Bốn Chữ Trên Đỉnh Đầu

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ta là con gái nhà thương hộ, được gả cao vào phủ Bá tước.

Người trong phủ ai nấy đều khinh thường ta, mà cố tình bản thân ta cũng chẳng có chí khí, thành thân nhiều năm vẫn chưa có con nối dõi.

Cha mẹ chồng châm chọc, chị em dâu lạnh lời, phu quân nạp thiếp nuôi ngoại thất, ta ngay cả một câu oán trách cũng không dám thốt.

Hôm ấy, họ hàng xa của bà mẫu tới cửa cầu giúp đỡ, nói trong nhà gặp nạn, muốn đưa con gái vào phủ Bá tước để mưu một con đường sống.

Đó là một nha đầu gầy trơ xương, bị ấn đầu quỳ dưới đất.

Khi bà mẫu đang định tìm cớ từ chối, ta mở miệng:

“Mẫu thân, trong viện của con vừa hay thiếu một đứa trẻ bầu bạn, để con bé làm bạn với con đi.”

Không vì gì khác.

Ta chỉ tò mò.

Vì sao trên đỉnh đầu con bé lại có bốn chữ “nữ phụ độc ác”.

Một đứa trẻ bảy tuổi, có thể độc ác đến mức nào chứ.

“Mẫu thân, Phong nhi có hai đứa con, nàng thích đứa nào thì đưa đến dưới gối nàng nuôi là được, cùng lắm thì nhận con thừa tự trong tông tộc cũng tốt.”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...