Chương 6 - Bóng Tối Trong Hồ Sơ
Trong hệ thống hộ khẩu thật sự có hai người này.
Tôi đi một chuyến đến trấn Liễu Hà.
Thị trấn không lớn. Đi hết phố chính chưa đến mười phút.
Địa chỉ đó nằm ở cuối một con đường đất, có một căn nhà gạch ngói.
Bức tường thấp sập mất nửa.
Cỏ dại trong sân cao ngang hông.
Không có người ở.
Một bà cụ hàng xóm ngồi trên bậc cửa bóc lạc, thấy tôi đứng ngó trước cổng thì lên tiếng:
“Tìm nhà lão Tống à?”
“Họ chuyển đi rồi sao?”
“Không chuyển. Chết rồi.”
Tống Đức Hậu mất vì bệnh phổi sáu năm trước.
Chu Tú Lan năm sau cũng mất.
“Họ có con không?”
“Có một đứa con gái, tên là Mai Linh. Thông minh lắm, năm nào cũng đứng nhất.”
“Sau đó thì sao?”
“Cha mẹ vừa mất, họ hàng chẳng ai muốn nuôi. Nó đến nương nhờ dì ở tỉnh khác. Sau đó thì không còn tin tức nữa.”
Tôi đứng trước căn nhà trống đó, nhìn đám cỏ dại mọc điên cuồng trong sân.
Tiền Kiến Hoa chọn địa chỉ này không phải ngẫu nhiên.
Người chết không thể mở miệng.
Nhà trống không thể nói chuyện.
Tên của một cặp vợ chồng đã mất, hồ sơ hộ khẩu có sẵn, chỉ cần sửa giới tính và năm sinh là có thể tạo ra lớp vỏ hoàn hảo cho “Tống Nhất Minh”.
Bảy bộ hồ sơ ma, phía sau mỗi bộ đều cùng một logic.
Tìm những cái tên đã không còn ai quan tâm.
Mặc quần áo của người chết.
Bước vào phòng thi của người sống.
Hai ngày sau, Tống Mai Linh được tìm thấy.
Mười chín tuổi.
Đang làm dây chuyền trong một nhà máy điện tử ở tỉnh bên, chuyên vặn ốc vít.
Chưa học xong cấp hai đã nghỉ học.
Khi Kiều Phong nói những điều này qua điện thoại, tôi ngồi trước bàn làm việc rất lâu.
Cô bé năm nào cũng đứng nhất ấy, nếu từng có ai kéo cô ấy một tay, người ngồi trong lớp học của Thanh Hoa sẽ là ai?
Không ai biết.
Bởi chưa từng có ai cho cô ấy cơ hội.
Mà dấu vết duy nhất cha mẹ cô ấy để lại trên đời lại bị một phó giám đốc sở lấy đi, dùng để trải đường cho đứa con trai 412 điểm của mình.
10
Vụ án khép lưới trong chưa đầy hai tuần.
Tiền Kiến Hoa — lạm dụng chức quyền, làm giả văn bản nhà nước, tổ chức gian lận thi đại học, nhận hối lộ hơn hai mươi lăm triệu tệ — chuyển cơ quan tư pháp xử lý.
Cục trưởng Mã — hỗ trợ làm giả hồ sơ, xử lý trong vụ án riêng.
Bảy người thi hộ — bị tạm giữ hình sự.
Sáu người mua suất — đều bị xác định, tiền liên quan vụ án bị phong tỏa.
Bảy bộ hồ sơ ma bị xóa sạch khỏi hệ thống.
Bảy thí sinh bị chiếm suất, trong thời gian xét bổ sung, đều được khôi phục tư cách trúng tuyển.
Hệ thống xét tuyển khóa 72 tiếng.
Rạng sáng ngày thứ tư, hệ thống mở lại.
4.593 hồ sơ thật tiếp tục lưu chuyển.
Chậm ba ngày.
Nhưng mỗi bộ đều sạch sẽ.
Sau khi sự thật được công bố, hướng dư luận đảo chiều chỉ sau một đêm.
“May mà có người chặn lại.”
“72 tiếng đổi lấy công bằng cho bảy đứa trẻ, đáng.”
“Người nhấn nút đó tên gì?”
Phó ban Triệu gặp tôi ở hành lang, hiếm khi cười một cái.
“Trong sở họp rồi. Sẽ báo khen thưởng cho cậu.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng mà…” ông ấy khựng lại, “trước tiên cậu phải viết một bản kiểm điểm. Quy trình kích hoạt ngắt cấp đặc biệt yêu cầu ít nhất hai người xác nhận chung. Cậu nhấn một mình, là vi phạm quy trình.”
Tôi sững một chút, rồi bật cười.
“Được. Kiểm điểm tôi viết.”
Bằng khen và thông báo kiểm điểm đến cùng lúc.
Một bản biểu dương.
Một bản thông báo chấn chỉnh.
Dán sát nhau trên bảng thông báo.
Trưởng phòng Tôn đi ngang qua nhìn một cái, lắc đầu cười:
“Tám năm rồi, lần đầu thấy một người vừa lên bảng vinh danh vừa lên bảng chỉnh đốn.”
Tôi mặc kệ ông ấy.
Tôi đang nghĩ đến chuyện khác.
Ngày thứ ba sau khi vụ án kết thúc, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Ngồi xe khách bốn tiếng đến nhà máy điện tử ở tỉnh bên.
Bảo vệ chặn tôi ở cổng.
Tôi đưa thẻ công tác, nói muốn tìm một công nhân tên Tống Mai Linh.
Mười phút sau, một cô gái gầy nhỏ bước ra từ xưởng.
Đồng phục dính vết dầu.
Các ngón tay dán đầy băng cá nhân.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt có chút rụt rè.
“Chào anh? Anh tìm em có việc gì không?”
Tôi nhìn cô ấy.
Mười chín tuổi.
Đáng lẽ là tuổi ngồi trong lớp học.
Tôi không biết phải mở lời thế nào.
Tôi phải nói với cô ấy ra sao đây?
Rằng tên của cha mẹ cô ấy đã bị người ta đánh cắp dùng để đưa con trai người khác vào Thanh Hoa?
Tôi phải nói thế nào?
Rằng nếu thế giới này công bằng với cô ấy hơn một chút, thì trên dây chuyền này đã không nên có cô ấy?
Không nói nổi.
Cuối cùng tôi chỉ nói một câu:
“Mai Linh, nếu em vẫn muốn đi học…”
“Có người có thể giúp em.”
Cô ấy sững lại.
Tiếng máy móc trong xưởng vọng xa xa.
Môi cô ấy run lên một chút.
“…Thật sao?”
Ba chữ rất khẽ.
Như thể chỉ cần nói mạnh hơn, hy vọng ấy sẽ vỡ vụn.
“Thật.”
Cô ấy không nói gì nữa.
Nhưng vành mắt cô ấy đỏ lên trong nháy mắt.
Khi tôi quay về Sở Giáo dục tỉnh, trời đã khuya.
Trên bàn làm việc, màn hình vẫn sáng.
Một loạt hồ sơ mới đang được đẩy vào hệ thống.
Tôi nhìn phím màu xám không dán nhãn ở góc trên bên phải bàn phím.
Tám năm, tôi mới dùng nó một lần.
Hy vọng cả đời này sẽ không cần nhấn lần thứ hai.
Nhưng nếu cần…
Tôi sẽ không do dự.
— Hết —