Chương 9 - Bóng Ma Quá Khứ
“Phó tổng, chúng tôi thực sự đã cố hết sức rồi. Bên hãng hàng không cũng đã hỏi thăm, kết quả là dấu vết của phu nhân dường như bị ai đó cố tình che giấu, không hề có bất kỳ ghi chép nào… Ngay cả chứng minh thư cũng bị hủy rồi…”
Bàn tay cầm điện thoại của Phó Ngôn Minh run lên bần bật.
Từng lời của thư ký như những cây đinh sắt, đóng phầm phập vào tim anh.
Anh ôm mặt, đột nhiên bật cười.
Nụ cười vừa trào phúng, vừa hối hận, vừa căm hận. Anh hận sự không chung tình của mình, hận sự tuyệt tình của Phó Minh Nguyệt.
“Minh Nguyệt, em đúng là… một cơ hội nhỏ nhoi cũng không chừa lại cho anh…”
Cô đi dứt khoát đến thế, ngay cả Nhuận Lễ cũng không thèm cần nữa.
14
Biết tin Phó Minh Nguyệt rời đi, Phó Nhuận Lễ lại thấy vui mừng.
Bởi vì thằng bé luôn cảm thấy bố mình tài giỏi việc gì cũng làm được, trong khi Tống Vi Vi nói mẹ nó chẳng biết làm gì cả, nó cảm thấy mẹ hơi không xứng với bố.
Trong mắt nó, Tống Vi Vi biết hát, biết nhảy, lại còn biết chơi đùa cùng nó, nó thích Tống Vi Vi hơn.
Nó muốn Tống Vi Vi làm mẹ của mình.
Nhưng kể từ khi Phó Minh Nguyệt đi, cả căn biệt thự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Phó Ngôn Minh suốt ngày nhốt mình trong phòng, gọi đủ các cuộc điện thoại, lùng sục tung tích Phó Minh Nguyệt.
Liên tiếp mấy tháng liền, Phó Nhuận Lễ hoàn toàn bị bỏ lơ.
Nó có hơi oán trách Phó Minh Nguyệt, cảm thấy cô quá tùy hứng.
Lúc tan học, nó theo thói quen nhìn quanh một vòng, vô thức tìm kiếm bóng dáng Phó Minh Nguyệt.
Nhưng không có.
Nó cảm nhận được một luồng cảm xúc trào dâng trong tim, nhưng không diễn tả được đó là gì, chỉ thấy lồng ngực nghèn nghẹn rất khó chịu.
Đã 43 ngày kể từ lúc Phó Minh Nguyệt đi rồi.
Phó Nhuận Lễ nhẩm đếm từng ngày.
Một chiếc xe chạy ngang qua.
“Nhuận Lễ, hôm nay dì đến đón con tan học, con vui không?”
Là Tống Vi Vi.
Phó Nhuận Lễ nở một nụ cười tươi: “Dạ vui ạ.”
Tống Vi Vi đưa nó đi ăn KFC, bình thường một tuần Phó Minh Nguyệt mới cho nó ăn một lần, hơn nữa chỉ mua hai món, không cho phép lãng phí.
Tống Vi Vi lại để nó muốn gọi gì thì gọi.
Phó Nhuận Lễ cảm nhận được niềm vui sướng đã lâu không có.
Nó nhìn khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp của Tống Vi Vi, thầm nghĩ, nếu Tống Vi Vi làm mẹ nó thì cũng tốt.
Ăn được nửa chừng, Tống Vi Vi bảo đi nhà vệ sinh.
Phó Nhuận Lễ ngoan ngoãn gật đầu, để Tống Vi Vi đi.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua Tống Vi Vi mãi không quay lại.
Phó Nhuận Lễ hơi hoảng hốt, đứng dậy đi ra ngoài, muốn ra nhà vệ sinh trung tâm thương mại tìm Tống Vi Vi.
Vừa bước ra khỏi cửa hàng, một chiếc khăn tay ụp thẳng vào mặt, Phó Nhuận Lễ mất đi ý thức.
Khi mở mắt ra lần nữa, Phó Nhuận Lễ thấy cả người bị trói chặt, bên cạnh là mấy gã đàn ông trưởng thành.
Bọn chúng có vẻ chưa phát hiện ra nó đã tỉnh, đang gọi điện thoại cho ai đó.
“Cô yên tâm, thằng nhóc này đã bị chúng tôi bắt đi rồi.”
“Đứa bé còn lại trong bụng cô bây giờ là cốt nhục duy nhất của Phó Ngôn Minh, sau này lên làm Phó phu nhân thì đừng quên thỏa thuận của chúng ta đấy.”
Sống lưng Phó Nhuận Lễ toát mồ hôi lạnh, nó nhắm nghiền mắt lại, mí mắt không khống chế được mà run rẩy.
Trong chớp mắt, nó đã hiểu ra tất cả.
Ngày thường Phó Minh Nguyệt hay dạy nó rất nhiều kiến thức phòng chống bắt cóc, dặn nó không được chạy lung tung.
Hôm nay, nó đã quên mất, mới để kẻ xấu có cơ hội ra tay.
Nó không ngờ được, người thuê kẻ bắt cóc nó lại là Tống Vi Vi.
Bàn tay bị trói sau lưng của nó lén lút xoay vặn, bấm gọi điện thoại trên đồng hồ định vị.
Phó Minh Nguyệt lo lắng cho an toàn của nó nên đã gắn máy định vị lên đồng hồ của nó.
Đã từng có lúc nó cảm thấy mẹ chỉ thích làm quá lên, thấy mẹ nhiều chuyện, nhưng cuối cùng người có thể cứu nó, lại chỉ có mẹ.
Phó Nhuận Lễ nhớ Phó Minh Nguyệt rồi.
15
Chiếc xe vừa qua khúc cua thứ chín thì bị chặn lại.
Cảnh sát tới rất nhanh.
Ngay khi nhận được tín hiệu cầu cứu của Phó Nhuận Lễ, Phó Ngôn Minh đã báo cảnh sát ngay lập tức.
Phó Nhuận Lễ là bảo vật cuối cùng mà Minh Nguyệt để lại cho anh.
Tống Vi Vi thế mà cũng dám động vào?!
Sự phẫn nộ và thù hận như nước lũ vỡ đê, lấp đầy tâm trí Phó Ngôn Minh.
Tại đồn cảnh sát, mặc cho Tống Vi Vi quỳ gối hèn mọn van xin, Phó Ngôn Minh không mảy may xao động.
“Ngôn Minh, trong bụng em vẫn còn con của chúng ta, anh không thể đối xử với em như vậy!”
“Em chỉ là nhất thời ma xui quỷ khiến, anh từng nói anh yêu em, anh quên hết rồi sao?! Phó Minh Nguyệt đã đi rồi, cô ta không về nữa đâu, anh tỉnh lại đi!”
Ánh mắt anh lạnh như băng, ngọn lửa hừng hực bốc cháy trong lồng ngực lan thẳng lên tận đôi mắt.
“Tống Vi Vi, cái nghiệt chủng này, đáng lẽ phải chết từ lâu rồi.”
“Minh Nguyệt sẽ quay về, chỉ cần cô biến mất, cô ấy sẽ về. Nhuận Lễ và tôi đều ở đây, cô ấy có thể đi đâu được chứ?”
Mấy câu cuối cùng, gần như là tiếng lẩm bẩm.
Phó Ngôn Minh đã rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma rồi.
Dù có phải đào sâu ba thước, anh cũng phải tìm được Minh Nguyệt.
Hơn nửa cuộc đời anh đã gắn liền với Minh Nguyệt, Minh Nguyệt là xương tủy của anh, anh không thể sống thiếu cô.