Chương 7 - Bốn Mươi Chín Ngày Cầu Phúc
“Ban nãy tao đã đăng cả video gốc và video đã chỉnh sửa lên mạng rồi. Người chuyên nghiệp nhìn một cái là biết cái nào mới là bản gốc. Còn có thuốc cấm con khốn này tìm tao mua, có thể khiến người hoặc súc vật phát điên. Cả video cô ta thuê phòng khách sạn với tao nữa.”
“Tao đều đăng hết rồi!”
“Nó không làm người, dựa vào cái gì bắt tao phải tha cho nó!”
Bà Hạ run rẩy bấm mở hot search đang nhảy thẳng lên vị trí đầu tiên.
Nước mắt tràn đầy hốc mắt.
Sau khi xem xong video gốc, điện thoại rơi xuống đất.
Ngay sau đó là một đoạn ghi âm.
“À, tao còn hack điện thoại của nó, tìm được một thứ hay ho!”
“Cứ tùy tiện kiểm tra, âm thanh gốc đấy!”
Là giọng của Hạ Tuyết Tình.
“Nuôi con súc sinh này nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng coi như làm được chút chuyện tốt cho tôi.”
“Chị à, không biết rơi từ tầng mười một xuống, thi thể có còn nguyên vẹn không nhỉ?”
Bà Hạ không thể chống đỡ được nữa.
Giống như thế giới quan bị người ta đập vỡ rồi dựng lại.
Bà không dám tin nhìn đứa con gái mình đã cưng chiều nhiều năm.
Bà xem cô ta như con gái ruột mà!
Tay ông Hạ lúc này cũng run không ngừng.
Trước từng bằng chứng một.
Tất cả nhận thức của ông đều bị lật đổ.
Còn Hạ Tuyết Tình, ngoài lắc đầu, cô ta không nói được một câu biện minh nào.
Bởi vì chứng cứ quá nhiều.
Hai ông bà cụ khom lưng.
Chậm rãi ngã khuỵu xuống đất.
Ngay cả ánh mắt cũng trống rỗng.
Cho đến khi bà Hạ phát ra một tiếng gào đau đớn như chim đỗ quyên nhỏ máu:
“Con gái của mẹ…”
Tiếng khóc xé toạc bầu trời nghĩa trang.
Cũng cuối cùng đập tan mọi ảo tưởng.
Bùi Yến Nam lại nôn ra một ngụm máu.
Đối với cư dân mạng, đây là một màn đảo ngược dư luận kinh thiên động địa, trắng đen bị lật ngược.
Bọn họ phản tỉnh, áy náy, xin lỗi, tự trách.
Rồi lại bắt đầu một vòng thảo phạt mới.
Nhưng đối với tất cả người nhà họ Hạ, bao gồm cả Bùi Yến Nam.
Việc sự thật tàn nhẫn bị phơi bày này chẳng khác nào trời sập.
Sau đó, ông Hạ và bà Hạ như già đi hơn hai mươi tuổi.
Giống hai cái xác rỗng sắp mục nát.
Mất hết sức sống.
Cả ngày chỉ biết ngồi trên giường bệnh lẩm bẩm.
Gọi tên tôi và Tiểu Bảo.
Nhưng còn có tác dụng gì nữa đâu?
Sẽ không còn ai đáp lại họ nữa.
Còn về Bùi Yến Nam, không ai biết sau ngày đó anh và Hạ Tuyết Tình đã đi đâu.
Chỉ biết khi họ xuất hiện lần nữa, Hạ Tuyết Tình đã trở nên điên điên dại dại.
Phần bụng hơi nhô lên của cô ta cũng xẹp xuống.
Chỉ còn lại một vết sẹo xấu xí.
Cô ta lang thang trên đường, bị người ta nhận ra.
Bị vây đánh rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng chỉ còn lại một hơi thở.
Còn Bùi Yến Nam.
Anh đang khắc bia.
Nhưng khắc thế nào cũng không được.
Không biết có phải đá bia có linh tính hay không, không cho phép anh khắc lên mấy chữ “vợ yêu”, “con yêu”.
Anh thử vô số lần.
Cuối cùng vẫn thất bại.
Anh nhìn đôi tay đầy máu của mình.
Cười khổ rồi rơi nước mắt.
“Có phải em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nữa không…”
Sau này, tin tức tiếp theo về anh là anh nhảy xuống từ tầng mười một.
Chết ngay tại chỗ.
Khi biết được những tin tức này, tôi đã ở một nơi có phong cảnh rất đẹp, bắt đầu cuộc sống mới.
Trận hỏa hoạn đó không thiêu chết tôi.
Bởi vì khi bị sặc khói đến suýt ngạt thở, tôi nhìn thấy Tiểu Bảo.
Con nói con hy vọng mẹ sẽ sống thật tốt.
Con nói con rất ngoan, có một ông lão đã hứa với con rằng sẽ để con lại làm Tiểu Bảo của mẹ.
Tôi không biết đó có phải ảo giác lúc cận kề cái chết hay không.
Nhưng đột nhiên, tôi không muốn chết như vậy nữa.
Vì thế tôi dùng hết chút sức lực cuối cùng, bò ra ngoài từ phòng tắm nơi ngọn lửa chưa lan đến.
Tôi lảo đảo đi đến căn hộ nhỏ kia.
Ông trời vẫn thương tôi.
Lửa ở đó không quá lớn, rất nhanh đã được dập tắt.
Hộp tro cốt của Tiểu Bảo vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi ôm hộp tro cốt, rời khỏi nơi này.
Rời khỏi nơi khiến tôi thấy ghê tởm.
Bắt đầu cuộc sống mới của mình.
Những chuyện trước đây, cứ xem như đã chết từ hôm qua.
Từ nay không còn liên quan gì đến tôi nữa.