Chương 2 - Bốn Năm Sau Ly Hôn
“Hiện tại Tinh Huy Capital và Tập đoàn Thẩm Thị hợp tác rất sâu. Cô ấy vừa được điều sang làm giám đốc đầu tư vốn.”
Tổng giám đốc Triệu nhìn tôi.
“Cô quen cô ấy?”
Tôi khẽ nhếch môi.
“Quen.”
“Vậy thì dễ điều phối—”
“Không.”
Tôi ngắt lời.
“Không điều phối được đâu. Cô ta đang nhắm vào tôi.”
Tổng giám đốc Triệu im lặng vài giây rồi mới nói:
“Tôi sẽ tạm giao dự án cho người khác. Cô còn hai dự án nhỏ trong tay, cứ tập trung làm trước.”
Tôi gật đầu, quay người rời đi.
Vừa ngồi xuống chỗ làm, điện thoại rung.
Cố Minh Huyên gửi một ảnh chụp màn hình.
Chính là thông báo nội bộ về việc tôi bị thay khỏi dự án.
Bên dưới có một dòng:
“Cô Lục, nơi công sở dựa vào năng lực. Đừng việc gì cũng coi thành ân oán cá nhân.”
Chu Vũ liếc qua rồi lập tức đập bàn.
“Đúng là mặt dày đến mức vô đối!”
Tôi không nói gì.
Chỉ lưu ảnh vào máy.
Chuông điện thoại lại vang lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Sau đó một giọng nói đã lâu không nghe vang lên.
Trầm thấp.
Hơi khàn.
Giống như vọng qua một màn sương.
“Lục Nhiên, đừng xung đột với Cố Minh Huyên. Cô ấy không biết rõ chuyện trước đây.”
Là Thẩm Niệm.
Tôi siết điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Thẩm Niệm.”
Tôi mở miệng, giọng bình thản không chút gợn sóng.
“Giữa chúng ta không còn gì để nói. Tiền, em sẽ trả đủ một đồng không thiếu.”
“Ngoài ra, phiền anh chuyển lời với vị hôn thê của mình—”
“Đừng thò tay vào công việc của em.”
“Cô ấy tìm đến công ty em?”
Giọng anh lập tức căng lên.
Tôi không trả lời.
Trực tiếp cúp máy.
Chương 4
Đêm xuống.
Đèn đường ngoài cửa sổ lần lượt sáng lên, ánh vàng nhạt phản chiếu trên mặt kính.
Tôi ngồi trên chiếc sofa cũ trong phòng khách, ngón tay lướt màn hình điện thoại, liên tục kiểm tra lại con số ấy.
Năm trăm hai mươi ba nghìn bốn trăm mười tệ.
Số dư thẻ ngân hàng:
Tám trăm năm mươi sáu nghìn tệ.
Trả xong khoản này, trong thẻ chỉ còn hơn ba trăm ba mươi hai nghìn.
Số tiền đó ở thành phố này miễn cưỡng đủ sống một thời gian.
Với điều kiện cơ thể không xảy ra vấn đề, cũng đừng gặp tai nạn gì.
Trang chuyển khoản đã mở.
Số tiền cũng điền xong.
Ngón tay tôi lơ lửng trên nút xác nhận mãi không nhấn xuống.
Thẩm Niệm đã chặn tôi.
Ngay cả đường chuyển khoản cũng bị khóa.
Vậy thì chuyển qua tài khoản ngân hàng.
Bốn năm trước khi rời đi, anh từng để lại cho tôi một chiếc thẻ, nói là “để phòng khi cần”.
Tôi chưa từng động đến nó.
Cũng không vứt đi.
Chỉ tiện tay nhét sâu trong ngăn kéo.
Tôi lục ba ngăn kéo, hai cuốn album ảnh và một hộp sắt phủ bụi, cuối cùng mới tìm thấy nó trong ngăn nhỏ của một chiếc ví vải đã bạc màu.
Cạnh thẻ đã mòn.
Dải từ vẫn nguyên.
Tôi chép số tài khoản, nhập từng số một, kiểm tra ba lần rồi nhấn xác nhận.
Màn hình hiện:
“Giao dịch thành công.”
Tôi chụp lại chứng từ, lưu vào thư mục mã hóa.
Động tác rất chậm.
Giống như đang hoàn thành một việc nhất định phải làm.
Sau đó tôi soạn tin nhắn gửi Thẩm Niệm:
“Tiền đã được chuyển vào tài khoản anh để lại cho em năm đó. Từ nay không ai nợ ai.”
Tin nhắn gửi đi.
Không có hồi âm.
Tôi úp điện thoại xuống bàn trà, ngửa đầu nhìn trần nhà.
Không bật đèn.
Chỉ có chút ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào, lay động nhè nhẹ trên trần xi măng.
Tôi nhìn khoảng xám trắng ấy thật lâu không chớp mắt.
Điện thoại bỗng rung.
Là Chu Vũ.
“Lục Nhiên, tôi nhờ người điều tra Cố Minh Huyên rồi.”
“Điều tra cô ta làm gì?”
“Cậu không thấy kỳ lạ à? Thẩm Niệm giàu như vậy, sao lại chọn đúng người này?”
“Không liên quan đến tôi.”
“Cố Minh Huyên, hai mươi tám tuổi. Tốt nghiệp một trường đại học hạng trung trong tỉnh. Trước đây làm nhân viên thực thi ở một công ty PR nhỏ.”
“Ba năm trước cô ta gặp Thẩm Niệm tại một dạ tiệc từ thiện. Khi ấy cô ta là nhân viên phục vụ hiện trường.”
“Sau đó hai người nhanh chóng xác nhận quan hệ. Năm ngoái cô ta được điều vào Tinh Huy Capital, chưa đầy nửa năm đã lên chức giám đốc đầu tư vốn.”
“Thì sao?”
“Có nghĩa là chỉ một năm sau khi hai người ly hôn, cô ta đã bước vào cuộc sống của Thẩm Niệm.”
Tôi mím môi, không lên tiếng.
“Lục Nhiên, cậu không thấy bất thường à? Lúc ở với cậu, Thẩm Niệm luôn sống túng thiếu. Ly hôn chưa đầy một năm đã dẫn vị hôn thê mới xuất hiện công khai ở đủ loại sự kiện.”
“Có lẽ lúc đó anh ấy cảm thấy không cần tiếp tục giả nghèo trước mặt tôi nữa.”
“Vậy bốn năm sau ly hôn, vì sao anh ấy vẫn luôn mở thẻ phụ cho cậu?”
“Tôi không biết.”
“Và cũng không muốn biết nữa.”
Cúp máy, tôi đi vào phòng tắm.
Nước nóng từ vòi hoa sen dội xuống vai, hơi nước nhanh chóng phủ kín không gian.
Trong màn hơi mờ, trước mắt tôi lại hiện lên ngày mưa bốn năm trước.
Thẩm Niệm kéo một chiếc ba lô đã sờn mép đứng trước cửa.
Áo phông trên người giặt đến bạc màu, tay áo hơi xắn lên cẳng tay.
Anh nói mình vừa đến thành phố này, đang tìm việc.
Tôi nói vừa hay nhà còn trống một phòng, tiền thuê rẻ, anh có thể ở tạm.
Sau đó ở ghép trở thành sống chung.
Sống chung trở thành kết hôn.
Món bò hầm cà chua anh nấu luôn thoang thoảng mùi caramel.