Chương 3 - Bóng Tối Trong Hồ Sơ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ba điểm đều được liệt kê trên bàn.

Phòng họp yên tĩnh.

Nhưng chỉ yên tĩnh hai giây.

Cục trưởng Mã cúi đầu xem tài liệu, rồi ngẩng lên, sắc mặt rất bình thản.

“Chuyên viên Kiều, chuyện này tôi đã xác minh với nhà trường rồi.”

“Giáo sư Trương lúc sinh thời quả thật có trao đổi học thuật với Tống Nhất Minh.”

“Thư giới thiệu đã được soạn xong và ký từ khi giáo sư bệnh nặng nằm viện.”

“Chỉ là quy trình hành chính của khoa đi chậm, đến tháng 3 mới chính thức đóng dấu phát hành.”

“Ngày trên thư là ngày phát hành, không phải ngày soạn thảo.”

Ông ta thậm chí còn cười nhẹ:

“Hiệu suất hành chính của các trường đại học mà, mọi người đều hiểu.”

“Còn về giấy viết thư — giáo sư ký lúc còn sống, đương nhiên dùng giấy của lô cũ.”

“Chẳng phải điều này vừa hay chứng minh lá thư đúng là được viết từ năm ngoái sao?”

Lại khớp.

Tôi siết chặt nắm tay.

Kiều Phong không tỏ thái độ, tiếp tục lật chồng tài liệu lưu trữ mà Cục trưởng Mã mang đến.

Thấy vậy, Cục trưởng Mã chủ động mở lời. Giọng ông ta trở nên nặng nề và tha thiết.

“Các lãnh đạo, cho phép tôi nói thêm vài câu.”

“Hoàn cảnh gia đình đứa trẻ này tôi hiểu rất rõ.”

“Bố nó, Tống Đức Hậu, trồng đất khô trên núi, làm cả năm không kiếm nổi hai mươi nghìn tệ.”

“Mẹ nó làm thu ngân ở siêu thị trong trấn, lương tháng hai nghìn ba.”

“Cả nhà thắt lưng buộc bụng đến mức tối đa, chỉ để nuôi được một thủ khoa như vậy…”

“Cục trưởng Mã.”

Tôi ngắt lời ông ta.

Ông ta nhìn sang.

Ông ta nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ bao dung kiểu trưởng bối.

“Vừa rồi ông nói mẹ của Tống Nhất Minh làm thu ngân ở siêu thị trấn Liễu Hà?”

“Đúng.”

“Trấn Liễu Hà có hai siêu thị. Một là Bách Huệ, một là Phúc Lạc.”

Giọng tôi rất tùy ý, như đang tán gẫu.

“Bà ấy làm ở siêu thị nào?”

Cục trưởng Mã gần như không hề do dự.

“Bách Huệ. Siêu thị Bách Huệ ở đầu đông thị trấn.”

“Làm mấy năm rồi. Vừa thu ngân vừa xếp hàng, rất vất vả.”

Nói xong, ông ta còn lắc đầu, vẻ mặt thương cảm.

Tôi gật đầu.

“Vất vả như vậy, bà ấy làm ca ngày hay ca tối?”

“Ca ngày. Từ bảy giờ sáng đến ba giờ chiều.”

Cục trưởng Mã đáp rất trôi chảy.

“Tan làm còn phải chạy về nhà nấu cơm cho con, không dễ chút nào.”

Tôi im lặng hai giây.

Sau đó tôi cười.

Nụ cười này khiến vài người trong phòng họp khựng lại.

Cục trưởng Mã cũng ngẩn ra.

“Cậu… cười gì?”

Tôi không trả lời ông ta.

Tôi quay đầu nhìn Kiều Phong.

Kiều Phong đang nhìn tôi.

Tôi và anh ta đối mắt ba giây.

Sau đó tôi nói một câu.

Rất nhẹ.

Rất ngắn.

Ánh mắt Kiều Phong thay đổi.

Anh ta chậm rãi đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến bên cạnh Cục trưởng Mã.

“Cục trưởng Mã.”

Cục trưởng Mã ngẩng đầu nhìn anh ta. Nụ cười vẫn còn trên mặt.

Nhưng đã không còn tự nhiên.

“Từ bây giờ, ông không cần gọi bất kỳ cuộc điện thoại nào nữa.”

“Cũng không cần rời khỏi căn phòng này.”

Cục trưởng Mã hé miệng.

Sắc máu trên mặt ông ta rút đi từng lớp như nước triều.

5

“Những điều Cục trưởng Mã vừa nói — siêu thị Bách Huệ, thu ngân, ca ngày, bảy giờ sáng đến ba giờ chiều.”

Đó là câu tôi nói với Kiều Phong.

“Trong hồ sơ, mục người mẹ chỉ ghi sáu chữ: Chu Tú Lan, nghề nghiệp: kinh doanh cá thể.”

“Không có siêu thị.”

“Không có Bách Huệ.”

“Không có thu ngân.”

“Không có ca ngày.”

“Không có bảy giờ sáng đến ba giờ chiều.”

Tôi dừng lại.

“Một cục trưởng giáo dục thật sự chỉ từng xem hồ sơ, không thể nói ra thông tin cụ thể như vậy.”

“Trừ khi ông ta quen biết ‘Chu Tú Lan’ này.”

“Hoặc chính xác hơn — ông ta đã tham gia tạo ra ‘Chu Tú Lan’ này.”

Khi câu đó rơi xuống, sống lưng tất cả mọi người trong phòng họp như cứng lại trong một khoảnh khắc.

Kiều Phong không nhìn tôi, mà quay sang Cục trưởng Mã.

Nụ cười của Cục trưởng Mã cuối cùng không giữ nổi nữa, như một lớp bùn khô bị gió thổi rơi từng mảng.

“Chuyện này… tôi từng đi thăm nhà…”

“Hai năm qua toàn bộ sổ thăm nhà của Phòng Giáo dục huyện Hưng Viễn,” giọng Kiều Phong chậm rãi, “không có bất kỳ lần nào liên quan đến Tống Nhất Minh.”

Yết hầu Cục trưởng Mã trượt xuống.

“Không phải thăm nhà chính thức… tôi chỉ tiện đường ghé qua…”

“Một cục trưởng giáo dục ‘tiện đường’ đi ngang qua nhà một học sinh ở thị trấn xa xôi, không chỉ vào nhà, mà còn nhớ mẹ cậu ta làm ở siêu thị nào, làm ca gì, mấy giờ đến mấy giờ về?”

Tôi nhìn ông ta.

“Cục trưởng Mã, trí nhớ của ông tốt thật. Tốt đến mức khiến người ta sợ.”

Không ai nói tiếp.

Bàn tay Cục trưởng Mã nắm chặt đường may quần, các khớp ngón tay trắng bệch.

Ông ta đột ngột cao giọng:

“Tôi yêu cầu các anh đi xác minh thực địa! Đến siêu thị Bách Huệ! Đi hỏi đi!”

“Không cần đi nữa.”

Kiều Phong đưa màn hình điện thoại cho ông ta xem.

“Năm giờ sáng, Công an trấn Liễu Hà đã hỗ trợ xác minh và phản hồi.”

“Danh sách toàn bộ nhân viên chính thức và tạm thời của siêu thị Bách Huệ và siêu thị Phúc Lạc trong ba năm qua…”

“Không có Chu Tú Lan.”

“Chưa từng có.”

Gương mặt Cục trưởng Mã như bị ai tắt công tắc.

Mọi biểu cảm biến mất trong cùng một giây.

Ông ta há miệng.

Cuối cùng rít qua kẽ răng một câu:

“Các người không biết mình đang động vào cái gì đâu.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)