Chương 2 - Bữa Cơm Im Lặng
Tôi từng nói một lần: “Anh cả không ở nhà thì gọi ban quản lý chung cư chứ?”
Trần Trác đáp: “Gọi họ phiền lắm, anh qua một chuyến năm phút là xong.”
Năm phút?
Lần trước anh đi sửa ống nước, đi mất ba tiếng.
Tôi hỏi sao lâu vậy.
Anh nói ống nước hỏng nặng, sửa lâu.
Tôi không hỏi nữa.
Nhưng tôi nhớ hôm đó khi anh về, trên người có mùi nước giặt.
Không phải loại nhà tôi dùng.
Nhà tôi dùng Blue Moon.
Mùi đó là mùi hoa.
Điềm Điềm đến nhà tôi, trên người cũng có mùi đó.
Loại nước giặt nhà chị dâu dùng.
—
Nhớ đến đây, tôi nhận ra một vấn đề.
Từ khi nào Trần Trác qua nhà chị dâu thường xuyên hơn?
Tôi mở lịch, đếm thử.
Ba tháng gần đây, số lần Trần Trác nói “công ty có việc” rồi ra ngoài cuối tuần: 8 lần.
Tôi nhớ trong đó ít nhất có 3 lần, anh rẽ trái.
Hướng cổng đông. Hướng tòa 12.
Nhưng trước đây tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó.
Bởi vì chị dâu là chị dâu.
Là người một nhà.
Tôi tin anh.
Giờ tôi không chắc nữa.
Chiều Chủ nhật, chị dâu dắt Điềm Điềm sang nhà tôi.
“Em dâu, có nhà không?”
Chị gõ cửa, tay xách một túi trái cây.
“Điềm Điềm bảo nhớ cô.”
Điềm Điềm thật sự rất thích tôi. Mỗi lần sang đều bắt tôi tết tóc.
“Vào đi.”
Chị dâu ngồi xuống, cười nói: “Chuyện hôm qua em đừng để trong lòng. Tiểu Trác vốn thẳng tính vậy thôi.”
“Ừ.”
“Chắc nó thấy chị một mình nuôi Điềm Điềm vất vả, nên quan tâm nhiều hơn một chút. Em đừng nghĩ nhiều.”
Khi nói câu đó, ánh mắt chị rất thản nhiên.
Nhưng tôi chú ý đến cổ tay chị có thêm một chiếc vòng tay.
Màu bạc, mảnh, ở giữa có một mặt nhỏ hình chữ cái “Z”.
Z.
Trác.
Trần Trác.
Tôi nhìn chiếc vòng hai giây.
Chị dâu phát hiện, vô thức rụt tay lại.
“Mới mua à?” Tôi hỏi.
“Ừm… mua trên mạng, đồ rẻ tiền thôi.”
Chị cười một cái, nhưng nụ cười đó không tự nhiên lắm.
Điềm Điềm ở bên cạnh bỗng nói: “Mẹ, cái vòng này là chú tặng mẹ mà!”
Không khí chợt lặng đi.
Mặt chị dâu trắng bệch.
“Điềm Điềm nói linh tinh.” Chị vỗ nhẹ lên đầu con. “Chú tặng hồi nào? Là mẹ tự mua.”
Điềm Điềm không chịu: “Chính chú tặng mà, con nhìn thấy—”
“Được rồi được rồi, đi chơi đi.” Chị cắt lời.
Khi nhìn tôi, trong mắt chị thoáng qua một tia hoảng hốt.
Nhưng chỉ một thoáng.
Rất nhanh, chị lại nở nụ cười dịu dàng như cũ.
“Em dâu, trái cây em ăn nhé, bọn chị về trước.”
Chị kéo Điềm Điềm đi.
Đi nhanh hơn lúc đến.
Tôi đóng cửa, đứng ở huyền quan.
Vòng tay.
Chữ Z.
Chú tặng.
Trẻ con không biết nói dối.
3.
4.
Thứ Hai đi làm, tôi không có tâm trạng làm việc.
Giờ nghỉ trưa, tôi làm một việc trước giờ chưa từng làm —— kiểm tra sao kê ngân hàng của Trần Trác.
Thẻ lương của chúng tôi tách riêng.
Thẻ của tôi tôi tự quản, của anh ấy anh ấy tự quản.
Nhưng trong nhà có một thẻ tiết kiệm đứng tên chung, làm lúc mới cưới, dùng để trả tiền vay nhà và phí quản lý.
Tôi có tài khoản và mật khẩu ngân hàng online.
Mở app lên, số dư: 4.873,22 tệ.
Tôi nhớ tháng trước tôi vừa chuyển vào đó 8.000 tệ.
Tiền vay nhà 5.200, phí quản lý 300, còn lại lẽ ra phải khoảng 2.500.
Nhưng số dư hiện tại là 4.873.
Tháng trước cộng thêm 8.000, trừ chi tiêu cố định thì đáng lẽ phải là 7.373.
Thiếu 2.500.
Tôi vào xem chi tiết.
Có một khoản chi 2.500 tệ, chuyển khoản.
Người nhận: Lâm Phương.
Tôi nhìn chằm chằm ba chữ đó suốt một phút.
Lâm Phương.
Chị dâu.
Anh ấy dùng thẻ chung của chúng tôi chuyển cho chị ấy 2.500.
Tôi tiếp tục kéo lên.
Tháng trước nữa: chuyển cho Lâm Phương, 3.000.
Tháng trước nữa nữa: chuyển cho Lâm Phương, 2.000.
Trước đó: chuyển cho Lâm Phương, 2.500.
Tôi kéo mãi đến tận một năm trước.
Tháng nào cũng có.
Ít nhất 2.000, nhiều nhất 5.000.
Tôi lấy giấy bút ghi lại từng khoản.
Cộng xong, con số là 38.500 tệ.
Đó mới chỉ là thẻ chung.
Tôi không biết thẻ lương của anh ấy thế nào.
Nhưng trong thẻ chung có tiền của tôi.
Mỗi tháng tôi chuyển vào 8.000. Anh ấy chuyển vào 5.000.
Anh ấy dùng tiền chung của chúng tôi chuyển cho chị dâu 38.500.
Tính theo tỷ lệ, trong đó hơn 23.000 là tiền của tôi.
Tôi ngồi trong văn phòng, tay run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì tức.
Chiều đó tôi xin nghỉ nửa ngày.
Về đến nhà, Trần Trác không có ở đó.
Tôi bắt đầu lục đồ.