Chương 1 - Bóng Ma Quá Khứ
Năm thứ tám sau khi Vệ Việt hòa ly với ta để cưới kế muội, hắn đã làm đến chức Đại Lý Tự Khanh.
Còn ta, vì phu quân tái giá sau này qua đời, trở thành quả phụ mới góa, đành xám xịt từ Minh Châu trở về Trường An.
Người còn chưa vào thành, lời đồn ta có mệnh khắc chồng đã lan truyền khắp nơi.
Vệ Việt lạnh lùng nhìn ta, giọng trầm thấp lạnh lẽo:
“Minh Lệnh Sơ, lần này lại là ai oan uổng nàng?”
Nhiều năm không gặp, miệng chó vẫn chẳng nhả được ngà voi.
Ta cúi đầu cười:
“Dù sao cũng không phải muội muội Tô Nhiễm.”
Giờ nàng ta đã ở sâu trong hậu trạch, có quá nhiều điều phải kiêng dè.
Dù ta có muốn đổ oan cho nàng ta, cũng chẳng ai tin nữa.
Vệ Việt nghiến răng, lọn tóc bạc trên đỉnh đầu hắn sáng lấp lánh.
“Chuyện giữa chúng ta, ngày tháng còn dài.”
Hắn nói như vậy.
Ta không đáp nữa, đi lướt qua hắn, bước ra khỏi cổng nhà mẹ đẻ.
Một đường đi về phía tây thành.
Đến phủ đệ của phu quân quá cố.
1
Sự trả thù của Vệ Việt thật chẳng có đạo lý gì.
Năm đó rõ ràng chính miệng hắn đề nghị hòa ly, vừa lừa vừa gạt, tệ hại vô cùng.
Vậy mà bây giờ lại có thể tỏ ra như chẳng có chuyện gì, ngày ngày lảng vảng ngoài cổng phủ ta.
Cách một bức tường viện, ta hỏi:
“Cho dù là vì Tô Nhiễm, ngươi cũng không nên hủy hoại thanh danh của một quả phụ như ta đến mức này. Rốt cuộc ta còn có thù oán gì khác với ngươi?”
Giọng hắn đã không còn trong trẻo như thời thiếu niên.
“Nàng nói xem?”
Ta bật cười lắc đầu:
“Cũng đâu phải ta khiến Tô Nhiễm không thể gả cho ngươi.”
Khi ấy lời đồn lan khắp nơi, nhưng chẳng phải ca tụng tình cảm cảm động trời đất giữa Vệ Việt và Tô Nhiễm.
Mà là thương hại ta, người vợ cả bị hòa ly.
Ngay cả chuyện kế mẫu hà khắc với ta nhiều năm cũng bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
Trong tình thế ấy, dù phụ thân ta đã làm quan tứ phẩm, cũng chẳng còn mặt mũi nào bất chấp lời đồn mà gả kế nữ cho Vệ Việt.
Ngược lại còn bị bệ hạ khiển trách ngay trên triều, mất sạch thể diện.
Bên ngoài bức tường im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng người kia đã đi rồi.
Một lúc sau, giọng nói khàn đi rất nhiều mới lại vang lên.
“Minh Lệnh Sơ, không phải chuyện đó.”
Ta lại im lặng.
Tỳ nữ Minh Khê bưng tới một chậu nước giếng.
Ta tự tay nhận lấy, dùng sức hắt ra ngoài tường.
Người bị hắt nước không lên tiếng.
Ta thở dài, nhỏ giọng dặn Minh Khê:
“Đi xem tiểu thư tỉnh chưa.”
Người kia lập tức loạng choạng một bước, dường như đầu còn đập vào tường.
Sau đó tiếng bước chân dần xa.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Thầm nghĩ Vệ Việt chắc sẽ không tới nữa.
Ngay cả trong những năm tháng hắn phóng túng ngông cuồng nhất thời niên thiếu, lúc còn ái mộ Tô Nhiễm, hắn cũng chưa từng có chuyện bị đánh má trái rồi còn đưa má phải ra cho người ta đánh tiếp.
Ta yên lòng, chuyên tâm sống những ngày tháng của mình.
Có đôi khi đêm khuya thanh vắng, nhớ tới phu quân đã bệnh qua đời, tim ta lại co thắt, ta mới giống mấy năm trước, nửa đêm thức dậy, ngồi giữa khoảng sân phủ đầy ánh trăng.
Ta nâng chén trà mới, nhắm mắt lại, giả vờ người ấy vẫn còn ở đây.
“Tạ Cẩn.”
“Tạ Cẩn.”
“Trời dần lạnh rồi.”
Chàng ở dưới đó, có lạnh không?
2
Năm gả cho Tạ Cẩn, ta hai mươi tuổi.
Là một người phụ nữ bị ruồng bỏ mà ai ai cũng biết.
Tiền phu Vệ Việt hòa ly với ta vào năm thứ ba thành thân, gây chuyện đến mức người người đều hay.
Ta nhân đêm trốn khỏi Trường An, một đường tới nhà ngoại ở Minh Châu.
Vốn là để tránh những lời đồn đại.
Nhưng Minh Châu có rất nhiều quan lại, lời đồn từ Trường An truyền tới đây cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Khi ấy thanh danh của ta tuy không thể nói là tốt, nhưng cũng chẳng đến mức xấu.
Người ngoài đối với ta phần nhiều là thương hại.
Một khi đã thương hại, khó tránh khỏi có người muốn làm vài chuyện “vì tốt cho ta”.
Ngay trước khi rời Trường An, đã có người tìm tới tận cửa, muốn xem xét một mối hôn sự mới cho ta.
Ta trằn trọc nhiều đêm, hoàn toàn không muốn thành thân lần nữa.
Ban đêm thường giật mình tỉnh giấc, vẫn có thể mơ thấy gương mặt Vệ Việt lúc lừa gạt ta.
Nhưng chẳng có lý nào đã đến nhà ngoại rồi còn để bọn họ chịu những phiền nhiễu như thế.
Huống hồ từ sau khi mẫu thân qua đời, tình cảm giữa ta và cả nhà ngoại đã nhạt đi rất nhiều.
Suy đi nghĩ lại, trong lòng ta dần xuất hiện một ý nghĩ rõ ràng.
Vì vậy, trước khi lời đồn truyền tới Minh Châu, ta đã tìm hỏi khắp nơi, cuối cùng tìm được một lang quân bệnh yếu nhiều năm.
Khi ấy là năm thứ hai sau khi ta hòa ly.
Ta gầy đến chỉ còn da bọc xương, ngày đêm bất an, chỉ mong tìm được một con đường yên ổn để đi.
Về sau, ta từng hối hận.
Bởi vì lúc đầu ta gả cho Tạ Cẩn, chính là mong chàng có thể chết sớm.
Để ta làm một quả phụ vô ưu vô lo, lại vun đắp thêm thanh danh khắc chồng, từ nay cả đời có thể được yên tĩnh.
Ta chưa từng nghĩ chàng lại là một người quang minh lỗi lạc đến vậy.
Bệnh yếu nhiều năm chẳng những không khiến chàng trở nên u ám cố chấp, ngược lại tính tình còn ôn hòa, đạm bạc.
Chỉ khi nhìn ta, chàng mới cười rực rỡ.
“Nương tử.”
Lần đầu gặp nhau, chàng nói:
“Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”
Ta bảo chàng mồm mép trơn tru.
Chẳng giống người đứng đắn chút nào.
Mấy nha hoàn qua lại lại không nhịn được bật cười.
“Nhìn tai công tử nhà chúng ta kìa, đỏ như máu rồi.”
“Công tử đã bao giờ làm loại đăng đồ tử ấy đâu?”
Chàng vội vàng cúi đầu, nhưng vẫn không che được màu đỏ kia.
Một lúc lâu sau mới khẽ ho hai tiếng.
Ta hỏi:
“Sao phải giả làm đăng đồ tử?”
Chàng thở dài:
“Sợ nàng cảm thấy ta là người nhàm chán.”
Nhưng Tạ Cẩn đương nhiên chẳng hề nhàm chán.
Trong đầu chàng có vô số ý tưởng mới lạ.
Ngày thứ ba sau khi ta gả qua.
Chàng liền nói với phụ mẫu rằng muốn cùng ta chuyển ra ngoài, ở riêng một phủ.
Ta chưa từng nghe yêu cầu nào táo bạo như vậy, nhưng phụ mẫu chàng dường như đã quen từ lâu, chẳng hề ngăn cản.
Xuân hạ thu đông, không viết thoại bản thì chàng lại khắc gỗ.
Trong sân viện không lớn bày đầy những tác phẩm chàng tâm đắc.
Từ ban đầu lòng đầy đề phòng, đến sau này không nhịn được bị thu hút, cũng chỉ mất một năm.
Chỉ một năm, ác mộng ban đêm của ta đã ngày càng ít đi.
Có lúc thừa dịp chàng không chú ý, ta còn lén giấu vài quyển thoại bản, ban đêm thắp đèn đọc say sưa.
Cũng từng bị chàng ho tỉnh giữa đêm rồi bắt gặp tại trận.
“Nàng làm vậy hại mắt.”
“Hay là ban ngày đọc đi? Nàng muốn đọc gì, ta đều viết cho nàng.”
Ta đỏ bừng mặt, tự cảm thấy hành động ấy không phải việc khuê nữ thế gia nên làm.
Không ngờ chàng lại ôn hòa cười.
“Cái thế đạo này đúng là chó má.”
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Chàng lại ngượng ngùng ngậm miệng.
Nhưng ta chẳng nghe lời chàng.
Thời gian đọc thoại bản từ ban ngày kéo dài tới tận ban đêm, mê mẩn không dứt.
Những du ký núi sông kia hoàn toàn không giống thứ mà một người bệnh yếu nhiều năm có thể viết ra.
Bị ta ép ngày đêm vùi đầu viết lách, lúc có thời gian rảnh, chàng mới giải đáp nghi hoặc của ta.
“Minh cô nương, nàng có tin kiếp trước kiếp này không?”
3
Ta không thể không tin.
Ta chưa từng gặp một nam tử nào giống Tạ Cẩn.
Năm thứ ba sau khi thành thân, chàng vẫn chưa chết.
Nhà cũ phái người tới kín đáo thúc giục, bảo chúng ta sớm viên phòng, sinh một người nối dõi.
Khi ấy ta đã đầy đặn thêm đôi chút, không còn động một chút là hoảng sợ bất an.
Bất tri bất giác, ta đã coi nơi mình ở là nhà của chính mình.
Gương mặt tuấn mỹ của Tạ Cẩn lập tức đầy nước mắt, vừa khóc vừa ai oán chất vấn người tới:
“Phụ thân và mẫu thân thật sự cảm thấy ta là kẻ đoản mệnh sao?”
“Không đợi nổi đến mức ấy à, sợ ta chưa có hậu nhân đã chết mất sao?”
Người kia như tê cứng cả người, run lên một cái, nơm nớp lo sợ.
Không dám nói thêm lời nào, quay đầu bỏ đi.
Tạ Cẩn quay mặt lại, khuôn mặt thanh tú lại trở nên ôn hòa vô hại.
Giọt nước còn sót nơi khóe mắt giống như nước mắt giao nhân được viết trong du ký.
“Đừng sợ.”
Chàng nói.
“Ta là kẻ bệnh yếu, sẽ không làm lỡ dở nàng.”
Còn mắt ta đã dán chặt vào hai cánh môi hồng nhạt kia.
Ta là nữ tử từng bị người lừa gạt.
Tiền phu Vệ Việt từng là công tử ăn chơi có tiếng ở Trường An, thường xuyên ra vào các phường phố, tinh thông mọi trò vui.
Khi ấy hắn muốn lừa gạt một thiếu nữ nhút nhát tự ti như ta, quả thật dễ như trở bàn tay.
Ta mang đầy mong đợi gả vào Vệ gia, hắn lạnh nhạt với ta suốt một năm.
Đến năm thứ hai lại bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn, viên phòng với ta, từ đó như hình với bóng.
Ta tưởng hắn chỉ là ban đầu chưa quen cuộc sống sau thành thân.
Quen rồi, trở nên tốt hơn cũng là chuyện bình thường.
Vì thế ta đã đợi được một kết quả tốt.
Ta tự cho mình rộng lượng mà tiếp nhận hắn.
Chưa bao giờ nghĩ người mà trong lòng trong mắt ta đều chỉ có hắn, lại chưa từng có một khắc thật sự đặt ta trong lòng.
Hắn hận ta.
Để trút giận cho người trong lòng, hắn thậm chí không tiếc hủy hoại cả đời ta.
Ngay từ đầu, hắn đã đứng cùng một phía với hai mẹ con kia.
Đợi đến khi ta tình căn thâm chủng, tin tưởng hắn không chút nghi ngờ.
Hắn thu lại tính chơi bời, bước vào quan trường, được nhạc mẫu vừa mắt, rồi lừa ta hòa ly.
“Minh Lệnh Sơ.”
Hắn gọi đầy đủ tên họ ta như vậy.
“Ta không muốn nàng chết cùng ta.”
Hắn mang vẻ không đành lòng, nói mình đã phạm tội chết liên lụy cả gia tộc.
Ta không chịu ký tờ giấy mỏng manh kia, ôm chặt lấy eo hắn, nhất quyết muốn cùng hắn đồng sinh cộng tử.
Khi đó người hắn cứng lại trong chốc lát.
Nhưng cuối cùng vẫn lấy mạng mình ra ép, tận mắt nhìn ta bước ra khỏi cổng nhà hắn.
Sau đó, chuyện vỡ lở.
Ta nhân đêm trèo tường ra ngoài, ngón tay và đầu gối bị mái ngói thô ráp cùng bụi tường cứa rách.
Ta chờ trước cửa phủ nha.
Đêm đầu xuân rét buốt.
Ta gần như sắp đông cứng thành một con rối mất hết cảm giác mới đợi được trời sáng.
Cánh cửa kia vừa mở, tờ hòa ly thư có chữ ký lập tức được đưa vào.
Vệ Việt từ xa xuống khỏi xe ngựa, một đường chạy như điên tới.
Ngã hai lần.
Lần cuối cùng ngã ngay dưới chân ta.
Ta cúi đầu, mím đôi môi tím tái gần như mất hết cảm giác, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu đầy lệ của hắn.
“Vệ Việt.”
“Thật ra người ta hận rất nhiều, chỉ là trước giờ chưa từng nói với ngươi.”
“Ngươi cũng chỉ là một trong số đó, chẳng phải kẻ đặc biệt gì.”
Hắn giãy giụa muốn đưa tay nắm lấy góc váy ta.
Ta cứng nhắc bước đi.
Sau đó hắn loạng choạng đứng lên, muốn xông vào phủ nha, gào rằng tất cả đều không tính.
Ta siết chặt tờ hòa ly thư đã đóng đại ấn trong tay áo.
Quay người bước vào ánh nắng vừa mọc.
Sau đó ta một mình lên thuyền tới Minh Châu.
Ta hoàn hồn.
Nhìn đôi môi trước mặt.
Sau đó không chút do dự hôn xuống.
Quyển sách trong tay Tạ Cẩn rơi “bộp” một tiếng, cách lớp trường bào đập lên mu bàn chân chàng.
Người này khẽ rên một tiếng.
Ta thấp giọng nói:
“Sống mới là quan trọng nhất, phu quân.”
“Đời người dài như thế, nếu đợi chàng chết rồi ta mới nhớ lại hôm nay mình không hôn chàng, chẳng phải càng nghĩ càng thiệt sao?”
Khuôn mặt trắng nõn của chàng đỏ như tôm luộc.
Ta là nữ tử từng bị người lừa gạt mà.
Sao lại không nhìn ra dưới sự che giấu vụng về của thiếu niên lang kia, rốt cuộc là chân tình hay giả ý?
Tạ Cẩn vẫn còn non lắm.
“Ta nói với nàng, ta đến từ một thế giới khác…”
“Im miệng.”
Chẳng có gì quan trọng cả.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng