Chương 14 - Bốn Thai Đón Chờ Đời Mới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Còn váy nhỏ! Kẹp tóc nhỏ! Giày nhỏ! Tất cả đều phải mua loại tốt nhất!”

Bà đã hoàn toàn chìm trong niềm vui sắp có cháu gái, chuyện bảo tôi ly hôn với Cố Hoài lúc trước, bà quên sạch sành sanh.

Xe vừa dừng trước cửa nhà, chúng tôi đã thấy Cố Hoài đứng ở cửa chờ sốt ruột như Vọng phu thạch.

Thấy xe của chúng tôi, anh lập tức lao tới.

“Mẹ! Ngôn Ngôn! Thế nào rồi?”

Vương Tú Liên vừa thấy anh, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, lại trở về bộ dạng ghét bỏ ban đầu.

Nhưng giọng điệu của bà rõ ràng không còn dữ như trước nữa.

“Hừ, coi như thằng nhóc nhà cậu gặp may!”

Bà ném lại đúng một câu không đầu không đuôi như vậy rồi hùng hổ xông vào nhà, bắt đầu gọi điện, chỉ huy người ta sửa sang lại phòng trẻ con.

Cố Hoài ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi chớp chớp mắt với anh, rồi mấp máy môi không phát ra tiếng, nói hai chữ.

“Con gái.”

Cố Hoài sững người.

Ngay giây sau, tôi thấy trên gương mặt điển trai của anh bỗng nở ra một nụ cười ngốc đến cực độ.

Một người đàn ông cao hơn một mét tám như anh, thế mà còn nhảy cẫng lên ngay tại chỗ.

“Tôi có con gái rồi! Ha ha ha ha! Tôi có con gái rồi!”

Anh lao tới, ôm tôi nhấc bổng lên, xoay tại chỗ mấy vòng.

“Lâm Ngôn! Cảm ơn em! Anh yêu em chết mất!”

Dưới ánh nắng, ánh sáng trong mắt anh còn rực rỡ hơn cả sao trời.

Tôi bị anh xoay đến choáng váng, nhưng vẫn không nhịn được mà ôm lấy cổ anh, bật cười thành tiếng.

Có lẽ, không ly hôn cũng là một lựa chọn không tệ.

Dù sao, một phiếu cơm dài hạn vừa đẹp trai lại vừa ngốc như vậy, biết tìm ở đâu ra thêm một người nữa đây?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)