VĂN ÁN:
Ngày mẫu thân hòa ly, mọi chuyện diễn ra vô cùng khó coi.
Bà mặc một thân áo vải trắng đơn sơ, phía sau chỉ mang theo mấy rương của hồi môn, cứ thế bị đuổi khỏi Tần phủ.
Người xung quanh đều cười nhạo bà đã trở thành một người đàn bà bị ruồng bỏ.
Ca ca trốn sau cánh cửa, trong giọng nói cũng đầy oán trách:
“Vân di đã vất vả chăm sóc phụ thân như vậy. Phụ thân chẳng qua chỉ muốn cưới bà ấy làm bình thê, vì sao mẫu thân lại không dung nổi?”
“Sắt Sắt, bà ấy bất hiếu với tổ mẫu, bất kính với phu quân. Sau này muội tuyệt đối không được học theo bà ấy.”
Ta không hiểu.
Tổ mẫu vốn cay nghiệt, xưa nay luôn xem thường mẫu thân.
Phụ thân bị thương, hôn mê suốt mấy năm, chính mẫu thân đã bôn ba khắp nơi tìm thầy tìm thuốc cho người.
Nào ngờ vừa tỉnh lại, người đã muốn nạp thiếp.
Vì sao đến cuối cùng, người có lỗi lại biến thành mẫu thân?
Nhìn bóng lưng cô độc của bà, ngay trước khoảnh khắc cánh cổng Tần phủ khép lại, ta vội chui qua khe cửa chạy ra ngoài.
Ta bước tới nắm lấy tay bà.
“Mẫu thân, Sắt Sắt đi cùng người.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận