Chương 4 - Bóng Hình Trong Múa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Kết quả giám định cho thấy, năm đó với tư cách tổng giám sát sân khấu, vật liệu chịu lực mà ông mua về hoàn toàn không phải thép hợp kim cường độ cao như ghi trong hồ sơ mời thầu!”

“Mà là loại thép tái chế rẻ tiền nhất, khả năng chịu nén cực kém!”

Tôi đập mạnh bản báo cáo kiểm định chất lượng xuống bàn.

“Ông ăn tiền hoa hồng.”

“Để bù vào khoản thiếu hụt vì mua biệt thự cho Nguyễn Minh Châu.”

“Ông đã dùng vật liệu kém chất lượng thay thế trụ chịu lực cốt lõi, trực tiếp dẫn đến cái gọi là tai nạn năm đó!”

Cả hội trường chết lặng.

Chỉ còn tiếng bấm máy ảnh dày đặc như mưa rào.

Hai chân Thẩm Tông Hạc mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi xuống bậc thềm.

Ông ta trợn to mắt, môi run bần bật, không nói nổi nửa câu phản bác.

6

Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, cả phòng tiệc nổ tung.

Nguyễn Minh Châu xách váy, giẫm giày cao gót, lao lên sân khấu như phát điên.

“Cô vu khống! Con tiểu tiện nhân này, đúng là không biết xấu hổ y như con mẹ chết sớm của cô!”

Bà ta giương nanh múa vuốt lao tới cào mặt tôi.

Tôi lùi nửa bước, lạnh lùng nhìn bà ta.

Vệ sĩ bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, túm lấy cổ tay bà ta rồi quăng bà ta xuống đất.

Nguyễn Minh Châu ngã sõng soài trong bộ dạng vô cùng thảm hại, mái tóc được búi cầu kỳ cũng bung xõa tán loạn.

“Đánh người rồi! Giết người rồi! Các bạn phóng viên mau quay đi, con gái đánh mẹ đây này!”

Bà ta dứt khoát ngồi bệt dưới đất khóc lóc ăn vạ.

Tôi từ trên cao nhìn xuống trò hề ấy.

“Mẹ? Bà cũng xứng à?”

Tôi gõ bàn phím. Hình ảnh trên màn hình lớn lại thay đổi.

Lần này là một đoạn ghi âm cũ đã được khôi phục.

Trong loa vang lên giọng nói trẻ hơn của Nguyễn Minh Châu, sắc nhọn và cay nghiệt.

“Thẩm Tông Hạc! Trong bụng em là con trai nối dõi của nhà họ Thẩm các anh đấy! Bác sĩ nói rồi, là con trai!”

“Con vợ vàng vọt của anh chiếm vị trí đó cũng thôi đi, ngay cả một căn nhà lớn anh cũng không mua cho em à?”

“Em không cần biết, trước tháng sau anh phải trả đủ tiền mua căn biệt thự độc lập đó. Nếu không em sẽ đến bệnh viện phá cái thai này!”

Tiếp đó là giọng Thẩm Tông Hạc nịnh nọt, dỗ dành.

“Minh Châu, em đừng giận, cẩn thận động thai. Chuyện tiền bạc để anh nghĩ cách.”

“Nhà hát sắp sửa tu sửa sân khấu, anh là tổng giám sát, bớt một chút từ tiền vật liệu ra, thần không biết quỷ không hay.”

Đoạn ghi âm phát xong, tiếng khóc gào của Nguyễn Minh Châu im bặt.

Bà ta ngồi bệt dưới đất, mặt xám như tro tàn, nhìn chằm chằm lên màn hình lớn như thấy ma.

“Không thể nào… Đoạn ghi âm này cô lấy ở đâu ra? Đáng lẽ nó phải bị tiêu hủy từ lâu rồi chứ!” Bà ta mất kiểm soát hét lên.

Tôi cười lạnh.

Năm đó, lão chủ bán thép kém chất lượng vì chia chác không đều nên đã để lại một đường lui, lén ghi âm.

Tôi mất trọn nửa năm mới tìm được con ma cờ bạc thối nát ấy trong một sòng bạc ở Đông Nam Á, mua lại chứng cứ chí mạng này.

Tiếp đó, trên màn hình hiện ra dòng tiền chuyển khoản ra nước ngoài trong tài khoản của Thẩm Tông Hạc năm xưa.

Từng khoản tiền bẩn chảy về đâu đều chỉ rõ đến bất động sản đứng tên Nguyễn Minh Châu.

Thẩm Diệc Sơ dưới sân khấu hoàn toàn sụp đổ.

Cô ta bịt tai, liều mạng lắc đầu.

“Đừng phát nữa! Đừng phát nữa! Đây không phải sự thật!”

Cô ta loạng choạng chạy tới trước sân khấu, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm tinh xảo.

“Ba, mẹ, hai người nói với con đi. Chị ta đang nói dối đúng không?”

“Sao hai người có thể giết người được? Hai người là người tốt mà!”

Thẩm Tông Hạc thậm chí không dám nhìn vào mắt cô con gái nhỏ.

Ông ta nằm bò dưới đất, thở hổn hển từng hơi, mồ hôi lạnh thấm ướt bộ vest.

Hai mươi năm qua ông ta luôn tự đóng gói mình thành một nhà từ thiện nho nhã, ôn hòa.

Bây giờ, lớp vỏ giả tạo ấy bị tôi xé toạc trước mặt mọi người, để lộ thứ nội tạng mục ruỗng, hôi thối bên trong.

Các phóng viên gần như phát điên.

Đây tuyệt đối là bê bối hào môn chấn động nhất năm.

Đèn flash gần như muốn làm mù mắt Thẩm Tông Hạc.

Những câu hỏi sắc bén như dao bay về phía ông ta.

“Chủ tịch Thẩm, xin hỏi năm đó ông có cố ý mưu sát người vợ đầu của mình không?”

“Bà Nguyễn, bà là tiểu tam thượng vị, tiêu tiền nhuốm máu mà lương tâm vẫn yên ổn sao?”

“Các khoản quyên góp từ thiện suốt những năm qua của Tập đoàn Thẩm thị có phải là để tẩy trắng tội ác năm xưa không?”

Thẩm Tông Hạc che mặt, né tránh giữa khe hở của đám vệ sĩ như một con chuột trong cống rãnh.

7

Thấy cục diện hoàn toàn mất kiểm soát, Thẩm Tông Hạc cuối cùng cũng bò dậy khỏi mặt đất.

Trong mắt ông ta lóe lên vẻ tàn nhẫn. Ông ta gào vào đám phóng viên dưới sân khấu.

“Không ai được quay nữa! Tắt hết máy quay cho tôi!”

Ông ta chỉ vào vài ông chủ truyền thông quen biết ở hàng ghế đầu.

“Lão Lý, lão Trương! Chuyện hôm nay ai dám phát ra ngoài dù chỉ một chữ, chính là đối đầu với Tập đoàn Thẩm thị!”

“Mỗi đơn vị truyền thông tôi trả năm triệu phí bịt miệng! Lập tức cắt tín hiệu livestream!”

Vài ông chủ truyền thông nhìn nhau, nhất thời có chút do dự.

Dù sao thế lực nhà họ Thẩm ở Bắc Thành cũng rễ sâu cành rậm.

Tôi đứng trên sân khấu, nhìn dáng vẻ vùng vẫy trong đường cùng của ông ta, không nhịn được bật cười.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)