Chương 6 - Bóng Ma Quá Khứ
Còn Tô Nhiễm lại nóng lòng tìm tới cửa bày tỏ hận ý với ta.
Nhưng những yêu hận tình thù giữa bọn họ, ta đã không còn để tâm.
Nói xong, ta giơ tay tiễn khách.
Tô Nhiễm còn muốn nói, nhưng dưới ánh mắt như hổ rình mồi của mấy bà tử cao lớn ngoài cửa, chỉ có thể bước chân phù phiếm rời đi.
Ngoài cổng phủ lại vang lên tiếng xin vào bái kiến.
Là vài thư sinh tới thăm.
11
Không biết Tô Nhiễm truyền lời kiểu gì.
Vệ Việt tưởng ta muốn chiêu người ở rể.
Hắn vội vàng tìm tới, vết thương trên mặt còn chưa khỏi hẳn.
Ta không muốn để hắn bước vào căn nhà chung của ta và Tạ Cẩn, nên chặn hắn ngay ngoài cửa.
Giọng hắn đầy sốt ruột:
“Không có ai thích hợp hơn ta đâu, Minh Lệnh Sơ. Ta chỉ mấy ngày không tới, không phải đã từ bỏ, nàng tin ta đi.”
“Mấy tên tiểu tử kia miệng còn hôi sữa, rõ ràng nhắm vào gia tài của nàng, nàng đừng để bọn chúng mê hoặc.”
“Ngoài trẻ tuổi ra, bọn chúng có gì tốt? Còn chẳng đẹp bằng một nửa ta.”
Vừa mở miệng hắn đã là lời gièm pha.
Rõ ràng chưa từng gặp mấy thư sinh kia, trong giọng nói lại toàn ác ý.
Nói đến cuối, hắn khựng lại rồi thấp giọng:
“Nếu nàng chỉ muốn người ở rể, ta cũng có thể nhập phủ ở rể.”
Trong lòng ta nổi lên bực bội.
Ta không ngờ đã nhiều năm như vậy, hắn vẫn còn muốn dây dưa không dứt.
Ta lạnh giọng nói:
“Ngươi đã hủy ta một lần, còn muốn hủy ta lần thứ hai?”
Tất cả lời hắn muốn nói lập tức mắc lại trong cổ họng.
Hắn nghiến răng, hồi lâu mới khó nhọc nói:
“Nàng cho rằng ta đang cố tình phá hỏng thanh danh của nàng?”
“Chặn đường giữa phố, chắn trước cổng nhà, chẳng phải đang phá hỏng thanh danh sao?”
Gương mặt trắng bệch của hắn dần phủ đầy tử khí.
Rất lâu sau, giọng nói đã khàn trầm kia mới thấp xuống.
“Minh Lệnh Sơ, cả đời này nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho ta nữa, đúng không?”
“Cho dù suốt bao năm nay ta một thân cô độc, chưa từng có bất kỳ người nào khác.”
“Cho dù ta nói cho nàng biết năm đó giữa ta và Tô Nhiễm vốn chỉ là tình bạn, ta nghe lời người khác một chiều, bất bình thay nàng ta, thật ra chưa từng có nửa phần tình cảm nam nữ.”
“Cho dù ta moi tim moi gan trước mặt nàng, nói cho nàng biết ta đã hối hận từ rất lâu, lòng đầy mắt đầy đều chỉ có một mình nàng, cho nên những năm ấy ta mới vô thức ngay cả lớn tiếng cũng sợ thất lễ với nàng, thu lại tính tình, bắt đầu học làm một quân tử dịu dàng.”
“Minh Lệnh Sơ, nàng vẫn sẽ nói rằng vĩnh viễn không chịu tha thứ cho ta, đúng không?”
Mặt trời dần lên cao.
Ta nhìn người trước mặt.
Gầy gò, trên mặt còn vết bầm, đi đường khập khiễng.
Trên đời này còn có ai có thể đánh hắn nữa?
Ba năm thành thân, Vệ Việt từng đối tốt với ta.
Những trang sức vàng ngọc mà ta chưa từng thấy khi còn ở khuê phòng, hắn có thể tiêu sạch bổng lộc cũng muốn mua về cho ta.
Khi ra ngoài du ngoạn, trời đột ngột đổ mưa, ta cũng từng trốn trong lòng hắn, nhìn y phục hắn ướt sũng nhưng vẫn cứng rắn che mưa cho ta, từng giọt nước từ cằm hắn nhỏ xuống đỉnh đầu ta.
Nhưng tất cả những thứ đó đều không phải chân tâm.
Ngay cả bản thân mình cũng không nhận ra, thì tính là chân tâm gì?
“Vệ Việt.”
Ta nghiêm túc nói:
“Ta đã có được chân tâm của một người, từ nay không cần chân tâm của người khác nữa.”
“Ngươi về đi.”
Cho dù phụ thân ngươi đánh chết ngươi, hay cuối cùng chịu thỏa hiệp với ngươi.
Ta cũng sẽ không nhìn ngươi thêm một lần.
Người khác.
Môi hắn run lên.
Nhưng ta không cho hắn cơ hội nói tiếp.
“Đừng dùng ánh mắt chật hẹp của các ngươi để nhìn tất cả mọi người.”
“Mấy thư sinh tới cửa là vì ta muốn tìm người truyền bá du ký của phu quân ta, không phải phu quân vừa chết đã nóng lòng tìm xuân mới.”
“Vệ Việt, Tạ Cẩn chưa bao giờ là người ta nóng lòng muốn thoát khỏi.”
Ta chỉ đau lòng vì sao chàng lại đi sớm đến vậy.
Khóe mắt ta rỉ ra giọt lệ, rơi vào tầm mắt hắn.
Đến lúc ấy người kia mới hoàn toàn im lặng.
“Nàng yêu hắn đến vậy sao?”
“Phải.”
Mọi cuộc đối thoại chấm dứt.
Hắn một thân cô độc mà đến, lại một thân cô độc mà đi.
Bóng lưng gầy gò, không còn là thiếu niên lang quân áo gấm ngựa hay năm nào.
12
Về sau, Vệ Việt vẫn không chịu thành thân.
Vệ phụ Vệ mẫu nhận một đứa trẻ làm con thừa tự cho hắn, sau đó mặc hắn.
Chỉ là trước sau nhà ta vẫn thường xuyên xuất hiện bóng dáng hắn.
Giấy không gói được lửa.
Dần dần cũng có lời đồn xuất hiện.
Dù sao hắn cũng là Đại Lý Tự Khanh, những năm qua còn được xem là một vị quan tốt, nên lời đồn cũng chẳng quá đáng.
Chỉ nói rằng hắn gặp báo ứng thế nào, đến nỗi giờ đây chỉ có thể đứng canh cửa nhà một quả phụ.
Năm thứ hai sau khi trở lại Trường An, du ký của Tạ Cẩn nổi tiếng khắp trong ngoài triều đình.
Ngay cả vương công quý tộc cũng yêu thích không rời tay.
Một cuốn khó cầu.
Bệ hạ nghe chuyện, thậm chí còn đích thân triệu kiến ta.
Người thứ nhất cảm thán duyên pháp trên đời quanh co khúc khuỷu, ta sau khi bị người lừa gạt lại có được một mối lương duyên tốt đẹp.
Người thứ hai cảm thán ta trọng tình trọng nghĩa, phu quân đã qua đời mà trong lòng vẫn luôn nhớ thương.
Qua lại vài lần.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng