Chương 4 - Bóng Ma Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cuối tuần, tôi về nhà cũ họ Giang tìm ông nội Giang.

Ông nội nhìn thấy tôi thì hơi kinh ngạc.

“Về một mình à?”

Tôi gật đầu.

Chúng tôi vào thư phòng.

“Ông nội, cháu nghĩ rồi, vẫn nên nói trước với ông một tiếng. Cháu muốn ly hôn với Giang Vực.”

Ông nội Giang hít sâu một hơi.

“Ông nội, hôm đó cháu đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa ông và Giang Vực.”

“Cũng sau khi nghe thấy, cháu mới biết Trần Nghi Ninh là bạn gái cũ của Giang Vực.”

Mắt ông nội Giang đỏ lên. Ở tuổi này, ông vẫn tinh thần minh mẫn, ánh mắt có thần.

“Cháu nghe thấy rồi, ông cũng không còn mặt mũi nào để nói gì nữa.”

“Năm đó nhà chúng ta làm việc không đủ chu toàn, bây giờ mới nhớ tới việc báo đáp mẹ con cháu, là lỗi của ông.”

“Cháu muốn ly hôn, ông cũng không ngăn hai đứa nữa.”

Ngay từ đầu, tôi thật lòng thích Giang Vực.

Không phải vì gia thế của anh.

Có cơ hội được ở bên anh, được kết hôn với anh, tôi đã vui mừng rất lâu.

Giống như bánh từ trên trời rơi xuống.

Ai lại không muốn ở bên người mình thích chứ?

Rời khỏi nhà họ Giang, tôi đến công ty tăng ca.

Gần đây tôi đang xin điều chuyển làm phụ trách bộ phận thị trường khu vực châu Mỹ.

Lúc cơ hội thăng chức này bày ra trước mặt, tôi suýt chút nữa đã từ chối.

May mà tôi không bốc đồng.

Phải chuẩn bị đủ loại tài liệu, còn phải bàn giao công việc, tôi trở nên rất bận.

Tăng ca xong, tôi đến văn phòng luật tìm Diệp Lâm Chu.

Anh ấy là luật sư ly hôn.

Tốc độ phát triển của Chu Nghê và anh ấy nhanh hơn tôi tưởng tượng, đã tới bước thân mật rồi.

Theo tính cách của Chu Nghê, tôi cảm thấy không tới ba tháng nữa là có thể uống rượu mừng.

Chu Nghê trước giờ dám yêu dám hận, nhiệt tình rực rỡ.

12

Chủ nhật, bạn của Giang Vực kết hôn.

Giang Vực hỏi tôi có muốn đi cùng không.

Nếu là trước đây, tôi sẽ rất tích cực tham gia.

“Gần đây công việc em bận, còn việc phải xử lý, anh đi đi.”

Ánh mắt người đàn ông trầm trầm nhìn tôi, rồi lại thu về.

“Được.”

13

Ngày làm việc, không ngoài dự đoán, chuyện xảy ra trong buổi xã giao thứ sáu tuần trước đã lan truyền trong công ty.

Tôi phục tốc độ của bọn họ.

Tôi nghĩ cho dù nội tâm mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ở trong môi trường như vậy mà làm việc cùng Trần Nghi Ninh.

Dù sao tôi cũng không có khuynh hướng tự ngược.

Tôi từng thật lòng yêu Giang Vực, nhưng bây giờ cũng thật sự không còn thích anh nữa.

Buổi chiều có một cuộc họp. Giang Vực dẫn đội ngũ công ty tới Trừng Tinh tiến hành khảo sát.

Bộ phận thiết kế vẫn chưa giành được toàn bộ thiết kế của Elion Technology.

Tham gia ngoài bộ phận thiết kế, còn tiện thể có bộ phận thị trường và vận hành của chúng tôi.

Đến lượt tôi cầm PPT thuyết trình, tôi bình tĩnh thong dong trình bày quan điểm.

Ánh mắt tôi không dừng trên người Giang Vực dù chỉ một giây.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh.

Đây là lần thuyết trình cuối cùng của tôi ở đây.

Nếu thuận lợi, không có gì ngoài ý muốn, tôi sẽ được thăng chức và rời đi.

Khi có cơ hội thăng chức, tôi từng bất an.

Dù sao cũng là nơi đất khách quê người.

Nhưng đột nhiên tôi không còn sợ nữa, chỉ muốn thử xem.

Cuộc họp kết thúc.

Giang Vực sải bước lên trước kéo tay tôi lại, Trần Nghi Ninh bước nhanh đuổi theo anh.

Giọng người đàn ông lạnh trong, pha chút khàn khàn nhàn nhạt.

“Trưa đi ăn cùng nhau.”

Tôi cười một cái, nhìn Trần Nghi Ninh.

“Không cần đâu, anh họ.”

Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “anh họ”.

Xung quanh lập tức xôn xao kinh ngạc.

Sắc mặt Giang Vực lại trầm xuống, anh nghiến răng gọi tên tôi.

“Quý Minh Thư.”

“Tôi không có hứng chơi cosplay với vợ mình.”

Tôi và Trần Nghi Ninh đều không lường trước được.

Tôi hơi kinh ngạc.

Ánh mắt mọi người đảo quanh trên người Trần Nghi Ninh.

Trần Nghi Ninh vẫn luôn tự đặt mình vào vị trí đối tượng mập mờ của Giang Vực, lúc này mất mặt.

Cô ta vốn sĩ diện, lúc này sắc mặt đỏ bừng, xoay người chạy ra ngoài.

Tôi nhìn theo hướng cô ta rời đi.

“Giang Vực, bây giờ anh đuổi theo níu kéo cô ấy vẫn còn kịp.”

Anh cười lạnh một tiếng, lạnh lùng cụp mắt nhìn tôi.

“Tại sao anh phải níu kéo cô ấy?”

“Vợ của anh là em, mà em đang đứng ngay đây.”

14

Tin đồn trong công ty về Giang Vực và Trần Nghi Ninh chỉ sau một đêm đã biến mất.

Không ai còn dám nhắc tới chuyện của Giang Vực nữa.

Khi Diệp Lâm Chu giúp tôi soạn xong thỏa thuận ly hôn, tôi nói chuyện ly hôn với Giang Vực.

Anh về nhà, tôi liền ngả bài.

“Giang Vực, chúng ta ly hôn đi.”

“Gần đây công ty em có tin đồn về anh và Trần Nghi Ninh, anh cũng biết rồi.”

“Nếu anh vẫn còn thích cô ấy, bây giờ anh vẫn còn cơ hội.”

Giang Vực hơi nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm.

Anh cười lạnh một tiếng.

“Quý Minh Thư, sao anh không biết em rộng lượng đến vậy?”

“Có thể đẩy người đàn ông của mình ra ngoài?”

Tôi nhìn anh.

“Giang Vực, em thấy chúng ta không cần tranh cãi những chuyện vô nghĩa này.”

“Anh xem kỹ thỏa thuận ly hôn đi.”

Giang Vực không xem, giọng anh chậm rãi.

“Em muốn ly hôn, ông nội đồng ý à?”

Tôi cười.

“Giang Vực, đó là ông nội của anh.”

“Dù ông nội không đồng ý, em cũng muốn ly hôn.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)