Chương 1 - Bốn Triệu Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi trúng vé số năm triệu tệ. Ba năm sau, trong thẻ chỉ còn lại ba mươi nghìn.

Hôm đó, tôi đến ngân hàng rút tiền để đóng phí quản lý chung cư.

Nhân viên giao dịch nhìn tôi một cái rồi nói:

“Số dư không đủ.”

Tôi sững người.

“Không thể nào, trong thẻ của tôi lẽ ra phải có mấy triệu mới đúng.”

Nhân viên kiểm tra lại lần nữa.

Chương 1

Tôi trúng vé số năm triệu tệ. Ba năm sau, trong thẻ chỉ còn lại ba mươi nghìn.

Hôm đó, tôi đến ngân hàng rút tiền để đóng phí quản lý chung cư.

Nhân viên giao dịch nhìn tôi một cái rồi nói:

“Số dư không đủ.”

Tôi sững người.

“Không thể nào, trong thẻ của tôi lẽ ra phải có mấy triệu mới đúng.”

Nhân viên kiểm tra lại lần nữa.

“Thưa chị, số dư hiện tại trong thẻ này là 31.247,68 tệ.”

Ba mươi mốt nghìn.

Tôi đứng trước quầy giao dịch, đầu óc trống rỗng.

Ba năm trước, tôi trúng năm triệu tệ.

Sau thuế, nhận về tay bốn triệu.

Tôi gửi tiền vào chiếc thẻ này, giao cho chồng quản lý.

Anh ta nói anh ta làm việc ở công ty chứng khoán, hiểu đầu tư, bảo tôi cứ yên tâm.

Ba năm rồi, tôi chưa từng kiểm tra chiếc thẻ này.

Bởi vì tôi tin anh ta.

“Chị có muốn in sao kê không?”

“In. Toàn bộ.”

1

Tôi ôm một xấp sao kê dày về nhà.

Hơn hai mươi trang giấy, chi chít những con số.

Tôi đọc từng dòng một.

Tháng 9 năm 2021, tiền về tài khoản 4 triệu.

Ngày 15 tháng 9 năm 2021, chuyển ra 500 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Kiến Thiết.

Trịnh Kiến Thiết là bố chồng tôi.

Ngày 20 tháng 9 năm 2021, chuyển ra 800 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Hạo.

Trịnh Hạo là chồng tôi.

Ngày 3 tháng 10 năm 2021, chuyển ra 1,2 triệu. Tên tài khoản: Trịnh Mẫn.

Trịnh Mẫn là em chồng tôi.

Trong vòng một tháng, 2,5 triệu đã bị chuyển đi.

Tôi tiếp tục đọc xuống.

Tháng 11 năm 2021, chuyển ra 300 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Hạo. Ghi chú: vốn khởi nghiệp.

Tháng 12 năm 2021, chuyển ra 150 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Kiến Thiết. Ghi chú: sửa nhà.

Tháng 1 năm 2022, chuyển ra 200 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Mẫn. Ghi chú: tiền xe.

Tháng 3 năm 2022, chuyển ra 250 nghìn. Tên tài khoản: Trịnh Kiến Thiết. Ghi chú: đầu tư dưỡng già.

Cứ cách một hai tháng, lại có một khoản được chuyển ra.

Có lúc năm chục nghìn, có lúc một trăm nghìn, lần nhiều nhất chuyển ba trăm nghìn.

Tất cả đều chuyển cho người nhà họ Trịnh.

Tôi cộng từng khoản một.

Cộng đến cuối cùng, tay tôi run lên.

Ba năm, chuyển ra 3,96 triệu.

Bốn triệu tiền trúng vé số, chỉ còn lại ba mươi mốt nghìn.

Tất cả đều bị chuyển đi.

Chuyển cho chồng tôi và người nhà anh ta.

Không chừa lại cho tôi một đồng nào.

Cửa vang lên tiếng động.

Trịnh Hạo tan làm về.

Lúc anh ta bước vào nhà, vẫn còn đang gọi điện thoại, cười rất vui vẻ.

“Được, vậy cuối tuần gặp.”

Cúp điện thoại, anh ta nhìn thấy tôi đang ngồi trên sofa.

“Hôm nay em về sớm thế?”

“Xin nghỉ nửa ngày.”

“Vừa hay, anh muốn ăn sườn kho tàu, em nấu nhé?”

Anh ta thay dép, đi về phía phòng ngủ.

Tôi nhìn bóng lưng anh ta, bỗng lên tiếng.

“Trịnh Hạo.”

“Hử?”

“Tiền của tôi đâu?”

Bước chân anh ta khựng lại.

2

Anh ta không lập tức quay người.

Anh ta đứng nguyên tại chỗ, quay lưng về phía tôi.

Hai giây sau, anh ta xoay lại.

Trên mặt còn mang theo chút nghi hoặc.

“Tiền gì?”

“Bốn triệu tiền vé số.”

“Không phải em bảo anh giúp em quản lý tài chính sao?”

“Quản lý tài chính?”

Tôi giơ xấp sao kê lên.

“Đây gọi là quản lý tài chính à?”

Anh ta nhìn thấy xấp giấy kia, sắc mặt thoáng thay đổi.

Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Anh ta đi tới, ngồi xuống cạnh tôi.

“Em đi tra sao kê à?”

“Đúng.”

“Vậy chắc em cũng thấy rồi, tiền là bố anh đang quản lý. Trước kia ông ấy từng làm kinh doanh, hiểu đầu tư.”

“Đầu tư?”

Tôi lật trang đầu tiên.

“Ngày 15 tháng 9 năm 2021, chuyển cho bố anh năm trăm nghìn. Đây là đầu tư?”

“Đúng vậy, mua sản phẩm tài chính.”

“Ngày 20 tháng 9 năm 2021, chuyển cho anh tám trăm nghìn. Đây cũng là đầu tư?”

“Đó là… đó là vốn khởi nghiệp của anh.”

“Ngày 3 tháng 10 năm 2021, chuyển cho em gái anh một triệu hai trăm nghìn. Đây cũng là đầu tư?”

Anh ta nghẹn lại.

“Cái đó… cái đó là cho con bé mượn mua nhà.”

“Mượn?”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Mượn ba năm, một đồng cũng chưa trả, lãi cũng không thấy đâu. Đây gọi là mượn?”

Anh ta hé miệng.

“Vũ Tuyền, em nghe anh giải thích…”

“Tôi không muốn nghe giải thích. Tôi chỉ hỏi anh một chuyện.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta.

“Bốn triệu này bây giờ ở đâu?”

Ánh mắt anh ta né tránh.

“Ở… ở tài khoản đầu tư.”

“Tài khoản đầu tư nào?”

“Bố anh quản lý.”

“Bố anh quản lý? Vậy tại sao ba năm rồi không có một đồng tiền lãi nào chuyển về?”

Anh ta im lặng.

Sau hơn mười giây im lặng.

Anh ta đứng dậy, đi ra ban công.

“Anh ra ngoài hút điếu thuốc.”

Cửa ban công đóng lại.

Anh ta đứng ở đó, châm một điếu thuốc.

Quay lưng về phía tôi.

Tôi cúi đầu nhìn xấp sao kê.

3,96 triệu.

Ba năm.

Mất sạch.

“Tài khoản đầu tư” mà anh ta nói ở đâu?

“Lợi nhuận” ở đâu?

Tôi cầm điện thoại lên, mở app ngân hàng.

Đăng nhập tài khoản của anh ta.

Mật khẩu là sinh nhật mẹ anh ta. Kết hôn năm năm vẫn chưa đổi.

Tôi muốn tự mình kiểm tra.

3

Sao kê ngân hàng của Trịnh Hạo rất đơn giản.

Thẻ lương, mỗi tháng nhận 12 nghìn.

Nhưng phần chi tiêu lại rất thú vị.

Mỗi tháng có một khoản chuyển cố định. Năm nghìn tệ.

Người nhận: Chu Uyển Nghiên.

Chu Uyển Nghiên là ai?

Tôi tiếp tục lật xem.

Từ tháng 10 năm 2021 bắt đầu, tháng nào cũng có. Suốt ba năm.

Năm nghìn nhân ba mươi sáu tháng, một trăm tám mươi nghìn.

Tôi tìm lịch sử chuyển khoản WeChat của Trịnh Hạo.

Lễ Tình nhân năm 2022, chuyển ra 5.200. Ghi chú: bà xã, ngày lễ vui vẻ.

Thất tịch năm 2022, chuyển ra 1.314. Ghi chú: yêu em trọn đời trọn kiếp.

Sinh nhật cô ta năm 2023, chuyển ra 8.888. Ghi chú: bảo bối sinh nhật vui vẻ.

Bà xã.

Bảo bối.

Tôi mới là vợ anh ta.

Vậy mà anh ta lại gọi người khác là bà xã, gọi người khác là bảo bối.

Tôi tiếp tục lật.

Tháng 5 năm 2023, chuyển ra 120 nghìn. Ghi chú: tiền đặt cọc tổ ấm nhỏ cho Nghiên Nghiên.

Tổ ấm nhỏ.

Anh ta mua nhà cho cô ta.

Dùng tiền lương của anh ta.

Nhưng tiền lương của anh ta vốn dĩ phải dùng cho gia đình.

Năm năm rồi, chi tiêu trong nhà đều do tôi gánh.

Tiền điện nước là tôi đóng, phí quản lý là tôi đóng, mua thức ăn nấu cơm là tôi bỏ tiền, lễ Tết lì xì cho bố mẹ anh ta cũng là tôi đưa.

Tôi từng hỏi anh ta:

“Lương anh đâu?”

Anh ta nói:

“Mua sản phẩm tài chính rồi, không rút được.”

Hóa ra sản phẩm tài chính của anh ta chính là nuôi phụ nữ bên ngoài.

Tôi đặt điện thoại xuống.

Nhìn về phía ban công.

Anh ta vẫn đang hút thuốc, quay lưng về phía tôi, không biết đang nghĩ gì.

Tôi không lên tiếng.

Tôi mở WeChat của anh ta, tìm người tên “Chu Uyển Nghiên”.

Lịch sử trò chuyện quá nhiều, tôi không có thời gian đọc kỹ.

Tôi kéo thẳng đến tin nhắn gần nhất.

Cô ta: “Chồng ơi, mẹ em lại giục rồi, khi nào chúng ta đi đăng ký kết hôn?”

Anh ta: “Sắp rồi bảo bối, đợi anh xử lý xong bên kia đã.”

Cô ta: “Bên kia là chỉ ai?”

Anh ta: “Anh nói với em rồi mà, đợi tiêu hết khoản tiền của cô ta trước, sau đó ly hôn.”

Cô ta: “Nhưng đã ba năm rồi…”

Anh ta: “Sắp rồi, nhiều nhất nửa năm nữa.”

Cô ta: “Được rồi, em đợi anh.”

Anh ta: “Ngoan, đợi anh cho em một danh phận.”

Tôi nhìn chằm chằm mấy dòng chữ kia rất lâu.

Tiêu hết khoản tiền của cô ta.

Sau đó ly hôn.

Khoản tiền của cô ta.

Chính là bốn triệu tiền trúng vé số của tôi.

Tôi nhìn ra ban công.

Anh ta vẫn đang hút thuốc.

Khói thuốc lượn lờ, che khuất gương mặt anh ta.

4

Đêm hôm đó, tôi mất ngủ.

Nằm trên giường, mở mắt đến tận trời sáng.

Trịnh Hạo ngủ rất say.

Tiếng ngáy vang như sấm.

Anh ta không biết tôi đã kiểm tra điện thoại của anh ta.

Không biết tôi đã đọc lịch sử trò chuyện giữa anh ta và người phụ nữ kia.

Không biết tôi đã biết tất cả.

Bốn giờ sáng, tôi bò dậy, ra phòng khách ngồi.

Tôi nhớ lại ngày trúng thưởng ba năm trước.

Hôm đó là cuối tuần, tôi mua một tờ vé số trước cổng siêu thị.

Những con số được tô rất tùy tiện.

Không ngờ lại trúng thật.

Năm triệu tệ.

Tôi kích động đến mức cả đêm không ngủ.

Hôm sau đi nhận thưởng, sau thuế còn bốn triệu.

Trịnh Hạo còn kích động hơn tôi.

Anh ta nói:

“Bà xã, em cứ yên tâm giao tiền này cho anh. Anh sẽ giúp em quản lý. Công ty chứng khoán bọn anh có kênh đầu tư riêng, lợi nhuận cao hơn ngân hàng nhiều.”

Tôi tin.

Tôi chuyển tiền cho anh ta, để anh ta đi “quản lý”.

Anh ta nói:

“Em cứ chờ mỗi năm nhận lãi là được.”

Tôi đã chờ ba năm.

Một đồng tiền lãi cũng không thấy.

Ngược lại, nhà bọn họ càng sống càng sung túc.

Em chồng Trịnh Mẫn, ba năm trước còn phải thuê nhà, bây giờ đã ở trong căn hộ ba phòng ngủ rộng một trăm ba mươi mét vuông, lái chiếc xe hơn hai trăm nghìn.

Bố chồng Trịnh Kiến Thiết, ba năm trước còn lo chuyện dưỡng già, bây giờ ngày nào cũng đi du lịch theo đoàn, đợt trước còn đi du lịch châu Âu mười ngày.

Mẹ chồng Lưu Phương, ba năm trước đi mua sắm chỉ dám tới sạp hàng vỉa hè, bây giờ toàn thân hàng hiệu, chiếc vòng trên tay ít nhất cũng đáng giá mấy chục nghìn.

Bản thân Trịnh Hạo, ba năm trước còn đi xe điện đi làm, bây giờ đã lái chiếc xe hơn ba trăm nghìn, nói là “công ty cấp”.

Công ty cấp?

Một công ty chứng khoán lại cấp cho một nhân viên bình thường chiếc xe hơn ba trăm nghìn?

Khi đó sao tôi lại tin chứ?

Trời sáng.

Trịnh Hạo dậy.

Anh ta rửa mặt, thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

Đi đến cửa, bỗng nhớ ra chuyện gì đó.

Anh ta quay đầu nói với tôi:

“Đúng rồi, cuối tuần là đại thọ sáu mươi của bố anh, em chuẩn bị phong bì đi.”

“Bao nhiêu?”

“Mười nghìn đi.”

“Được.”

Anh ta đi rồi.

Cánh cửa đóng lại.

Tôi bật cười.

Mười nghìn.

Dùng tiền của tôi.

Bốn triệu của tôi đã bị bọn họ lấy hết, bây giờ còn muốn tôi móc thêm mười nghìn mừng thọ bố anh ta.

Được.

Tôi đưa.

Đây là lần cuối cùng.

5

Cuối tuần, tôi không đi dự tiệc mừng thọ của Trịnh Kiến Thiết.

Tôi xin nghỉ bệnh.

Trịnh Hạo gọi điện tới mắng tôi:

“Em có ý gì? Đại thọ bố anh mà em không đi?”

“Em sốt, không đi được.”

“Sốt? Hôm qua chẳng phải vẫn còn khỏe sao?”

“Tối qua bị nhiễm lạnh.”

“Vậy em bảo anh giải thích với bố mẹ anh thế nào?”

“Anh muốn giải thích sao cũng được. Phong bì em đã chuyển cho anh rồi, mười nghìn.”

Anh ta mắng chửi thêm vài câu rồi cúp máy.

Tôi nằm trên giường, mở máy tính.

Không phải tôi không đi được.

Mà là tôi không muốn đi.

Tôi muốn dùng cuối tuần này để điều tra rõ mọi chuyện.

Tôi từng làm ở ngân hàng hai năm, sau đó nghỉ việc làm kế toán.

Điều tra sổ sách là nghề cũ của tôi.

Đầu tiên, kiểm tra hướng đi của bốn triệu kia.

Các ghi chép trên sao kê đã rất rõ ràng, nhưng tôi còn muốn kiểm tra thêm chi tiết.

Tiền chuyển cho Trịnh Kiến Thiết sau đó được tiêu như thế nào?

Tiền chuyển cho Trịnh Mẫn có thật sự dùng để mua nhà không?

Tiền chuyển cho Trịnh Hạo có thật sự dùng để khởi nghiệp không?

Tôi mở máy tính, đăng nhập trang tra cứu bất động sản.

Dùng số căn cước của Trịnh Mẫn để kiểm tra.

Quả nhiên.

Tháng 11 năm 2021, dưới tên Trịnh Mẫn xuất hiện thêm một bất động sản.

Chung cư Tân Giang Hoa Viên, 128 mét vuông, tổng giá 1,85 triệu.

Trả trước 1,2 triệu, vay 650 nghìn.

Khoản trả trước 1,2 triệu đúng bằng khoản tiền bị chuyển ra khỏi thẻ của tôi.

Căn nhà của Trịnh Mẫn được mua bằng tiền của tôi.

Tôi tiếp tục kiểm tra Trịnh Kiến Thiết.

Dưới tên ông ta không có bất động sản.

Nhưng ông ta có một tài khoản chứng khoán.

Số tiền trong tài khoản lúc cao nhất từng hơn hai triệu.

Sau đó lần lượt rút ra, hiện tại còn hơn bốn trăm nghìn.

Hơn hai triệu kia từ đâu ra?

Tôi xem lịch sử nạp tiền.

Khoản đầu tiên, 500 nghìn. Thời gian là tháng 9 năm 2021.

Đúng bằng khoản tiền chuyển ra khỏi thẻ của tôi.

Khoản thứ hai, 300 nghìn. Thời gian là tháng 11 năm 2021.

Cũng là tiền chuyển ra khỏi thẻ tôi.

Phía sau còn vài khoản nữa, thời gian và số tiền đều khớp.

Tiền trong tài khoản chứng khoán của Trịnh Kiến Thiết, tất cả đều là của tôi.

Vậy những khoản đã rút ra thì sao?

Tôi kiểm tra lịch sử chi tiêu.

Tháng 5 năm 2022, rút 300 nghìn. Ghi chú: sửa nhà.

Tháng 9 năm 2022, rút 200 nghìn. Ghi chú: quỹ du lịch.

Tháng 1 năm 2023, rút 150 nghìn. Ghi chú: chi tiêu Tết.

Tháng 6 năm 2023, rút 250 nghìn. Ghi chú: tiền xe cho Mẫn Mẫn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)