Chương 5 - Bữa Cơm Hẹn Hò Đáng Nhớ
“Buổi xem mắt tối nay là anh chủ động đặt nhà hàng, chủ động gọi món, cam kết anh sẽ sắp xếp.”
“Đến lúc thanh toán, anh lấy cớ đi vệ sinh rồi rời khỏi nhà hàng bằng cửa sau, đồng thời chặn tôi.”
“Không phải tranh chấp chia đôi tiền ăn, mà là quỵt hóa đơn.”
Hà Tuấn nhìn tôi chằm chằm.
“Cô đừng ép tôi.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Hà Tuấn, anh có thể không nói.”
“Bây giờ tôi sẽ gửi toàn bộ camera nhà hàng, phiếu gọi món, lịch sử thanh toán và ảnh chụp nhóm chat đến hộp thư kiểm tra kỷ luật của cơ quan anh.”
Môi Hà Tuấn trắng bệch.
Lưu Quế Phân vỗ mạnh một cái vào cánh tay anh ta.
“Con nói đi!”
Hà Tuấn nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, trông anh ta như bị rút hết sức lực.
Anh ta nhìn vào ống kính, thấp giọng nói:
“Tối nay là lỗi của tôi.”
Tôi nhắc:
“Nói to lên. Loa tốt thế này, đừng lãng phí.”
Xung quanh có người bật cười.
Hà Tuấn nghiến chặt răng, nâng giọng.
“Buổi xem mắt tối nay là nhà hàng do tôi đặt, món ăn cũng do tôi gọi.”
“Tôi nói tôi sẽ sắp xếp.”
“Đến lúc thanh toán, tôi lấy cớ đi vệ sinh rồi đi bằng cửa sau.”
“Tôi còn chặn Trình An An.”
“Không phải chia đôi, mà là tôi quỵt hóa đơn.”
“Tôi xin lỗi Trình An An.”
Tôi nhìn anh ta.
“Còn nữa?”
Hà Tuấn sững người.
“Còn gì nữa?”
“Anh khoe trong nhóm rằng mình xem mắt ăn chùa thành công.”
Sắc mặt anh ta méo mó trong thoáng chốc.
“Tôi không nên khoe trong nhóm, cũng không nên coi phụ nữ là kẻ ngốc để lợi dụng.”
“Xin lỗi.”
Tôi gật đầu.
Trước khi tắt livestream, tôi nói với ống kính:
“Tôi sẽ giữ lại toàn bộ bằng chứng tối nay.”
“Không phải cô gái nào gặp chuyện như vậy cũng dám làm lớn chuyện, cũng không phải ai cũng có thời gian và sức lực để đòi lại tiền một bữa cơm.”
“Vì vậy anh Hà Tuấn, hy vọng anh nhớ kỹ.”
“Sau này đừng coi thể diện của người khác là máy rút tiền của mình.”
Livestream kết thúc.
Quảng trường im lặng vài giây.
Giây tiếp theo, một ông chú cầm hộp tôm viên lên.
“Cô gái, món này còn ăn được không?”
Tôi cười.
“Được ạ.”
“Vậy đừng lãng phí.”
Tôi chia đũa và hộp thức ăn cho mọi người.
Thế là tại quảng trường trung tâm Cẩm Tú Hoa Viên xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.
Một đám người lớn tuổi vốn đến nhảy quảng trường vây quanh ghế dài ăn cua hoàng đế và Phật Nhảy Tường.
Vừa ăn vừa bình phẩm nhân phẩm của Hà Tuấn.
“Cua ngon đấy, chỉ có người gọi món là không ra gì.”
“Canh khá tươi ngon, thằng con thì chẳng ra sao.”
“Quế Phân à, bà tạm thời đừng dẫn đội nhảy nữa, về nhà dẫn con trai học cách làm người đi.”
Hà Tuấn kéo Lưu Quế Phân định rời đi.
Tôi gọi anh ta lại.
“Khoan đã.”
Cơ thể anh ta cứng đờ.
“Cô còn muốn gì nữa?”
Tôi chỉ chiếc loa dưới đất.
“Bồi thường tiền taxi và tiền thuê loa cho tôi.”
Hà Tuấn tức đến suýt bật cười.
“Cô còn đòi tiền?”
Tôi gật đầu.
“Chi phí phát sinh trong quá trình đòi lại khoản tiền do anh quỵt, rất hợp lý.”
Các cô chú xung quanh lập tức phụ họa.
“Phải bồi thường!”
“Để một cô gái tối muộn còn phải kéo cái loa lớn thế này đến đây, đúng là vất vả.”
Hà Tuấn hít sâu một hơi rồi chuyển thêm cho tôi 300 tệ.
Tôi nhìn số tiền nhận được.
“Thừa rồi.”
“Phần còn lại khỏi trả.”
Giọng anh ta đầy nhục nhã.
Tôi cười.
“Vậy tôi thay anh quyên góp.”
Chương 7
Sáng hôm sau, tôi bị điện thoại rung đánh thức.
WeChat, tin nhắn, tin nhắn riêng gần như nổ tung.
Đoạn ghi màn hình livestream tối qua đã lên bảng xu hướng cùng thành phố.
Tiêu đề cái sau còn khoa trương hơn cái trước.
“Đối tượng xem mắt quỵt 5.800 tệ, cô gái gói đồ ăn mang đến đội khiêu vũ quảng trường của mẹ anh ta.”
“Cua hoàng đế chứng kiến nhân phẩm sụp đổ.”
“Anh ta nói con gái không dám làm ầm, cô ấy bật livestream.”
Tôi mở video.
Trong hình, tôi đứng giữa quảng trường, một tay cầm loa, một tay giơ hóa đơn.
Mặt Hà Tuấn trắng bệch.
Lưu Quế Phân ôm mặt.
Khu bình luận náo nhiệt như ăn Tết.
“Khả năng hành động của chị này mạnh thật.”
“Thanh toán, lấy hóa đơn, lưu camera, gói đồ ăn, tìm mẹ ruột. Phản đòn đúng chuẩn sách giáo khoa.”
“Không phải vấn đề tiền nhiều hay ít, mà là bọn họ tin chắc con gái sợ mất mặt.”
“Xin hướng dẫn phòng chống đối tượng xem mắt quỵt hóa đơn.”
Tôi vừa đánh răng rửa mặt xong thì mẹ gọi tới.
Giọng bà vừa gấp vừa hoảng.
“Trình An An! Người trên mạng kia có phải con không?”
“Là con.”
“Sao con có thể làm chuyện ầm ĩ đến mức này? Sau này con còn xem mắt thế nào?”
Tôi đặt bàn chải đánh răng xuống.
“Mẹ, tại sao con còn phải xem mắt với loại người này?”
“Hà Tuấn đúng là không tốt, nhưng con là con gái mà cầm loa hét giữa nơi đông người, khó coi quá!”
Tôi im lặng hai giây.
“Mẹ, Hà Tuấn quỵt hóa đơn thì không khó coi, còn con đòi tiền lại thì khó coi à?”
Bà bị tôi hỏi nghẹn.
Tôi tiếp tục:
“Mẹ giục con đi xem mắt, con đã đi.”
“Mẹ nói gia giáo anh ta tốt, con đã tin.”
“Anh ta gọi hơn 5.800 tệ rồi bỏ chạy, con trả tiền.”
“Bây giờ con đòi tiền về, nói rõ sự thật, phản ứng đầu tiên của mẹ lại là con khó coi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Lần đầu tiên tôi không chủ động cho bà một lối xuống.
“Mẹ, rốt cuộc mẹ sợ con không lấy được chồng, hay sợ con không đủ dễ bắt nạt?”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: