Chương 6 - Bốn Năm Chờ Đợi Một Lời Nói
Anh không dừng lại, vẫn giữ khoảng cách hai bước đi theo.
Tôi đi nhanh anh đi nhanh.
Tôi đi chậm anh đi chậm.
Luôn giữ khoảng cách đó.
Đến cửa ga tàu điện ngầm, tôi dừng lại.
Anh cũng dừng.
“Đến rồi.”
Tôi nói.
“Ừ.”
Tôi bước xuống hai bậc thang.
Anh gọi tôi từ phía trên.
“Lâm Hi.”
Tôi quay đầu.
Anh đứng dưới cột đèn đường.
Phía sau là con phố vừa được pháo hoa chiếu sáng.
Tay buông bên người, vai căng hơn bình thường.
“Anh nói sẽ tránh xa em,” anh nói, “nhưng có vài lời anh vẫn phải nói.”
Tôi không động.
“Năm năm đó,” anh nói, “là năm năm tốt đẹp nhất đời anh. Là anh tự tay đánh mất thứ tốt đẹp nhất.”
Gió từ cửa ga tàu điện ngầm thổi lên, làm tóc tôi bay rối lên mặt.
Tôi giơ tay gạt ra.
“Anh nói xong chưa?”
“Nói xong rồi.”
“Vậy tôi đi đây.”
Tôi xoay người đi xuống.
Đi được vài bước, giọng anh từ phía trên truyền xuống.
“Lâm Hi.”
Tôi không dừng.
“Anh sẽ luôn đợi em.”
Tôi đi vào ga tàu, quẹt thẻ qua cổng, xuống sân chờ.
Tàu đến.
Tôi lên tàu, tìm một góc đứng.
Trong toa không đông lắm.
Tôi tựa vào cửa tàu, nhìn gương mặt mình phản chiếu trên cửa kính đối diện.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Thẩm Hoài An:
“Về đến nhà thì báo anh một tiếng.”
Tôi không trả lời.
Điện thoại lại rung.
“Pháo hoa không phải để ép em. Chỉ là muốn để con phố đó sáng lên một lần. Con phố đó em đã đi suốt năm năm, nhưng chưa từng sáng như vậy.”
Tôi úp điện thoại xuống, nhìn đường hầm tối đen ngoài cửa sổ.
Toa tàu lắc nhẹ.
Người bên cạnh đứng không vững, va vào tôi rồi nói xin lỗi.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.
Gõ ba chữ:
“Đến nhà rồi.”
Gửi đi.
Tháng thứ hai, tài khoản của tôi có thêm mười triệu.
Tôi không động đến số tiền đó.
Tháng thứ ba, lại thêm mười triệu.
Tôi gọi điện cho ngân hàng kiểm tra người chuyển tiền.
Nhân viên chăm sóc khách hàng nói là tài khoản cá nhân, chủ tài khoản họ Thẩm.
Tôi nói, sau này các thông báo chuyển khoản như vậy không cần báo cho tôi nữa.
Bắt đầu từ tháng thứ tư, tôi không kiểm tra số dư nữa.
Chiếc thẻ đó bị khóa trong ngăn kéo căn hộ thuê.
Giống như ngày tôi chuyển vào, không hề động đến.
Bên cạnh công ty mở một tiệm bánh mì mới.
Buổi sáng đi ngang qua có thể ngửi thấy mùi bơ.
Tôi bắt đầu đi bộ đi làm.
Xuống tàu điện ngầm sớm hơn một trạm, đi thêm mười lăm phút, coi như rèn luyện sức khỏe.
Khi trưởng bộ phận chuyển tiền thưởng quý vào tài khoản của tôi, cô ấy hỏi thêm một câu:
“Dạo này sắc mặt em tốt hơn đấy.”
Tôi nói:
“Chắc là ngủ ngon hơn.”
Tôi đổi sang một căn hộ mới.
Một phòng ngủ, một phòng khách, hướng nam.
Ban công có nắng.
Ngày chuyển nhà, tôi tự chuyển sáu chuyến.
Chuyến cuối cùng mệt đến mức ngồi ở cầu thang uống hết nửa chai nước.
Một bà cụ tầng trên đi ngang qua hỏi:
“Sao không gọi công ty chuyển nhà?”
Tôi nói:
“Coi như tập thể dục ạ.”
Bà cụ cười rồi lên lầu.
Tôi không dùng khoản tiền đó.
Một xu cũng không dùng.
Có đôi khi đi ngang qua nhà hàng Pháp kia, tường kính vẫn sáng như vậy.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ có lúc có người, có lúc trống.
Tôi không còn nhìn vào trong nữa.
Thẩm Hoài An nói được làm được.
Anh không xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Tôi được thăng chức làm trưởng nhóm, có đội nhỏ của riêng mình.
Tăng ca ít hơn, lương cũng tăng.
Cuối tuần tôi bắt đầu học làm bánh.
Mẻ bánh quy đầu tiên bị cháy.
Mẻ thứ hai miễn cưỡng ăn được.
Mẻ thứ ba mang đến công ty thì bị đồng nghiệp tranh nhau ăn hết.
Chiếc thẻ trong ngăn kéo, số dư bây giờ bao nhiêu tôi cũng không biết.
Tôi chưa từng xem.
Cũng không cần xem.
Khi chuyển nhà, chiếc thẻ đó rơi ra khỏi ngăn kéo, nằm trên sàn.
Tôi nhặt lên, đặt trong lòng bàn tay nhìn hai giây.
Sau đó kẹp vào một cuốn sách, nhét xuống đáy thùng giấy.
Tên cuốn sách đó là: Như Chưa Từng Có Chuyện Gì Xảy Ra.
Sau này, cuốn sách ấy và chiếc thẻ kia không bao giờ được mở ra nữa.