẹ không?”

Động tác thái rau của bà khựng lại.

Chỉ một nhịp.

Rồi tiếp tục.

“Không. Nó mượn tiền làm gì?”

“Không có gì, con hỏi vu vơ thôi.”

Nhưng cái nhịp khựng đó, tôi nhìn thấy.

Bà biết điều gì đó.

Đến bữa ăn, tôi cố ý ngồi cạnh chị dâu.

Trần Trác ngồi đối diện tôi.

Lần này anh không bóc tôm cho chị dâu.

Suốt bữa chỉ gắp thức ăn trước mặt mình, ăn rất nhanh, hầu như không nói gì.

Chuyện tuần trước khiến anh dè chừng.

Nhưng chiếc vòng tay của chị dâu vẫn còn đó.

Màu bạc, chữ Z.

Dưới ánh đèn lấp lánh.

Sau bữa cơm, mẹ chồng vào bếp rửa bát.

Tôi nói: “Mẹ, để con giúp.”

“Không cần, con ngồi đi.”

“Không sao.” Tôi theo vào bếp.

Đóng cửa lại.

Trong bếp chỉ còn tôi và bà.

Vòi nước mở, tiếng nước chảy rất lớn.

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Chuyện của Tiểu Trác và chị dâu, mẹ biết bao nhiêu?”

Tay bà dừng lại.

Lần này không phải khựng một nhịp.

Mà là cả người cứng lại.

Bà không quay đầu nhìn tôi.

Im lặng khoảng năm giây.

“Chuyện gì?”

“Mẹ biết con đang nói gì.”

Lại im lặng.

Rồi bà khóa vòi nước.

Quay lại.

Biểu cảm trên mặt bà rất phức tạp.

Có hoảng hốt, có chột dạ, nhưng nhiều hơn là một kiểu mệt mỏi “cuối cùng cũng bị phát hiện”.

“Con… biết hết rồi à?”

Năm chữ ấy như một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống.

Thực ra tôi chưa chắc chắn một trăm phần trăm.

Tôi có sao kê chuyển khoản, có chiếc vòng, có lời của Điềm Điềm, có vô số manh mối.

Nhưng tôi chưa có bằng chứng trực tiếp nhất — như tin nhắn, như tận mắt nhìn thấy.

Tôi đang thăm dò.

Nhưng câu “con biết hết rồi à” của bà đã ghép nốt mảnh ghép cuối cùng.

Bà biết.

Bà biết từ lâu.

“Biết bao lâu rồi?” Tôi hỏi.

Bà không trả lời.

“Mẹ, bao lâu rồi?”

“… Nửa năm.” Giọng bà rất thấp.

Nửa năm.

Nửa năm trước, bà nhập viện.

Là tôi xin nghỉ việc để chăm bà.

Suốt một tháng ở bệnh viện, tôi bưng bô, cho ăn, lau người, chạy ngược xuôi làm thủ tục.

Trần Trác nói công ty bận, mỗi ngày chỉ ghé nửa tiếng rồi đi.

Chị dâu đến một lần, mang một giỏ trái cây.

Mẹ chồng gặp ai cũng nói “con dâu cả hiếu thảo”.

Mà trong tháng đó — những khoảng thời gian Trần Trác “bận công ty” — anh ở nhà chị dâu.

Sau khi xuất viện, bà phát hiện.

“Mẹ phát hiện thế nào?” Tôi hỏi.

“Điện thoại của Tiểu Trác. Lúc nó đi tắm, mẹ nhìn thấy.”

“Thấy gì?”

Bà im lặng.

“Tin nhắn? Ảnh?”

“… Tin nhắn.”

“Rồi sao?”

“Mẹ mắng nó.”

“Rồi sao?”

“Nó nói sẽ cắt đứt.”

“Cắt chưa?”

Bà không trả lời.

Nhưng sự im lặng của bà chính là câu trả lời.

Chưa.

“Mẹ có biết mỗi tháng anh ấy chuyển cho chị dâu bao nhiêu không?”

Cuối cùng bà ngẩng đầu nhìn tôi.

“Chuyển tiền?”

“Hai năm rồi. Thẻ chung cộng Alipay, gần 150.000.”

Mặt bà tái đi.

“150.000?”

“Mẹ, con gả vào nhà này, sửa nhà hết 320.000, mỗi tháng đưa mẹ 3.000 tiền sinh hoạt, mẹ nhập viện con trả tiền hộ lý. Ba năm, con bỏ vào nhà này gần 730.000.”

“Còn con trai mẹ? Nó đem tiền cho người phụ nữ khác.”

“320.000 so với 180.000. Mẹ thấy ai mới là người ngoài?”

Bà tựa vào bồn rửa, rất lâu không nói.

“Tiểu Tô…”

“Đừng nói ‘người một nhà không phân biệt’.”

Bà ngậm miệng.

“Con chỉ hỏi một câu.”

“Mẹ định tiếp tục giấu con, hay đứng về phía con?”

Bà nhìn tôi.

Trong mắt có nước.

Nhưng tôi không biết đó là nước mắt vì áy náy, hay vì sợ mọi chuyện vỡ lở.

Bà mở miệng.

“Tiểu Tô, chuyện này… con đừng làm lớn.”

Tôi bật cười.

“Làm lớn? Mẹ nghĩ con đang làm lớn à?”

“Ý mẹ là… thằng cả chưa biết. Con mà khui ra, hai gia đình đều xong.”

“Hai gia đình đều xong.”

Tôi lặp lại.

“Còn con?”

“Gia đình của con đã xong rồi. Mẹ từng nghĩ đến chưa?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)