Chương 4 - Bốn Linh Sủng Khổng Lồ
Mặt trời lặn dần, chân trời nhuộm thành màu cam đỏ.
Bên ngoài thảo lều đã bỏ trống, chợt xuất hiện hai con thần thú nhỏ.
Con đi đầu thoạt nhìn giống một chú sói con.
Trên đầu dựng đôi tai nhọn nhỏ, đồng tử sáng nhạt, tứ chi thon dài, toàn thân phủ lớp lông xám bạc mềm xù.
Nó ngửi ngửi trong không khí, đáy mắt thoáng qua một tia tham lam.
“Niên Niên, thơm quá.”
…
10
Chúng ta tìm được chỗ ở mới.
Dùng pháp lực thăm dò xung quanh, xác nhận không có khí tức của người săn linh thú hay tu sĩ, lúc ấy mới yên tâm dựng trại.
Có hai con linh thú hỗ trợ,
nơi trú ẩn nhanh chóng được dựng xong, còn chắc chắn hơn căn thảo lều trước.
Ta thở dài.
“Chỉ tiếc hai gian phòng ta vừa dựng cho các ngươi.”
“Không sao, vài ngày nữa chúng ta lại đi nhặt cành cây, làm lại hai gian khác.”
Nãi Hưu buồn ngủ đến díp mắt, há một cái ngáp thật to.
“Hưu hưu hưu.”
(Sức lực của loài người sao dồi dào vậy, bổn đại vương mệt chết rồi.)
Ta đắp chiếc chăn đan bằng cỏ lên người Nãi Hưu.
“Ngủ đi, ngủ đi.”
“Tiểu gia hỏa nào ngoan ngoãn ngủ trưa,”
“sau khi tỉnh dậy sẽ được thưởng một bông hoa đỏ nhỏ nhé.”
Nãi Hưu gạt tay ta ra, khó chịu hừ hừ:
“Hưu hưu!”
(Đi đi, bổn đại vương mới không cần thứ hài tử đó.)
(…)
(Nhưng nếu ngươi nhất định muốn cho…)
(thì ta miễn cưỡng dán lên cũng được.)
(Dù nó xấu chết đi được.)
(Hả?)
(Người đâu rồi?)
Một lúc lâu không nghe động tĩnh, Nãi Hưu quay người, phát hiện phía sau đã trống không.
“Thiên Lộc.”
Nó ngẩng đầu thấy A Trạch.
Trong mắt A Trạch có một tầng tức giận nhàn nhạt.
“Nếu ngươi còn không học được cách nói chuyện cho tử tế, ta sẽ tiếp tục dùng Cấm Thanh Thuật lên ngươi.”
Nãi Hưu rụt cổ, theo bản năng biện minh:
“Hưu hưu hưu.”
(Nhưng nàng đâu có tức giận.)
“Nàng sẽ tức.”
“Nếu người khác đối xử rất tốt với ngươi, ngươi phải học cách lễ phép với họ.”
“Ta đã dạy ngươi rồi, nhớ không?”
“…”
Nãi Hưu không vui cúi đầu, buồn bực đáp một tiếng:
“Hưu…”
(Biết rồi.)
Nó hết buồn ngủ, đứng dậy đi tới bên Bạch Trạch.
“Hưu hưu hưu.”
(Nàng nói hôm nay phải đan mấy cái giỏ tre, bắt tôm sông ăn.)
(Lát nữa ta phải đi cùng nàng tìm tre thích hợp. Bạch Trạch, ngươi từng ăn tôm sông chưa?)
(Ngon không?)
Gió mát xuyên qua cành lá trong rừng, phát ra tiếng xào xạc, cuốn theo lá vụn rơi xuống.
Tai A Trạch chợt dựng thẳng.
Nó nghiêng đầu, tập trung nghe động tĩnh từ xa.
Nãi Hưu nghi hoặc:
“Hưu hưu?”
(Sao vậy?)
A Trạch đạp mạnh móng xuống đất, thân ảnh trắng như tuyết lập tức lao vút đi.
Nó giẫm lên lá rụng trong rừng, xuyên qua bóng cây với tốc độ cực nhanh.
“Đi theo ta.”
“Hưu hưu!”
(Bạch Trạch! Đợi ta với!)
11
Ta đang tìm tôm ở ven sông.
Muốn xem chỗ nào thích hợp để chiều tối đặt giỏ tre xuống.
Đang cúi người tìm đoạn nước nông, bụi cỏ bên bờ chợt rung mạnh, hai bóng đen lập tức lao ra.
Ta theo bản năng lùi lại.
Trước mặt là một con linh thú nhỏ.
Toàn thân nó phủ lông đỏ rực, hình dáng như sư hổ, trên đầu có một chiếc sừng nhọn như chùy, đôi mắt hạnh ướt át, ẩn chứa vài phần sợ hãi.
Giọng nó mềm mại run run, như phải lấy hết dũng khí mới nói được câu này:
“Ta tên Kỳ Niên Niên.”
“Còn nó là…”
Con linh thú còn lại hơi ngẩng cằm, khóe miệng lộ một chiếc nanh nhỏ sắc nhọn.
Đồng tử dựng màu đen hơi xếch lên, trong mắt tràn đầy vẻ kiêu ngạo tự cho mình là nhất.
“Ta là đại vương của vùng này, Tham Thú Đại Vương.”
Trên bờ lập tức có hai bóng dáng chạy tới, chính là A Trạch và Nãi Hưu.
Nãi Hưu xòe cánh, bốn chân ma sát mặt cỏ để phanh lại, không thể tin nổi nhìn đối phương.
“Hưu hưu?!”
(Ai là đại vương?)
“Hưu hưu hưu!”
(Ta mới là đại vương!)
Con linh thú kiêu ngạo kia khinh thường nhìn nó.
“Chậc, con gà câm không biết bay này từ đâu ra vậy?”
Nãi Hưu trợn tròn mắt, chỉ vào mình.
“Hưu?!”
(Gà?)
“Ừ, nói ngươi đấy. Có cánh mà không bay được, mọc ra làm cảnh à?”
“Kiếm cây que xuyên qua rồi nướng trên lửa, ít ra còn no bụng.”
“Cánh mọc trên người ngươi có tác dụng gì?”
Ta: “…”
Hài tử này độc miệng thật đấy…
Bộ lông vàng nâu của Nãi Hưu lập tức dựng đứng, đuôi quất mạnh xuống đất, đôi mắt bốc lửa giận.
“Hưu hưu hưu!”
(Có bản lĩnh thì qua đây đấu tay đôi!)
“Con câm nhỏ nói gì vậy? Chẳng nghe hiểu.”
A Trạch chắn trước mặt nó, thấp giọng quát:
“Thiên Lộc!”
Trong cổ Nãi Hưu vang lên tiếng gầm trầm thấp, đôi mắt tràn đầy giận dữ, sáng đến đáng sợ.
Ta vội vàng can ngăn.
“Không được đánh nhau, không được đánh nhau.”
“Đây là tiểu gia hỏa mới tới, chúng ta phải thân thiện với họ.”
“Hưu hưu hưu!”
(Thân thiện cái gì? Bổn đại vương phải đuổi tên không có mắt này ra khỏi núi!)
“Xì, tiểu câm, qua đây nào.”
“Đừng… đừng đánh nhau.”
Con linh thú đỏ nhút nhát kia,
đôi mắt hạnh lập tức phủ đầy nước, từng giọt nước mắt lớn lăn xuống hai má.
Nó hoảng hốt ôm lấy con linh thú bên cạnh.
“Đừng đánh đệ đệ ta.”
“Thứ lỗi, nó không cố ý đâu.”
“Nếu các huynh tức giận thì cứ đánh ta đi.”
“…”
Nãi Hưu đứng ngây tại chỗ, quay đầu nhìn A Trạch.
A Trạch nhìn hai con linh thú xa lạ, trong mắt tràn đầy cảnh giác.
Con linh thú đen cọ móng vuốt của nó, giọng lại rất bình thản.
“Đi thôi, Niên Niên.”
“Nàng đã có linh thú rồi.”
Nào ngờ con linh thú nhút nhát kia giây tiếp theo lại buông nó ra, chạy tới ôm chặt chân ta.
Đôi mắt to đẫm nước không chớp nhìn ta.
“Tỷ tỷ, bọn ta đã lang bạt rất lâu, nay không còn chốn nào để đi. Tỷ có thể cưu mang bọn ta không?”
“Thứ lỗi, đệ đệ ta quả thật đã đói lả. Tỷ có thể cho nó chút thức ăn được không?”
“Ta làm được mọi việc.”
“Ta biết nấu nướng, còn biết giặt y phục.”
“…”
Nãi Hưu tức đến quay vòng vòng, móng vuốt cào đất tóe tung, cả con linh thú như sắp bốc cháy.
“Hưu hưu hưu!”
(Đây đều là chiêu chúng ta từng dùng mà! Đáng ghét! Nó lại dùng y hệt!)
A Trạch đau đầu nhìn nó, giơ móng chắn đống cỏ đất bị bắn tung.
“…”
Là một người mê thú lông xù,
đối với linh thú nhỏ đáng yêu như vậy, ta quả thật không có sức chống cự.
Ta bế nó lên.
“Đương nhiên được.”
“Theo ta về nhà nhé.”
“…”
Nãi Hưu lập tức cứng đờ, không thể tin nổi nhìn ta.
Con linh thú nhút nhát hít mũi, ấm ức cọ mặt ta, nhỏ giọng nói:
“Đa tạ tỷ.”
Trời cao ơi.
Tim ta mềm nhũn luôn rồi.
Đồng tử Nãi Hưu co lại. Bản năng linh thú khiến nó cảm nhận được nguy cơ cực lớn.
“Hưu hưu hưu!”
(Bạch Trạch, không được giữ nó lại, mau đuổi nó đi!)
Nó dùng đầu đẩy A Trạch, liên tục thúc giục.
“Hưu hưu hưu!”
(Mau lên!)
“…Thiên Lộc, bình tĩnh một chút.”
“Hưu hưu hưu!”
(A a a a, Bạch Trạch, ta không thích nó!)
(Mau đuổi nó đi!)
Ta cười.
“Xem ra tiểu gia hỏa Nãi Hưu hơi sợ người lạ. Có vài hài tử sợ người lạ sẽ nổi nóng như vậy.”
Nãi Hưu nằm lăn dưới đất lăn lộn làm ầm.
“Hưu hưu hưu!”
(Ta không thích nhân gian nữa! Ta muốn về Thiên Đình!)
“Thiên Lộc…”
12
Hai tiểu gia hỏa mới tới rất đáng yêu.
Con linh thú đỏ nhút nhát tên Kỳ Niên Niên, con linh thú đen độc miệng tên Huyền Tẫn.
Ta dẫn chúng làm quen với nơi ở mới.
“Đây là thảo lều của chúng ta.”
“Các ngươi tạm thời ở đây trước. Hai ngày nữa ta gom đủ cành cây và dây leo sẽ dựng thêm hai gian.”
“Như vậy các ngươi sẽ có gian phòng riêng.”
Ta ngồi xổm xuống.
“Kỳ Niên Niên, thích không?”