Chương 12 - Bóng Dáng Quá Khứ
Ta nằm trên giường, trằn trọc không ngủ.
Ánh trăng xuyên qua màn lụa rơi vào phòng, trải một lớp sương bạc mỏng manh dưới đất.
Không biết qua bao lâu, cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra.
Hắn không thắp đèn, chỉ lần mò trong bóng tối đi tới bên giường, cẩn thận vén chăn, chui vào.
Thân thể hắn rất nóng, nóng như một đốm lửa. Nhưng hắn cuộn người lại, giống như một con thú nhỏ bị thương, từng chút từng chút tiến lại gần ta, cuối cùng vùi đầu vào lòng ta.
“Tẩu tẩu.”
Giọng hắn nghèn nghẹn, mang âm mũi, như nước mắt đã nhịn rất lâu rất lâu, cuối cùng vỡ bờ trong khoảnh khắc này.
“Tẩu tẩu, nàng ôm ta đi.”
Cánh tay hắn siết lấy eo ta, siết rất chặt, như sợ ta sẽ đột nhiên biến mất.
“Trước kia ta bị thương một chút thôi, nàng cũng sẽ dỗ ta. Ngã trầy đầu gối, nàng sẽ thổi cho ta; bị tiên sinh mắng, nàng sẽ lau nước mắt cho ta. Nhưng mấy năm nay… mấy năm nay ta bị thương nhiều như vậy, chịu nhiều đao kiếm như vậy, toàn thân không còn một mảng da lành… đau lắm, thật sự đau lắm…”
Hắn ngẩng đầu, ánh trăng rơi trên mặt hắn, lúc này ta mới thấy đáy mắt hắn toàn là tơ máu, dưới mắt xanh đen một mảng, như đã rất lâu rất lâu không ngủ được một giấc trọn vẹn.
“Ta muốn nghe nàng hát bài đồng dao kia.” Giọng hắn khàn đến không giống lời người, mang theo van nài, “Nàng hát lại cho ta nghe một lần nữa, được không?”
Ta hé miệng, muốn nói không được, muốn nói thế này không đúng, muốn nói ngươi buông ta ra.
Nhưng nhìn dáng vẻ hắn cuộn mình trong lòng ta, như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cổ họng ta như bị người ta bóp chặt, một chữ cũng không nói ra được.
Hắn là A Yến bé nhỏ kia mà.
Là A Yến sẽ khóc nhào vào lòng ta gọi “tẩu tẩu, đệ sợ”.
Là A Yến tè dầm sẽ đỏ mặt, chết sống túm lấy vạt áo ta bảo ta không được nói cho người khác biết.
Là A Yến do một tay ta nuôi lớn, từ đứa trẻ non nớt trưởng thành thành thiếu niên tướng quân đội trời đạp đất.
Ta làm sao có thể… không đau lòng.
Cuối cùng ta vẫn vươn tay, nhẹ nhàng vòng lấy vai hắn.
Như rất nhiều năm trước, từng chút từng chút vỗ lên lưng hắn.
Cả người hắn cứng lại, sau đó ôm ta càng chặt hơn, vùi mặt vào hõm vai ta.
15
Ngày hôm sau, hắn như biến thành một người khác.
Vẻ âm u giữa mày mắt quét sạch không còn, đáy mắt có ánh sáng, ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn mấy phần.
Hắn sai người đón Lang Nhi từ chỗ Hoắc lão phu nhân tới, tự mình bế con bé đi vào sân, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa mà ta chưa từng thấy.
“Sau này chúng ta chính là người một nhà.” Hắn đưa Lang Nhi vào lòng ta, giọng chắc chắn mà vui mừng, “Ta sẽ yêu thương Lang Nhi như con gái ruột. Sau này, chúng ta cũng sẽ có con của riêng mình.”
Lang Nhi ngơ ngác nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ đầy khó hiểu và sợ hãi.
Con bé ôm chặt cổ ta, ghé sát bên tai ta, nhỏ giọng hỏi: “Mẫu thân, tiểu thúc làm sao vậy? Vì sao người nói muốn làm phụ thân của Lang Nhi? Lang Nhi có phụ thân của mình mà… Phụ thân của con đâu?”
Bốn chữ cuối cùng kia như một nhát dao, đâm thẳng vào tim ta.
“Phụ thân… phụ thân có việc, qua mấy ngày sẽ tới đón con.” Ta ôm con bé, nhưng giọng nói ngay cả chính mình cũng không thuyết phục nổi.
Những ngày này, Hoắc Thanh Yến sai người đưa đồ tới viện của ta, gần như chưa từng ngừng lại.
Lụa là gấm vóc chất đầy rương, trâm châu trang sức càng là đủ loại rực rỡ, mỗi món đều giá trị không nhỏ.
Hắn đứng trong sân, nhìn những chiếc rương ấy, thần sắc mang theo mấy phần lấy lòng cẩn thận.
“Sau này nàng muốn ăn mặc thế nào thì cứ ăn mặc thế ấy,” hắn nói, dừng một chút, lại bổ sung một câu, “chỉ cần cho một mình ta nhìn là được.”
Ta quay lưng về phía hắn, chải tóc cho Lang Nhi.
Những thứ kia, ta không động đến một món nào.
Trong lòng ta nhớ Lục Hoài Cẩn.
Chàng bị Chiêu Ninh công chúa nhốt trong phủ, không biết giờ sống chết thế nào.
Với tính tình thà gãy chứ không chịu cong của chàng, nếu công chúa lại ép chàng…
Ta không dám nghĩ tiếp.
Ta chỉ biết, mỗi khắc ở trong viện này thêm một chút, lòng ta lại càng nóng ruột thêm một phần.
Nhưng Hoắc Thanh Yến không thả ta đi.
Hắn giam ta ở đây, dùng sự dịu dàng, dùng hồi ức từng có, dùng thứ tình sâu tự hắn cho là đúng, dệt thành một tấm lưới kín không kẽ hở, trói chặt ta trong đó.
Ta lạnh mặt với hắn, không nói không cười, không lời không tiếng.
Hắn không để ý.
Hắn như một kẻ chết đuối nắm được khúc gỗ nổi cuối cùng, dù khúc gỗ ấy đầy gai nhọn, hắn cũng không chịu buông tay.
Nhưng hắn không hiểu, hắn càng như vậy, ta lại càng cách hắn xa hơn.
Xa đến mức không thể quay lại được nữa.
16
Hôm ấy, ngoài cửa sổ mưa thu rả rích, ta ngồi một mình bên cửa sổ, không nhịn được cầm bút vẽ một bức chân dung.
Là Lục Hoài Cẩn.
Mày mắt chàng, đường nét của chàng, dáng vẻ khóe môi hơi cong khi chàng cười. Ta dựa vào ký ức, từng nét từng nét phác họa, vẽ được một nửa, hốc mắt đã đỏ lên.
Không biết nay tình cảnh chàng thế nào, không biết công chúa có làm khó chàng nữa không, không biết chàng có ăn uống tử tế không.
Ta đang thất thần nhìn bức họa, sau lưng bỗng truyền đến một tiếng động lớn.
Cửa bị người ta đẩy mạnh, đập vào tường.