Chương 5 - Bóng Hình Từ Quá Khứ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Con không hiểu chuyện, còn liên lụy tới hôn sự của Nhu nhi.”

“Kết cục bây giờ là tốt cho tất cả mọi người.”

Kết cục này chỉ có một mình Thẩm Nhu hài lòng.

Ta nhìn Trần Hoài.

“Biểu ca, vì sao huynh đồng ý?”

“Huynh thích ta sao?”

Hắn tránh ánh mắt ta, không trả lời câu hỏi ấy.

“Triều Triều, ta sẽ đối xử tốt với muội.”

“Ta sẽ không hưu thê, cũng không nạp thiếp, đời này kiếp này chỉ có một mình muội.”

12

Mẫu thân giam lỏng ta.

Không cho phép ta rời khỏi Thính Vũ các, rút hết hạ nhân trong viện đi, chỉ để lại ba ma ma thay phiên trông coi ta.

Ngay cả thức ăn đưa tới cũng toàn những món Thẩm Nhu thích, nhạt nhẽo vô vị.

Có lẽ trong lòng hổ thẹn, mỗi ngày Trần Hoài đều đưa tới những món điểm tâm ta thích ăn lúc nhỏ.

Còn khuyên ta:

“Triều Triều, đừng cố chấp nữa.”

“Sau khi thành thân, chúng ta sẽ dọn khỏi Thẩm phủ.”

“Ta sẽ đối xử tốt với muội… cũng sẽ cố gắng yêu muội.”

Ta ăn điểm tâm, nhưng không đáp lại bất cứ câu nào của hắn.

Ngày tháng cứ thế trôi qua hôn sự giữa ta và Trần Hoài cũng được chuẩn bị đâu vào đấy.

Mãi tới một ngày trước khi thành thân.

13

Buổi tối, sau khi tìm cách điều hết đám ma ma đi, ta phóng một mồi lửa thiêu Thính Vũ các.

Tạ Từ Diên đang chờ ta ở cửa sau Thẩm phủ.

“Quyết định rồi sao?”

“Triều Triều, ta có thể xin thánh thượng ban một đạo thánh chỉ tứ hôn, nàng không cần phải rời khỏi Thẩm gia.”

Ta nhắm mắt, không hề do dự lắc đầu.

“Đi thôi.”

Năm ta sáu tuổi, Thẩm Nhu liên tục sinh bệnh mãi không khỏi, mẫu thân lo lắng đến ngày ngày rơi lệ.

Người quá sợ đứa con gái này cũng sẽ rời khỏi mình.

Đúng lúc ấy có một đạo sĩ đi ngang qua gieo một quẻ.

Nói mệnh cách của ta quá cứng, áp chế mệnh cách của Thẩm Nhu, cho nên nàng mới luôn yếu bệnh.

Chỉ cần tách ta và Thẩm Nhu ra, rồi từ từ điều dưỡng, tự nhiên nàng sẽ khỏe lại.

Mẫu thân không hề do dự đưa ta tới Bồ Đề Tự.

“Triều Triều, đợi bệnh Nhu nhi khỏi, mẫu thân sẽ tới đón con về nhà.”

Năm đầu tiên, mẫu thân và Thẩm Kỳ mỗi tháng luân phiên tới thăm ta.

Mỗi lần ta đều hỏi bọn họ bao giờ đón ta về nhà.

Mỗi lần bọn họ đều nói:

Sắp rồi.

Năm thứ hai chỉ vào ngày sinh thần của ta và dịp năm mới, huynh trưởng tới ở hai ngày.

Năm ấy ta không hỏi huynh trưởng bao giờ tới đón ta về nữa.

Năm thứ ba, mẫu thân và huynh trưởng đều không tới, chỉ thỉnh thoảng sai người đưa chút đồ.

Năm ấy ta tám tuổi. Đợi tới tận khi sinh thần kết thúc vẫn không thấy mẫu thân và huynh trưởng, ta không nhịn nổi liền bật khóc.

Khóc đến đất trời tối tăm, kinh động tất cả mọi người trong chùa.

Trong đó có cả dì và Tạ Từ Diên đang dừng chân nghỉ tại Bồ Đề Tự.

Năm ấy Tạ phu nhân vừa sinh một nữ nhi, Tạ hầu gia lại bận rộn, không chăm sóc xuể.

Bèn ném Tạ Từ Diên cho muội muội chưa thành thân của mình, cũng chính là dì của Tạ Từ Diên.

Dì mang theo quan niệm nuôi một đứa cũng là nuôi, nuôi hai đứa cũng chẳng khác, tiện tay nhặt luôn ta đi.

Những năm ấy ta từng tới Giang Nam ngắm mưa khói.

Từng tới phương Bắc ngắm tuyết.

Cũng từng để gió cát đại mạc quất rát cổ họng.

Ta và Tạ Từ Diên cùng nhau lớn lên, sớm đã hẹn rằng đợi ta cập kê thì chúng ta sẽ thành thân, sau đó tiếp tục chu du bốn phương.

Mãi tới năm ta mười bốn tuổi, dì nhận được tin từ kinh thành, Thẩm gia chuẩn bị đón ta trở về phủ.

Từ tám tuổi đến mười bốn tuổi.

Tròn sáu năm, mẫu thân và huynh trưởng đều không phát hiện ta đã chẳng còn ở Bồ Đề Tự nữa.

Sáu năm ấy ta luôn ép mình không nghĩ tới bọn họ, coi như mình là cô nhi, dì và Tạ Từ Diên chính là người nhà của ta.

Nhưng khi nhận được tin bọn họ chuẩn bị đón ta về, ta vẫn vô dụng mà do dự.

Cuối cùng là dì thay ta quyết định.

“Về đi, vừa hay cho tên tiểu tử thối kia một cơ hội đường đường chính chính cưới con.”

Ta tự an ủi mình, đúng vậy, ta trở về chỉ là để cho Tạ Từ Diên một cơ hội đường đường chính chính cưới ta.

14

Ta chính thức nhận dì làm mẫu thân, theo họ của mẫu thân là Tống, tên Phù Dao.

“Phù dao trực thượng cửu vạn lý, nguyện con ta kiếp này chẳng chịu trói buộc.”

Ngày hôm sau, Tạ Từ Diên xin thánh thượng ban thánh chỉ tứ hôn, hôn kỳ định vào một tháng sau.

Ngày thành thân, Thẩm Kỳ chặn đoàn đón dâu giữa đường.

“Tạ Từ Diên, chẳng phải ngươi luôn miệng nói không phải Triều Triều thì không cưới sao?”

“Bây giờ mới chỉ một tháng, ngươi đã thay lòng đổi dạ, cưới người mới.”

“Tình yêu đến chết không đổi trong miệng ngươi cũng chỉ đến thế.”

Tạ Từ Diên chẳng định để ý tới hắn, nhưng Thẩm Kỳ cứ đứng chặn trước ngựa không chịu tránh.

May mà chỉ còn một con phố nữa là tới Tạ phủ.

Tạ Từ Diên xuống ngựa, dắt ta ra khỏi kiệu hoa, chuẩn bị đi bộ qua đó.

Lúc ta đi ngang qua Thẩm Kỳ, vừa hay có một trận gió thổi tới, nhấc lên một góc khăn voan.

Thẩm Kỳ nhìn thấy mặt ta liền thất thần, hoảng hốt gọi:

“Triều Triều?”

Hắn đưa tay muốn vén hoàn toàn khăn voan của ta lên, ta vừa kịp né tránh.

“Thẩm công tử nhận nhầm người rồi, ta là Tống Phù Dao.”

Nghe thấy giọng nói, Thẩm Kỳ càng chắc chắn ta chính là Thẩm Triều Triều.

“Triều Triều! Muội chính là Triều Triều!”

Mọi người trên phố lập tức xôn xao bàn tán.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng