Năm tôi tám tuổi, trong lúc chơi nước bên hồ, tôi nhìn thấy một người đứng bên bờ đối diện gọi mình qua mặt nước, đôi mắt đảo liên hồi.
“Út ơi, Út ơi, mẹ cháu gọi cháu về ăn cơm.”
Tôi và anh họ lội qua sông, nhưng người kia lại biến mất giữa không trung.
Tôi đang cảm thấy kỳ lạ, định cứ thế quay về nhà thì từ một góc khác lại nhìn thấy người đứng sau cái cây.
Có lẽ không thể coi hắn là người, bởi hắn chỉ có một nửa, giống như một người bị dùng rìu bổ dọc từ trên xuống dưới, chỗ vết thương mọc đầy những sợi lông nhỏ dày đặc.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận